Bên ngoài, gió đêm lùa qua khe cửa, quẩn quanh những bức tường đá lạnh lẽo của hoàng cung. Trong tẩm điện của Dạ Nhi, ánh đèn mờ hắt lên vạt áo xanh nhạt. Nàng tựa bên cửa sổ, lặng lẽ lắng nghe tiếng bước chân xa dần của Kỳ Anh, vừa rời đi để dò la động tĩnh ngoài viện. Trong lòng Dạ Nhi, cơn bất an như dòng nước ngầm. Những mảnh ghép bí mật đang chồng lấn, đan chéo, khiến mỗi hơi thở cũng hóa nặng nề.
Bất chợt, ngoài sân vang lên tiếng gió quét qua tán cây. Dạ Nhi khẽ cau mày, tay nắm chặt mảnh ngọc trăng khuyết. Nàng không rời khỏi cửa sổ, ánh mắt lướt qua bóng tối, chợt bắt gặp một vệt trắng nhợt lướt nhanh ngoài hành lang. Một luồng khí lạnh tràn vào, khiến lòng bàn tay nàng nổi gai.
Nàng lặng lẽ lui vào phía trong, kéo rèm che kín ánh sáng. Đêm nay, trong cung có điều gì đó dị thường. Từ lúc bước vào đây, nàng luôn cảm nhận được ánh mắt vô hình dõi theo từng cử động của mình. Chỉ có điều, kẻ đó chưa từng lộ diện.
Chỉ một khắc sau, cửa phòng khẽ động. Một bóng người lặng lẽ bước vào, động tác nhẹ như mèo rình mồi. Dạ Nhi không hề cử động, chỉ lặng lẽ dõi theo qua khe rèm. Ánh trăng chiếu lên mái tóc bạc dài, làn da trắng bệch cùng đôi mắt màu hổ phách sáng rực trong bóng tối—Bạch Lộ, tổng quản bí tộc sói, cánh tay phải của Hoàng hậu.
Bạch Lộ dừng lại giữa phòng, ánh mắt lướt khắp, rồi lạnh lùng lên tiếng:
— Lâm Dạ Nhi, ngươi nghĩ có thể trốn tránh được bản quản sao?
Giọng nói trầm thấp, vang lên như tiếng gió rít. Dạ Nhi vẫn chưa vội lộ diện, tay âm thầm điểm lên cổ tay, khởi động trận pháp hộ thân đã bố trí từ trước. Nàng đáp lại, giọng bình thản:
— Đại tổng quản, đêm khuya lẻn vào khuê phòng của nữ tử, chẳng hay có điều chi chỉ giáo?
Khóe môi Bạch Lộ khẽ nhếch, ánh mắt lóe lên tia giễu cợt:
— Chỉ giáo? Ngươi tự biết mình là ai, giữ trong người vật gì. Có những bí mật, dù ngươi giấu kín cũng không thoát khỏi mắt Hoàng hậu.
Dạ Nhi lùi về phía án thư, tay lặng lẽ mở nắp hộp gỗ nhỏ, bên trong là một nhánh dược thảo tím sẫm, tỏa ra hương thơm kỳ lạ—thứ này có thể tạm thời làm rối loạn khứu giác của dị tộc sói.
Nàng xoay người, đối diện Bạch Lộ, ánh mắt sáng lên kiên nghị:
— Nếu Hoàng hậu đã muốn gặp, cần gì phải phái người ám sát ta trong đêm tối? Hay là, có điều gì ngài không dám đối diện trước ánh sáng ban ngày?
Bạch Lộ không nói, chỉ nhấc tay, một luồng khí lạnh như sương giá tràn ra, đánh vỡ bầu không khí yên lặng. Trong khoảnh khắc, thân hình hắn như hóa thành một dải bóng trắng, lao thẳng về phía Dạ Nhi.
