Trong bóng tối chật hẹp của hành lang, Minh Tuấn và Thảo Nguyên lắng nghe từng tiếng động bên ngoài. Ánh sáng từ chiếc vòng cổ của Thảo Nguyên nhấp nháy yếu ớt, như một dấu hiệu cho thấy họ không đơn độc. Minh Tuấn thầm cảm ơn sự hiện diện của cô bên cạnh.
“Chúng ta không thể ở đây mãi,” Thảo Nguyên nói, gương mặt cô căng thẳng. “Quân sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.”
“Phải tìm cách để giải mã bản đồ,” Minh Tuấn đáp, nhấn mạnh. “Đó là chìa khóa để mở cánh cửa mà chúng ta cần.”
“Có thể chúng ta cần một chút ánh sáng,” Thảo Nguyên đề xuất, tay cô nắm chặt chiếc vòng cổ. Một luồng sáng mạnh mẽ tỏa ra, chiếu sáng không gian xung quanh họ.
Minh Tuấn nhìn chằm chằm vào bản đồ trong tay, những ký tự cổ hiện lên rõ nét hơn. “Cái này… có thể là một hướng đi,” anh nói, chỉ vào một ký hiệu. “Nếu chúng ta đi theo chỉ dẫn này, có thể sẽ tìm thấy chìa khóa.”
“Được, nhưng chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Thảo Nguyên nhấn mạnh, nhìn vào lối vào với sự lo lắng. “Hãy cẩn thận, có thể có cạm bẫy.”
Họ thận trọng bước ra khỏi nơi ẩn náu, ánh sáng từ chiếc vòng cổ dẫn đường cho họ. Minh Tuấn dẫn đầu, cảm nhận được hơi thở của những cạm bẫy xung quanh. Mỗi bước đi đều mang theo sự hồi hộp, như thể có một con mắt vô hình đang theo dõi họ.
“Dừng lại!” Một giọng nói vang lên từ phía sau. Quân xuất hiện, với nụ cười đầy thách thức. “Các người nghĩ có thể chạy thoát sao?”
“Chúng tôi sẽ không để anh chiếm đoạt sức mạnh này!” Minh Tuấn khẳng định, lòng dũng cảm dâng trào.
“Thật ngây thơ,” Quân nói, chỉ tay vào hai người. “Hãy xem các người sẽ làm gì trước khi tôi có được bản đồ.”
Ngay lúc đó, từ phía sau Quân, những bóng dáng lầm lũi của tay sai bắt đầu tiến lại gần. Minh Tuấn và Thảo Nguyên nhìn nhau, không cần nói cũng hiểu rằng chỉ có một cách để thoát khỏi tình huống này.
“Chạy!” Minh Tuấn hét lên, cả hai lập tức lao về phía hành lang tối tăm. Họ vừa chạy vừa tìm kiếm lối thoát, lòng hồi hộp tăng lên từng giây.
“Có lối rẽ ở phía trước!” Thảo Nguyên chỉ vào một lối đi nhỏ hẹp bên phải. Họ lao vào đó, nhắm hướng ra ánh sáng.
Quân và tay sai của hắn đuổi theo, tiếng chân vang vọng như một bản nhạc hồi hộp. Minh Tuấn cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. “Nhanh lên, chúng ta không thể để hắn bắt kịp!”
“Hãy tìm cách mở cánh cửa!” Thảo Nguyên thúc giục, đôi mắt cô đầy quyết tâm.
Họ đến một cánh cửa lớn, được khắc những ký tự cổ. Minh Tuấn thở hổn hển, nhìn vào bản đồ trong tay. “Có thể… có một cách để mở nó,” anh lẩm bẩm, vừa nhìn vào các ký tự trên cánh cửa vừa cố gắng nhớ lại những gì đã học.
“Cậu có chắc không?” Thảo Nguyên hỏi, giọng cô tràn đầy lo lắng.
“Phải, nhưng cần một chút thời gian,” Minh Tuấn nói, tay anh lướt qua những ký tự như tìm kiếm một công thức. “Nếu tôi không nhớ sai, chúng ta cần phải sắp xếp lại các ký tự này.”
“Cố lên!” Thảo Nguyên nói, lo lắng nhìn về phía cánh cửa. “Quân đang đến gần!”
