Tố Dung bước vào đại điện, hai bên là hàng cột đá cao, ánh sáng tràn xuống sàn gạch lạnh như nước rỏ từng giọt lên vai áo nàng. Mùi trầm hương phảng phất, quyện cùng hơi người, khiến không khí càng thêm nặng nề. Trên điện, Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh ngồi uy nghi trên ngai, bộ áo bào gấm thêu rồng phượng phủ lên thân hình nhỏ nhắn. Đôi mắt bà ta nhìn Tố Dung, vừa như thương hại, vừa như khinh bỉ.
Dưới bệ ngọc, Hứa Lâm Quang đứng lặng, áo choàng tro cũ kỹ kéo lê trên nền gạch. Tay phải ông ta nắm chặt một tràng hạt đen bóng, từng ngón xương xẩu run nhè nhẹ. Gần đó, Tô Hữu Dũng cúi đầu, ánh mắt lấm lét nhìn mọi người, sẵn sàng tránh xa bất cứ ai nếu có biến.
Tiếng chuông đồng ngân dài, báo hiệu phiên xét xử bắt đầu. Một toán nội giám dẫn theo nhóm quan lại, phi tần cùng một số cung nữ quan trọng lặng lẽ tiến vào, mỗi người đều mang vẻ cảnh giác hoặc tò mò, thấp thỏm.
Hoàng hậu cất giọng, lạnh và vang vọng:
– Minh Tố Dung, ngươi bị buộc tội dùng tà thuật mê hoặc Hoàng thượng, ý đồ gây loạn Đền Ngọc. Có gì biện giải?
Tố Dung đứng thẳng, giọng không hề run:
– Thần thiếp không hề dùng tà thuật. Những gì xảy ra là do Ngọc Ấn phản ứng với những ký ức bị chôn vùi nơi này, không phải ý muốn của thần thiếp.
Một tiếng cười khẽ vang lên, Hứa Lâm Quang cất lời:
– Ngọc Ấn chỉ là vật dẫn. Ký ức chưa chắc thuộc về người sống. Nếu để một kẻ không kiểm soát nổi ký ức, chẳng phải là tai họa cho Đền Ngọc hay sao?
Hoàng hậu nhìn sang ông ta, nhếch môi:
– Hứa đại nhân, ngươi hiểu rõ nhất về Ngọc Ấn. Nếu Minh Tố Dung có thể thao túng nó, e rằng chẳng mấy chốc hậu cung sẽ loạn.
Tố Dung không nhịn được, quay sang Hứa Lâm Quang:
– Nếu ngài tự nhận là bậc thầy pháp, xin hãy chứng minh ai mới thực sự thao túng Ngọc Ấn. Hay là chính ngài cũng sợ sự thật trong ký ức sẽ lộ ra?
Một làn khói nhạt tỏa ra từ tràng hạt của Hứa Lâm Quang. Ông ta bước tới, chậm rãi đưa tay về phía viên Ngọc Ấn trên cổ Tố Dung.
– Nếu ngươi đủ dũng cảm, ta sẽ giúp ngươi mở cánh cửa ký ức. Nhưng hãy nhớ, có những điều không nên biết.
Hoàng hậu ra hiệu cho cung nữ lui xuống. Sàn điện bỗng lạnh ngắt. Hứa Lâm Quang đặt hai ngón tay lên Ngọc Ấn, môi lẩm nhẩm chú ngữ. Một luồng khí lạnh xuyên thẳng vào tâm trí Tố Dung.
Tố Dung chợt thấy trước mắt tối sầm. Cảnh vật biến đổi. Tiếng gió rít qua những hành lang cũ, tiếng bước chân chạy vội, tiếng gọi thất thanh vọng lại từ xa xăm. Nàng thấy mình trở về năm năm trước, khi còn là một đứa trẻ, lặng lẽ theo mẹ tới Đền Ngọc dâng lễ.