Nàng đã sớm phòng bị, lập tức ném nhánh dược thảo vào lò hương, rồi lùi nhanh về phía góc phòng, miệng niệm chú mở ra một khe nhỏ của Huyễn Cốc. Không khí trong phòng lập tức rối loạn, khói tím lan tỏa, khiến Bạch Lộ khựng lại một nhịp. Đôi mắt hổ phách nhíu lại, hắn quát khẽ:
— Ngươi dám dùng tà vật che mắt ta?
Dạ Nhi không đáp, tay áo vung lên, mấy mũi ám khí nhỏ như lông vũ lao về phía đối phương. Bạch Lộ nghiêng mình tránh, bóng áo trắng loang loáng, di chuyển nhanh đến mức mắt thường khó phân biệt. Hắn không tấn công dồn dập, mà chậm rãi tiến lại, như con sói vờn con mồi trước khi cắn đứt cổ.
— Ngươi tưởng chút trò trẻ con này có thể giữ mạng mình sao?—Bạch Lộ lạnh lẽo nói, bàn tay vung lên, một luồng khí vô hình đẩy lùi mọi vật cản.
Dạ Nhi cảm nhận rõ từng đợt áp lực đè nặng lên ngực. Khí lực của dị tộc sói quả nhiên hơn hẳn người thường. Nàng không dám đối đầu trực diện, chỉ tập trung dẫn dụ hắn về phía trận pháp đã bố trí sẵn. Vừa lùi, vừa cố giữ giọng bình tĩnh:
— Nếu ngài muốn lấy mạng ta, cần gì phải phí công nhiều lời?
Bạch Lộ cười nhạt, trong giọng nói ẩn ý sâu xa:
— Bản quản chỉ làm theo lệnh chủ nhân. Ngươi có trách, hãy trách mình quá ngu ngốc, dám mang bảo vật đi vào chốn rồng hổ.
Nói dứt lời, thân hình hắn hóa thành một vệt trắng, lao đến như gió lốc. Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng “choang” vang lên. Từ dưới đất, những sợi tơ bạc mảnh như tơ nhện bật dậy, cuốn lấy cổ chân Bạch Lộ. Trận pháp giam giữ đã phát động.
Dạ Nhi tranh thủ thời cơ, lùi nhanh về phía cửa sổ. Nhưng Bạch Lộ không hề hoảng loạn, chỉ nghiêng đầu, đôi mắt hổ phách lóe lên ánh sáng tà dị. Hắn gầm khẽ, toàn thân trong chớp mắt hóa thành nửa người nửa sói: móng tay dài nhọn, răng nanh ló ra, lưng nổi lên những sọc lông trắng bạc.
— Huyễn trận của ngươi chỉ giữ ta được ba hơi thở. Đến lúc đó, ngươi lấy gì mà trốn?
Dạ Nhi cắn môi, biết rõ tình thế nguy cấp. Nàng không thể dựa vào trận pháp mãi, cũng không đủ lực đối đầu trực diện với một dị tộc sói hóa hình. Trong đầu nàng lóe lên một ý nghĩ: chỉ còn cách mượn sức mạnh Huyễn Cốc.
Nàng niệm chú, một luồng sáng nhạt tỏa ra từ cổ tay, khe không gian mở rộng thêm một chút. Thảo dược trong đó đồng loạt rung lên, sinh khí cuồn cuộn ùa ra, tạo thành màn sương mỏng che phủ quanh thân. Bạch Lộ vừa dứt khỏi tơ bạc, bổ nhào tới, nhưng móng vuốt chạm vào màn sương liền bị phản chấn, đau nhói.
Hắn rít lên, ánh mắt càng thêm hung bạo:
— Không gian tùy thân! Ngươi quả nhiên là người giữ chìa khóa!
Dạ Nhi không đáp, lập tức lùi về phía cửa sổ, định lao ra ngoài. Nhưng ngoài sân đã xuất hiện mấy bóng áo đen, ánh đao lóe lên trong đêm. Đám Hắc Vệ của Hoàng hậu đã vây chặt mọi lối thoát. Trong giây lát, Dạ Nhi rơi vào thế trận tứ bề thọ địch.
