Huyền Thoại Cổ Tộc

Chương 7: Những bí mật chôn vùi




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 7 miễn phí!

Minh Tuấn cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh khi ánh sáng từ chiếc vòng cổ của Thảo Nguyên chói lòa, như một luồng năng lượng cổ xưa đang trỗi dậy. Anh quay lại nhìn Thảo Nguyên, thấy cô đã đứng sẵn trước cánh cửa lớn, tay nắm chặt chiếc chìa khóa bằng đồng.

“Nhớ kỹ, mở cánh cửa đó ngay khi tôi giữ chân Quân!” anh nói, giọng đầy quyết tâm.

“Tuấn, hãy cẩn thận!” Thảo Nguyên lo lắng, nhưng không có thời gian để do dự. Cô biết đây là cơ hội duy nhất.

Minh Tuấn quay lại, đối mặt với Quân đang tiến gần. Gương mặt hắn lạnh lùng, ánh mắt đầy thù địch. “Mày nghĩ mày có thể ngăn cản tao sao?” Quân cất giọng, âm thanh như một mũi dao đâm thẳng vào tâm trí Minh Tuấn.

“Chúng ta sẽ không để mày chiếm đoạt sức mạnh này!” Minh Tuấn đáp, lòng dũng cảm trỗi dậy. Anh biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến của riêng mình mà còn là cho những linh hồn đang bị giam cầm và cho cả di sản của cha anh.

Bên ngoài cánh cửa, Thảo Nguyên đã bắt đầu sắp xếp các ký tự cổ. Cô cảm thấy áp lực từ phía Quân và tay sai, nhưng ánh sáng từ chiếc vòng cổ lại truyền cho cô sức mạnh. “Mở ra nào!” cô thì thầm, đôi tay run rẩy nhưng quyết tâm.

Quân không chờ đợi, hắn lao tới, định tấn công Minh Tuấn. “Đừng mong sống sót!” Hắn gầm lên, giọng đầy tức giận. Minh Tuấn nhanh nhẹn né tránh, cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập.

“Thảo Nguyên, nhanh lên!” Minh Tuấn hét lên, cảm giác căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Anh biết rằng thời gian đang chạy đua với họ.

Trong khi đó, Thảo Nguyên vừa sắp xếp xong các ký tự, cánh cửa lớn bắt đầu sáng lên, những hình ảnh kỳ bí trên bức tường xung quanh như sống dậy. Cô thở hắt ra, “Được rồi, mở cửa!”

Cánh cửa từ từ hé mở, một làn ánh sáng huyền bí chiếu rọi vào không gian tối tăm. Nhưng Quân không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn bước tới, gương mặt đầy quyết tâm. “Mày không thể thoát được đâu, Tuấn!”

Minh Tuấn cản bước Quân, lòng đầy bứt rứt. “Tôi sẽ không để anh làm hại cô ấy!” Anh dồn hết sức lực, quyết tâm bảo vệ Thảo Nguyên và những bí mật mà họ đang khám phá.

“Đừng tự phụ, mày sẽ phải trả giá!” Quân nói, và trong khoảnh khắc, hắn lao vào tấn công. Minh Tuấn né sang một bên, nhưng không kịp tránh khỏi cú đấm của Quân. Anh cảm thấy một cơn đau nhói truyền khắp cơ thể, nhưng không cho phép mình gục ngã.

“Đi đi!” Minh Tuấn hét lên, kiên quyết cản bước Quân. Anh quay lại nhìn Thảo Nguyên, thấy cô đã bước vào cánh cửa, ánh sáng từ trong tỏa ra như một chiếc cầu nối giữa hai thế giới.

“Tuấn!” Thảo Nguyên kêu lên, nhưng Minh Tuấn chỉ kịp gật đầu. Anh biết rằng nhiệm vụ của mình không chỉ là bảo vệ bản thân mà còn là cho cả tương lai.Quân nhìn theo, ánh mắt hắn đầy thù hận. “Không ai có thể ngăn cản ta!” Hắn gầm lên, chuẩn bị lao theo.

Minh Tuấn lao vào Quân, quyết định không để hắn vượt qua. Họ giao tranh, từng cú đấm nảy lửa, từng tiếng động vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn phòng cổ xưa. Nhưng ánh sáng từ cánh cửa vẫn sáng rực, như một lời hứa cho sự sống sót.

“Đừng để hắn theo!” Thảo Nguyên hét lên từ bên trong, ánh mắt cô tràn đầy lo lắng.

Minh Tuấn cảm nhận được sức mạnh từ chiếc chìa khóa trong tay Thảo Nguyên, như một nguồn năng lượng kết nối họ lại với nhau. Anh cố gắng giữ vững lập trường, không cho Quân tiến thêm một bước nào.

“Những bí mật này sẽ thuộc về ta!” Quân hét lên, cú đấm tiếp theo của hắn suýt trúng vào mặt Minh Tuấn. Anh vội vàng né tránh, rồi đấm lại một cú vào bụng Quân, khiến hắn lảo đảo.

“Cố lên, Tuấn!” Thảo Nguyên từ trong cửa kêu lên, giọng cô như một sức mạnh tiếp thêm cho anh. “Mở cánh cửa, hãy giải thoát những linh hồn!”

Minh Tuấn gật đầu, trong lòng dâng trào quyết tâm. Anh phải giành chiến thắng, không chỉ vì bản thân mà còn vì tất cả những gì họ đã chiến đấu. “Tôi sẽ không lùi bước!” anh quát, lao vào tấn công Quân lần nữa.

Quân cũng không chịu thua, hắn đẩy Minh Tuấn ra xa, nhưng không thể ngăn cản ánh sáng từ cánh cửa đang mở rộng. Minh Tuấn cảm thấy sức mạnh từ di sản của cha mình đang hòa quyện với năng lượng của Thảo Nguyên, như một sức mạnh vô hình bảo vệ họ.

“Đi nhanh đi!” Minh Tuấn hét lên, quyết tâm không để Quân ngăn cản. Hắn đã quá mạnh mẽ, nhưng Minh Tuấn biết rằng họ có một cơ hội.

Quân nhận thấy ánh sáng đang lan tỏa, hắn lao tới nhưng đã muộn. Minh Tuấn nhanh chóng lao vào cánh cửa, nơi Thảo Nguyên đã chờ sẵn.

“Chúng ta đã làm được!” Thảo Nguyên thở phào, nhưng vẫn không quên nhìn lại phía Quân đang tức giận. “Nhưng hắn sẽ không từ bỏ đâu.”

Cánh cửa khép lại sau lưng họ, Minh Tuấn quay lại, nhận ra rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Những bí mật cổ xưa vẫn đang chờ đợi họ, và Quân vẫn còn đang rình rập, chờ đợi cơ hội để trở lại.

Trong ánh sáng mờ ảo, họ đứng bên nhau, lòng đầy quyết tâm. Hành trình tìm kiếm sự thật mới chỉ bắt đầu, và những bí mật chôn vùi vẫn còn rất nhiều điều để khám phá.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.