Mẫu thân nàng, Minh phu nhân, dáng người mảnh dẻ, gương mặt dịu dàng nhưng đôi mắt luôn ẩn chứa nỗi sợ. Đêm ấy, bà đứng trước bệ thờ, tay run run đặt viên ngọc lên khay vàng. Phía sau, bóng một phụ nữ trẻ khác – khuôn mặt hao hao Uyển Cơ – nép mình vào bóng tối, liên tục liếc ra sau như sợ hãi điều gì.
Bất ngờ, một bóng áo tro lướt tới, thì thào bên tai Minh phu nhân:
– Ngọc này không phải của bà. Nếu giữ lấy, tai họa sẽ giáng xuống cả nhà Minh thị.
Mẫu thân nàng run rẩy:
– Ta chỉ làm theo lệnh của Hoàng hậu. Xin đừng hại con ta.
Bóng áo tro – Hứa Lâm Quang – cười nhạt:
– Ai cũng nói mình vô tội. Nhưng Đền Ngọc chỉ giữ lại những kẻ biết giữ miệng.
Bàn tay ông ta vung lên, một làn sương tím trùm lấy Minh phu nhân. Đôi mắt bà trợn ngược, miệng há ra nhưng không phát ra tiếng nào. Tố Dung chứng kiến tất cả, lòng đau như bị xé rách. Nàng muốn chạy tới, nhưng thân thể bất động như bị ai đó khóa chặt.
Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập. Một cô gái trẻ lao vào, cầm chiếc trâm ngọc, hét lên:
– Đừng! Đó là trâm của mẹ ta! Trả lại cho ta!
Hứa Lâm Quang quay phắt lại, tia mắt sắc như dao:
– Đêm nay, ai cũng phải trả giá cho bí mật của mình.
Khói tím vây kín căn phòng. Tiếng hét, tiếng khóc, tiếng vật lộn hòa lẫn vào nhau. Rồi tất cả chìm vào im lặng.
Tố Dung choàng tỉnh, người ướt đẫm mồ hôi. Đầu nàng đau như búa bổ, ký ức ấy vẫn còn văng vẳng bên tai. Hứa Lâm Quang đứng lặng, ánh mắt lóe lên tia thích thú lẫn hiểm độc.
– Thế nào? Ngươi đã thấy sự thật chưa?
Tố Dung siết chặt viên Ngọc Ấn, gắng lấy lại bình tĩnh:
– Ngươi đã giết mẹ ta. Nhưng còn Hoàng hậu? Bà ta là đồng phạm hay chỉ là kẻ bị lợi dụng?
Hoàng hậu nhìn xuống, vẻ mặt lạnh như đá:
– Ta không phủ nhận. Nhưng năm đó, nếu không chọn cách đó, cả hai chúng ta đều chết. Minh thị và Tạ gia đều chỉ là quân cờ trong tay kẻ khác.
Hứa Lâm Quang nở nụ cười u ám:
– Đúng vậy. Đền Ngọc vốn không dành cho những kẻ yếu đuối. Ai giữ được bí mật thì sống, ai để lộ thì diệt vong.
Tô Hữu Dũng cúi rạp mình, thì thầm:
– Bẩm Hoàng hậu, đã đến giờ chuyển Minh tiểu thư về ngục tối, chờ lệnh xử trí.
Hoàng hậu gật đầu. Hai thái giám lập tức áp giải Tố Dung ra ngoài. Trước khi khuất bóng, nàng còn nghe tiếng Hứa Lâm Quang:
– Ta sẽ còn gặp lại ngươi. Đêm nay, Ngọc Ấn sẽ chọn chủ mới.
Cửa ngục đóng sầm lại, bóng tối lập tức nuốt chửng Tố Dung. Nàng ngồi bệt xuống, lòng ngổn ngang những mảnh ký ức chắp vá. Đầu óc choáng váng, nhưng trong tâm khảm, mọi thứ dần rõ ràng hơn bao giờ hết: Mẹ nàng chết không phải do một mình Hoàng hậu hay Hứa Lâm Quang. Đó là hệ quả của những toan tính, phản bội và nỗi sợ đã ăn sâu vào máu thịt từng người trong Đền Ngọc.