Bạch Lộ gầm khẽ, cánh tay vung lên, một luồng khí dữ dội quét qua. Trận pháp trong phòng đồng loạt vỡ vụn, tơ bạc cháy thành tro bụi. Hắn cười lạnh:
— Đã đến nước này, ngươi còn muốn chạy đi đâu?
Một tia tuyệt vọng thoáng qua trong mắt Dạ Nhi, nhưng nàng vẫn giữ được bình tĩnh. Nàng biết, nếu để lộ thân phận hoặc sức mạnh dị tộc ngay lúc này, chẳng khác nào tự dâng mạng cho cả hai thế lực đối nghịch.
Ngoài sân, tiếng binh khí va chạm bất ngờ vang lên. Một bóng người vận áo dài lam nhạt lao vào trận, động tác nhanh nhẹn như gió. Đám Hắc Vệ bị đánh bật ra hai bên, hàng loạt ám khí nhỏ xé gió bay loạn. Giữa ánh trăng lờ mờ, Dạ Nhi nhận ra gương mặt quen thuộc: Liễu Tử Khiêm.
Hắn không nói một lời, chỉ lướt qua nàng, tay vung quạt gỗ, từng trận gió mạnh cuốn lấy đám áo đen, ép chúng lùi lại. Ánh mắt hắn đầy lo lắng nhưng cũng kiên quyết:
— Dạ Nhi, đi theo ta!
Không còn thời gian suy nghĩ, Dạ Nhi lập tức chạy theo Tử Khiêm. Họ lao ra sau viện, men theo lối mòn nhỏ dẫn về phía tường hậu cung. Phía sau, tiếng gầm của Bạch Lộ vang lên dữ dội, từng bóng áo đen bám sát không rời.
Tử Khiêm vừa chạy vừa nói khẽ:
— Ta đã chuẩn bị lối thoát, nhưng chỉ giữ được một lúc. Ngươi có thể vận dụng Huyễn Cốc, hãy dùng nó làm mờ dấu vết.
Dạ Nhi gật đầu, tay niệm chú, thảo dược từ Huyễn Cốc hóa thành màn sương mù dày đặc, che kín khắp lối đi. Ánh trăng không còn xuyên qua được, mọi dấu vết đều tan biến trong màn trắng xóa.
Tiếng bước chân đuổi theo mỗi lúc một gần. Đột nhiên, một bóng trắng như chớp lao tới, chắn ngang đường đi của họ. Bạch Lộ không ngờ lại thoát khỏi mê trận nhanh đến thế. Hắn đứng chắn giữa hai người, đôi mắt hổ phách lóe lên hung hiểm:
— Liễu Tử Khiêm, ngươi cũng dám phản lại Hoàng hậu?
Tử Khiêm không nao núng, tay siết chặt quạt gỗ:
— Ta chỉ theo lẽ phải. Dạ Nhi vô tội, các ngươi muốn sát nhân diệt khẩu, đừng trách ta trở mặt.
Bạch Lộ cười khẩy, thân hình chợt lóe lên, lao thẳng về phía Tử Khiêm. Hai bóng người cuốn vào nhau trong trận chiến chớp nhoáng. Tử Khiêm tuy không có sức mạnh dị tộc, nhưng thân pháp linh hoạt, quyền cước thuần thục. Hắn dùng quạt gỗ đón đỡ móng vuốt sắc nhọn, từng luồng khí va chạm tóe lửa giữa đêm khuya.
Dạ Nhi tranh thủ thời cơ, lặng lẽ vận công, mở rộng không gian Huyễn Cốc. Một luồng khí kỳ dị tỏa ra, kéo nàng vào bên trong lớp sương mù. Không gian đổi màu, mọi thanh âm bên ngoài đều biến mất, chỉ còn lại mùi thảo dược và ánh sáng nhàn nhạt của thảo nguyên ảo cảnh.