“Được rồi, hãy giúp tôi!” Minh Tuấn ra hiệu cho Thảo Nguyên. Họ nhanh chóng làm việc cùng nhau, sắp xếp các ký tự theo thứ tự mà anh nhớ.
“Chúng ta chỉ có vài giây,” Thảo Nguyên nói, ánh mắt cô lo lắng khi nghe tiếng bước chân ngày càng gần.Cuối cùng, Minh Tuấn đặt ký tự cuối cùng vào đúng vị trí. Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa mở ra, ánh sáng chói lòa từ bên trong chiếu ra. “Đi thôi!” anh kêu lên, kéo tay Thảo Nguyên lao vào.
Hai người chạy vào trong, cánh cửa khép lại sau lưng họ. Họ đứng bên trong một căn phòng rộng lớn, các bức tường được khắc họa bằng những hình ảnh kỳ bí.
“Chúng ta đã an toàn… tạm thời,” Minh Tuấn thở phào, nhưng lòng anh không yên. “Phải tìm chìa khóa ngay.”
Thảo Nguyên nhìn quanh, mắt cô dừng lại ở một bàn thờ nhỏ giữa phòng. “Có thể nó ở đó,” cô chỉ tay.
Họ tiến lại gần, trên bàn thờ có một chiếc hộp nhỏ, được chạm khắc tinh xảo. Minh Tuấn mở nắp, bên trong là một chiếc chìa khóa bằng đồng, lấp lánh trong ánh sáng.
“Chúng ta đã tìm thấy nó!” Minh Tuấn nói, vui mừng cầm chiếc chìa khóa. “Nhưng… chúng ta vẫn chưa thoát khỏi Quân.”
“Cần phải nhanh chóng tìm cách ra ngoài,” Thảo Nguyên nhấn mạnh. “Nếu không, hắn sẽ tìm ra chúng ta.”
Bỗng nhiên, một tiếng động lớn từ phía sau, cánh cửa họ vừa vào bắt đầu rung chuyển. Minh Tuấn nhìn thấy bóng dáng của Quân và tay sai đang tiến vào, ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm.
“Chạy!” Minh Tuấn hét lên, kéo Thảo Nguyên về phía cánh cửa bên kia. Họ không còn thời gian để chần chừ.
“Làm gì bây giờ?” Thảo Nguyên hỏi, giọng cô đầy lo lắng.
“Phải mở cánh cửa đó,” Minh Tuấn nói, lòng quyết tâm lại dâng trào. “Chìa khóa… nó sẽ giúp chúng ta!”
Họ lao về phía cánh cửa lớn, nơi có những ký tự cổ. Minh Tuấn thở hổn hển, cảm nhận áp lực ngày càng tăng. Mọi thứ trở nên hỗn loạn, tiếng bước chân của Quân ngày càng gần.
“Đưa tôi chiếc chìa khóa!” Thảo Nguyên nói, nắm lấy tay Minh Tuấn. “Tôi sẽ mở cửa!”
Cô vội vàng chạy đến chỗ cánh cửa, Minh Tuấn đứng lại, nhìn Quân đang tiến đến. “Tôi sẽ giữ hắn lại!” anh hét lên, lòng đầy quyết tâm.
“Không, Tuấn!” Thảo Nguyên kêu lên, nhưng Minh Tuấn đã bước ra, đối mặt với Quân.
“Đừng nghĩ rằng mày có thể ngăn cản ta,” Quân cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh. “Mày sẽ phải trả giá cho sự ngốc nghếch này.”
Minh Tuấn cảm thấy tim mình đập nhanh, nhưng anh không lùi bước. “Tôi sẽ không để anh chiếm đoạt sức mạnh này!”
Khi Quân bước tới, ánh sáng từ chiếc vòng cổ của Thảo Nguyên bỗng chói lòa, như một sức mạnh vô hình đang bảo vệ họ. Họ cần phải chiến đấu, không chỉ cho bản thân mà còn cho những linh hồn đang chờ đợi được giải thoát.
“Đi đi!” Minh Tuấn hét lên, quyết tâm không để Quân cản bước.
Thảo Nguyên không chần chừ, cô lao về phía cánh cửa, trong khi Minh Tuấn đối mặt với Quân, lòng đầy mâu thuẫn. Cuộc chiến đã bắt đầu, và mọi thứ vẫn đang chờ đợi ở phía trước.


Bình luận chương