***
Đêm buông xuống, bóng tối tràn ngập các hành lang. Dưới tầng hầm, Gia Hân lặng lẽ men theo bức tường đá lạnh, hơi thở dồn dập. Mỗi bước chân như giẫm lên gai nhọn. Nàng mặc bộ áo vải xám của cung nữ quét dọn, tóc búi cao giấu dưới khăn, tay cầm chổi che giấu một mảnh giấy nhỏ cuộn lại.
Tới cổng ngục, Gia Hân ngẩng đầu, nở nụ cười rạng rỡ với lính canh:
– Ca ca, muộn thế này mà các huynh vẫn chưa ăn gì à? Để muội mang chút bánh tới cho!
Gã lính canh trẻ tuổi đỏ mặt, lúng túng:
– Ơ… ờ… Được, muội cứ để đó.
Khi hắn quay đi, Gia Hân lén nhét mảnh giấy vào khe cửa ngục số bảy, nơi Tố Dung bị giam. Đôi tay run lên, nàng thì thầm:
– Dung tỷ, muội ở đây. Đêm nay, nếu có biến, hãy bấm ba lần vào tường, muội sẽ tìm cách mở cửa.
Không ai đáp lại. Bên trong, Tố Dung dường như chìm vào mê man.
Gia Hân quay lưng, định rời đi thì tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một giọng nữ lạnh lùng cất lên phía sau:
– Đứng lại. Ngươi là ai?
Gia Hân nhận ra ngay đó là Trần Thanh Lệ – gương mặt dịu dàng nhưng ánh mắt sắc lẹm. Nàng cắn môi, giữ bình tĩnh:
– Muội chỉ là cung nữ mới chuyển tới, được sai mang bánh cho lính canh.
Thanh Lệ nhíu mày, tiến lại gần, đôi môi mím chặt:
– Đêm nay, không ai được phép lai vãng quanh ngục. Ngươi biết điều đó không?
Gia Hân cười, nghiêng đầu:
– Muội không biết, chỉ làm theo lệnh thôi. Nếu có gì sai, mong tỷ tha cho.
Thanh Lệ nhìn chằm chằm vào mắt Gia Hân. Một thoáng im lặng kéo dài, rồi nàng ta quay đi, giọng nhẹ bẫng:
– Lần sau nhớ cẩn thận. Không phải ai cũng dễ tính như ta.
Gia Hân cúi đầu, lặng lẽ rút lui về phía hành lang tối.
***
Đêm đã khuya, trong ngục chỉ còn tiếng nhỏ giọt của nước từ trần đá. Bỗng, có tiếng gõ nhẹ – ba nhịp ngắn, dồn dập. Gia Hân nghe, tim đập loạn. Nàng lách người qua cửa hậu, lần theo đường hầm cũ dẫn tới phòng giam.Khóa sắt nặng trịch, nhưng Gia Hân đã chuẩn bị sẵn một mảnh sắt nhỏ. Nàng luồn vào ổ khóa, run rẩy vặn từng chút. Mồ hôi túa ra, lòng thầm cầu nguyện. Khóa bật ra. Gia Hân đẩy cửa, lao vào trong.
Trong ngục, Tố Dung ngồi tựa tường, sắc mặt nhợt nhạt. Gia Hân chạy lại, ôm chầm lấy bạn:
– Dung tỷ, muội đến rồi. Chúng ta phải đi thôi!
Tố Dung lắc đầu, giọng khàn đặc:
– Không. Nếu ta chạy, mọi thứ sẽ kết thúc ở đây. Muội phải giúp ta lấy lại một phần ký ức đã mất. Chỉ có Ngọc Ấn mới làm được điều đó.
Gia Hân hoảng sợ:
– Nhưng nếu tỷ truyền ký ức, tỷ sẽ mất một phần trí nhớ mãi mãi. Muội không muốn!