Nàng biết, chỉ có thể ẩn thân trong Huyễn Cốc một thời gian ngắn. Nếu Bạch Lộ phát hiện ra cửa vào, mọi nỗ lực sẽ tan biến. Bên ngoài, tiếng giao tranh vẫn tiếp diễn, xen lẫn tiếng gầm dữ dội của dị tộc và tiếng quạt gỗ vung lên liên tục.
Trong Huyễn Cốc, Dạ Nhi nhắm mắt, tập trung dưỡng khí, đồng thời vận dụng linh lực để theo dõi động tĩnh bên ngoài. Màn sương lập lòe, hình ảnh mờ ảo hiện lên: Bạch Lộ đang ép sát Tử Khiêm, từng đòn tấn công hiểm độc, ánh mắt hắn lóe lên tia điên cuồng khi không còn nhìn thấy Dạ Nhi.
— Ngươi giấu nàng ở đâu?—Bạch Lộ gầm lên, cơn giận dữ khiến móng vuốt cào rách cả thân cây cổ thụ bên đường.
Tử Khiêm th* d*c, nhưng vẫn giữ vững khí thế:— Chỉ trách ngươi quá tự tin vào sức mạnh bản thân. Huyễn trận trong đêm hoàng hôn, không dễ vượt qua như ngươi tưởng.
Bạch Lộ cười gằn, từng luồng khí lạnh tỏa ra, làm đất đá nứt toác dưới chân. Hắn nhắm mắt, khứu giác dị tộc bắt đầu hoạt động. Nhưng giữa làn sương dày đặc mùi thảo dược, mọi dấu vết đều bị che lấp.
Trong Huyễn Cốc, Dạ Nhi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng mồ hôi lạnh đã rịn trên trán. Nàng biết, chỉ một sơ suất thôi, cửa không gian sẽ bị Bạch Lộ tìm ra. Không thể trốn mãi trong này, nàng phải tìm cách rời khỏi cung, nếu không sẽ rơi vào vòng vây lớn hơn.
Bên ngoài, tiếng bước chân rầm rập mỗi lúc một gần. Đám Hắc Vệ đã phát hiện dấu vết trận đấu, lập tức bao vây quanh khu viện. Tiếng quát tháo vang dội, ánh đuốc lập lòe soi sáng cả một góc trời.
Tử Khiêm lùi về phía tường đá, ánh mắt nhanh chóng quét qua mọi hướng. Hắn thấp giọng:
— Dạ Nhi, nếu nghe được, hãy chuẩn bị rời đi. Ta sẽ cầm chân bọn họ.
Nhưng Dạ Nhi không cam tâm bỏ lại ân nhân trong vòng vây. Nàng suy nghĩ chớp nhoáng, rồi nhẹ nhàng mở một khe nhỏ của Huyễn Cốc, thả ra một luồng khí mê hồn hòa vào sương đêm. Đám Hắc Vệ lập tức hoa mắt, ngã rạp xuống như bị rút hết khí lực.
Bạch Lộ nhận ra sự bất thường, gầm lên:
— Huyễn Cốc! Ngươi dám dùng tà vật này với ta?
Hắn lao đến nơi khí mù dày nhất, cào xé không gian, hòng tìm ra cửa vào. Dạ Nhi cảm nhận lực kéo mạnh mẽ, cửa Huyễn Cốc rung chuyển dữ dội. Nàng biết không thể cầm cự lâu hơn, liền quyết định lao ra ngoài, vung tay ném ra ba viên pháo khói, rồi kéo Tử Khiêm lùi về phía góc tường.
Hai người men theo bóng tối, trườn ra sau vườn thượng uyển, nơi tường thành thấp hơn. Tử Khiêm móc ra một sợi dây, khéo léo buộc vào cọc đá, ra hiệu cho Dạ Nhi trèo lên trước. Nàng gật đầu, nhanh nhẹn bám dây, trèo lên mép tường, thân hình nhẹ nhàng như cánh chim đêm.
Vừa đặt chân lên thành, một tiếng rít sắc lạnh vang lên phía sau. Bạch Lộ đã phát hiện, bóng trắng lao tới như tia chớp, móng vuốt vươn ra chỉ cách Dạ Nhi một gang tay. Tử Khiêm vung quạt, quét ngang, đẩy lùi hắn trong chốc lát.