Tố Dung nhìn bạn, ánh mắt rực sáng trong bóng tối:
– Muội dám liều mình vào đây, chẳng lẽ lại sợ mất một ký ức? Hơn nữa, chỉ cần giữ lại nhau, mọi thứ đều có thể bắt đầu lại.
Gia Hân siết chặt tay bạn, nước mắt lưng tròng:
– Nếu tỷ muốn, muội chấp nhận.
Tố Dung lấy viên Ngọc Ấn, đặt vào lòng bàn tay Gia Hân. Nàng nhắm mắt, truyền vào đó một đoạn ký ức: tiếng cười của hai người trên bãi cỏ mùa hạ, buổi tối hát múa dưới trăng, những câu chuyện chỉ họ mới hiểu. Ngọc Ấn phát sáng, ánh tím dịu nhẹ lan khắp căn ngục.
Đột nhiên, Gia Hân cảm thấy đầu óc quay cuồng. Một dòng ký ức mới tràn vào: hình ảnh Minh phu nhân, đêm mưa năm xưa, tiếng gọi thất thanh của Uyển Cơ, và đôi mắt lạnh lẽo của Hứa Lâm Quang. Gia Hân choáng váng, gục xuống sàn.
Tố Dung giữ chặt vai bạn, thì thầm:
– Đừng sợ, chỉ là một đoạn thôi. Muội phải nhớ – đừng tin bất cứ ai ngoài ta và Uyển Cơ.
Cửa ngục đột ngột bật mở, ánh đuốc chiếu sáng khuôn mặt Lục phi Hàn Mộng Dao. Nàng ta bước vào, đôi mắt đỏ rực, giọng the thé:
– Các ngươi tưởng có thể trốn thoát khỏi nơi này sao? Đêm nay, không ai được ra khỏi Đền Ngọc!
Mộng Dao vung tay, một viên ngọc nhỏ lóe sáng, phóng về phía Gia Hân. Tố Dung che chắn cho bạn, viên ngọc đập vào vai nàng, ánh sáng tỏa ra, ký ức bị kéo căng như tấm lụa sắp rách.
Mộng Dao cười khẩy:
– Muốn giữ lại ký ức, phải đánh đổi bằng máu. Để ta xem các ngươi chịu được bao lâu!
Tố Dung gào lên, cố giữ tỉnh táo, ôm chặt Gia Hân. Đúng lúc ấy, tiếng bước chân dồn dập vang lên – Trịnh Uyển Cơ xuất hiện, tay cầm bình sứ nhỏ.
Uyển Cơ ném bình sứ xuống đất, khói xanh bốc lên mù mịt. Mộng Dao hoảng hốt, lùi lại:
– Ngươi dám dùng độc với ta?
Uyển Cơ cười nhạt:
– Độc này chỉ khiến ngươi mê man, không chết được đâu. Đền Ngọc này, ai cũng có phần trong bí mật.
Mộng Dao ngã xuống, mê man bất động.
Uyển Cơ chạy lại, đỡ lấy Tố Dung và Gia Hân. Nàng nhìn Dung, ánh mắt ấm áp hiếm hoi:
– Mau rời khỏi đây. Nếu không, tất cả chúng ta đều chết.
Tố Dung gật đầu, cùng Gia Hân dìu nhau ra cửa ngục. Ngoài hành lang, tiếng gõ kẻng, tiếng hô hoán vang lên khắp nơi. Uyển Cơ dẫn hai người len lỏi qua các lối nhỏ, tới một căn phòng bị bỏ hoang.
Trong căn phòng, ánh sáng lờ mờ, mùi ẩm mốc bốc lên. Uyển Cơ đóng cửa, quay sang Tố Dung:
– Ngọc Ấn của muội giờ không còn nguyên vẹn. Một phần ký ức của muội đã chuyển sang Gia Hân, nhưng cũng có nghĩa là Hứa Lâm Quang sẽ không thể thao túng muội dễ dàng nữa.
Gia Hân ôm đầu, giọng yếu ớt:
– Muội… muội nhìn thấy… quá khứ của tỷ… và của mẫu thân tỷ… Hứa Lâm Quang… chính hắn là kẻ đã dẫn dụ tất cả vào bẫy.
Uyển Cơ trầm ngâm:
– Đúng vậy. Hắn không chỉ là thầy pháp. Hắn là cánh tay nối dài của một thế lực ngầm ngoài Đền Ngọc. Năm xưa, mẹ ta cũng vì thế mà chết, còn mẹ muội – Dung – chỉ là vật hy sinh.
Tố Dung thì thào:
– Vậy kẻ đứng sau Hứa Lâm Quang là ai?
Uyển Cơ lắc đầu:
– Chỉ có Hoàng hậu biết. Nhưng bà ta thà chết cũng không hé môi.
Tiếng bước chân vang vọng ngoài cửa. Uyển Cơ hạ giọng:
– Hai người hãy ở lại đây. Ta sẽ đi đánh lạc hướng bọn chúng. Nếu ta không trở lại trước khi mặt trời lên, hãy tìm cách ra khỏi Đền Ngọc.
Nói dứt lời, nàng rời khỏi phòng, bóng dáng mảnh khảnh hòa vào bóng tối.
Tố Dung và Gia Hân ngồi tựa vào nhau. Đêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập và những âm thanh lạ lùng vang vọng từ quá khứ. Gia Hân nhìn sang bạn, giọng thì thào:
– Muội đã thấy ánh mắt của mẫu thân tỷ… Bà ấy không hận ai, chỉ sợ tỷ sẽ giống bà, bị cuốn vào vòng xoáy này.
Tố Dung nắm tay bạn, nước mắt lặng lẽ tràn ra. Ngoài kia, tiếng chuông đồng lại ngân lên, báo hiệu bình minh sắp đến.
Nhưng bình minh này, liệu có ánh sáng nào đủ để xua tan khói sương và những bí mật còn đang ngủ yên dưới Đền Ngọc?
***
Ở một nơi khác trong cung, Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh ngồi một mình trước gương đồng, gương mặt tái nhợt. Hứa Lâm Quang đứng phía sau, bàn tay đặt lên vai bà.
– Đã đến lúc kết thúc, nương nương. Nếu không, cả ta và người đều không toàn mạng.
Uyển Khanh khép mắt, thì thầm:
– Đã quá muộn rồi. Bọn trẻ ấy, cuối cùng cũng tìm ra sự thật.
Hứa Lâm Quang cười nhạt:
– Sự thật không cứu được ai. Chỉ có quyền lực và ký ức mới quyết định ai sống, ai chết.
Ngoài cửa, tiếng bước chân lặng lẽ dừng lại. Một giọng nói trầm vang lên:
– Hứa đại nhân, Hoàng hậu, Hoàng thượng triệu kiến hai người ngay lập tức.
Hứa Lâm Quang quay lại, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm. Uyển Khanh chỉnh lại áo, gượng đứng dậy, môi mím chặt.
Cánh cửa mở ra, khói sương ùa vào, cuộn lấy mọi thứ, nuốt trọn những bí mật chưa từng được nói thành lời.
***
Trong căn phòng nhỏ, Tố Dung ngồi lặng, viên Ngọc Ấn trong tay giờ chỉ còn ánh sáng yếu ớt. Gia Hân ngủ thiếp đi, hơi thở nặng nhọc. Tố Dung nhắm mắt, lắng nghe từng nhịp tim, từng âm thanh từ quá khứ vọng về.
Một tiếng thì thầm vang lên bên tai, không rõ của ai – mẹ nàng, Uyển Cơ, hay chính bản thân nàng:
– Đừng sợ, con gái. Bóng tối chỉ là khúc dạo đầu của ánh sáng.
Ngoài kia, tiếng bước chân lại vang lên, gần hơn, dồn dập và gấp gáp hơn trước.
Cửa phòng rung lên nhẹ nhẹ, như báo hiệu một cơn bão mới sắp ập tới.
Khói sương chưa tan. Âm thanh từ quá khứ vẫn chưa chịu lắng xuống.


Bình luận chương