— Mau đi!—Tử Khiêm quát khẽ, ánh mắt thúc giục.
Dạ Nhi không do dự, nhảy xuống phía ngoài tường, lăn tròn trên nền đất, rồi vội vàng ẩn mình dưới bóng cây. Tử Khiêm lập tức bám theo, cả hai lao vào bóng tối, biến mất giữa những vườn hoa rậm rạp phía ngoài thành.
Sau lưng, tiếng gầm của Bạch Lộ vang vọng khắp khu vườn. Đám Hắc Vệ dồn dập truy đuổi, ánh đuốc lập lòe chạy khắp nơi. Nhưng sương mù của Huyễn Cốc đã che lấp mọi dấu vết, khiến bọn chúng như những con thú mù quáng giữa mê cung.
Dạ Nhi và Tử Khiêm chạy men theo lối mòn nhỏ, vòng qua các bụi cây, rồi dừng lại trong một góc tối phía sau hậu viện. Nàng thở hổn hển, hai chân run lên vì mệt mỏi và căng thẳng. Tử Khiêm đặt tay lên vai nàng, giọng thấp:
— Ngươi ổn chứ?
Dạ Nhi gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng tối phía sau:
— Cảm tạ ân cứu mạng. Nếu không có ngươi, ta đã...
Tử Khiêm cắt lời, ánh mắt nghiêm nghị:
— Đừng nói nhiều. Chúng ta vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm. Hoàng hậu đã biết ngươi ở trong cung, nhất định sẽ không bỏ qua. Ngươi phải rời khỏi nơi này ngay đêm nay.
Dạ Nhi cắn môi, lòng dậy sóng. Nàng biết, nếu bỏ trốn lúc này, mọi kế hoạch điều tra sẽ tan thành mây khói. Nhưng nếu ở lại, chẳng khác nào tự đưa đầu vào miệng sói.
— Còn ngươi thì sao?—Nàng hỏi khẽ.
Tử Khiêm nở một nụ cười nhạt, trong ánh mắt thấp thoáng ưu tư:
— Ta chỉ là một kẻ ngoài cuộc. Chỉ mong giữ được lẽ phải, không để người vô tội chịu oan. Nhưng ngươi... đừng để bản thân lún quá sâu vào vòng xoáy này.
Dạ Nhi lặng thinh, trong lòng chợt dấy lên cảm giác ấm áp kỳ lạ. Nhưng nàng biết, thời gian không còn nhiều.
Bóng đêm mỗi lúc một dày đặc. Từ xa, tiếng vó ngựa vọng lại, xen lẫn tiếng quát tháo. Đội tuần tra hoàng cung đã nhận lệnh lục soát mọi ngóc ngách.
Tử Khiêm thấp giọng:
— Phía trước có một mật đạo dẫn ra ngoài thành. Ta đã dặn người chuẩn bị sẵn xe ngựa. Ngươi cứ đi về phía đông bắc, sẽ gặp người của ta.
Dạ Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, nhẹ gật đầu:
— Ta sẽ trở lại, khi có đủ bằng chứng vạch trần tội ác của Hoàng hậu.
Tử Khiêm khẽ nhíu mày, giọng trầm xuống:
— Dạ Nhi, đôi khi biết lui một bước là để tiến xa hơn. Đừng để cảm xúc chi phối lý trí.
Nàng mỉm cười, ánh mắt kiên định:
— Ta không phải là kẻ dễ dàng khuất phục trước số phận.
Hai người trao đổi ánh nhìn cuối cùng. Tử Khiêm dẫn nàng men theo tường đá, tới một gốc cây cổ thụ rậm rạp. Hắn dùng lực đẩy nhẹ, một phiến đá bật lên, để lộ lối đi nhỏ tối om bên dưới. Mùi đất ẩm và cỏ dại xộc vào mũi.
— Đi nhanh. Ta sẽ ở lại cản đường bọn chúng.—Tử Khiêm thì thầm.
Dạ Nhi cúi đầu cảm tạ, rồi không do dự chui vào mật đạo. Bên ngoài, tiếng bước chân mỗi lúc một gần, ánh đuốc soi sáng cả một góc vườn.
Tử Khiêm kéo phiến đá đậy lại, chỉ để lại một khe hở nhỏ. Hắn đứng chắn trước lối vào, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía đám Hắc Vệ đang lao đến.
Dạ Nhi men theo mật đạo tối om, tay lần mò vào vách đá lạnh buốt. Tiếng tim đập thình thịch, mỗi bước chân đều vang vọng giữa bóng tối. Nàng biết, chỉ cần ra khỏi đây, mọi hy vọng sẽ lại nhen lên.
Trong bóng tối của mật đạo, nàng nghe vọng lại tiếng gầm dữ dội của Bạch Lộ, cùng tiếng quát tháo hỗn loạn của đám Hắc Vệ. Dạ Nhi nhắm mắt, niệm chú hộ thân, lòng thầm cầu cho Tử Khiêm bình an.
Mật đạo dẫn ra một khu rừng nhỏ ngoài thành. Ánh trăng lờ mờ soi xuống những tán lá, gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh tê buốt. Dạ Nhi len lỏi qua rừng cây, đến nơi đã hẹn. Một chiếc xe ngựa nhỏ đỗ sẵn bên đường, người đánh xe vận áo vải thô, đầu đội nón rộng vành, chỉ khẽ gật đầu khi nhìn thấy nàng.
Nàng leo lên xe, kéo rèm che kín. Xe ngựa lăn bánh chậm rãi về phía ngoại ô, dần dần rời xa ánh sáng hoàng cung. Trong lòng Dạ Nhi, cảm giác bất an vẫn chưa nguôi. Những gì vừa xảy ra chỉ là màn khởi đầu cho vòng xoáy hiểm nguy lớn hơn.
Trong xe ngựa, nàng mở hộp gỗ, kiểm tra mảnh ngọc trăng khuyết vẫn còn nguyên vẹn. Huyễn Cốc đã hao tổn không ít linh lực, nhưng cũng nhờ đó mà thoát khỏi tay Bạch Lộ. Nàng biết rõ, từ nay, Hoàng hậu sẽ không còn dung tha cho mình nữa.
Bên ngoài, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng hò hét truy đuổi mỗi lúc một xa. Dạ Nhi khép mắt, lòng dặn mình phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Trên con đường tối mờ, xe ngựa chầm chậm khuất dần vào bóng đêm. Ở phía sau, hoàng cung vẫn chìm trong ánh lửa lập lòe, như con thú khổng lồ vừa tỉnh giấc, sẵn sàng vồ lấy bất cứ kẻ nào dám chống lại quyền lực của nó.
Nhưng đâu đó, giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối, một đôi mắt hổ phách vẫn lặng lẽ dõi theo, chực chờ thời cơ tiếp theo để vây chặt con mồi.
Bầu trời phía đông đã bắt đầu rạng sáng. Dạ Nhi siết chặt mảnh ngọc trong tay, thầm nhủ: “Đêm nay chỉ là khởi đầu. Vòng vây hậu cung, từ đây mới thực sự mở ra.”
Tiếng vó ngựa xa dần, để lại phía sau khung cảnh hoàng cung tĩnh mịch, như một con rắn trắng cuộn mình chờ đợi, chuẩn bị cho cú siết tiếp theo. Trong lòng Dạ Nhi, những câu hỏi chưa có lời đáp lại một lần nữa vang lên, kéo theo nỗi lo âu và khát vọng phá giải mọi bí mật của huyễn giới dưới ánh hoàng hôn.
Và trong bóng tối sâu thẳm, một tia sáng yếu ớt vẫn chưa tắt, soi rọi lối đi cho những kẻ còn dám chống lại số phận.


Bình luận chương