Tiếng chuông đồng ngân dài một hồi như xé nát màn sương dày đặc. Tố Dung mở bừng mắt, bàn tay vẫn nắm chặt viên Ngọc Ấn đã mờ nhạt ánh sáng. Gia Hân giật mình tỉnh giấc, đôi mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc:
– Đã tới lúc rồi phải không, tỷ?
Không cần trả lời. Khắp Đền Ngọc, tiếng bước chân, tiếng hô gọi của cung nữ, thái giám vang lên hòa cùng tiếng trống thúc giục. Lễ Khói Sương bắt đầu.
Tố Dung dìu Gia Hân đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng bỏ hoang. Khói sương ngoài hành lang lượn lờ như tấm màn bạc, che giấu những ánh mắt dò xét, những nụ cười nhạt nhẽo. Hành lang dài hun hút, hai bên là hàng đèn lồng đỏ ửng, ánh sáng lập lòe in bóng người lên vách đá lạnh lẽo.
Từ xa, Trần Thanh Lệ và Lục phi Hàn Mộng Dao sánh vai tiến lại, áo xiêm lộng lẫy, trên môi là nụ cười mỏng như tơ nhện. Trần Thanh Lệ khẽ cúi đầu chào, ánh mắt lướt qua Tố Dung và Gia Hân, giọng ngọt lịm:
– Nhị vị tỷ muội cũng đã sẵn sàng? Chỉ mong hôm nay, ai cũng giữ được phần mình.
Hàn Mộng Dao cười khẩy, đôi môi đỏ thắm cong lên:
– Đừng khách sáo, Thanh Lệ. Đêm nay, ai còn đứng vững mới là kẻ chiến thắng.
Không khí rối ren, mùi đàn hương đậm đặc, xen lẫn mùi kim khí lạnh lẽo của buổi sáng sớm. Thái giám trưởng Tô Hữu Dũng từ đâu xuất hiện, cúi người nhã nhặn:
– Thỉnh các nương nương di giá tới đại điện. Hoàng thượng, Hoàng hậu cùng các đại nhân đã chờ.
Dưới chân điện, các phi tần lục tục xếp hàng. Hàng ngàn ánh mắt dõi theo, mỗi người mang một tâm tư, một toan tính riêng. Đền Ngọc hôm nay không chỉ là nơi cử hành nghi lễ cổ xưa, mà còn là chiến trường âm thầm, nơi từng hơi thở đều chất chứa hiểm nguy.
Tố Dung nhìn quanh, không thấy bóng dáng Uyển Cơ. Một nỗi bất an len lỏi trong lòng. Gia Hân đứng sát bên, tay run rẩy, cố gắng giữ vẻ bình thản. Trên bậc cao, Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh khoác áo choàng trắng, mặt không biểu cảm, ánh mắt lạnh như nước mùa đông. Bên cạnh, Hoàng thượng Ngô Đình Vũ ngồi thẳng lưng, thần sắc u ám, đôi mắt sâu thẳm không để lộ cảm xúc.
Một hồi trống vang lên. Thầy pháp Hứa Lâm Quang bước ra, áo choàng màu tro bay nhẹ, trên tay cầm trượng bạc khắc hình rồng cuốn. Giọng ông ta vang lên khô khốc:
– Lễ Khói Sương – nghi thức thiêng liêng của Đền Ngọc – nay chính thức khai mở. Mỗi phi tần, hãy dâng Ngọc Ấn của mình, bước vào vòng thử thách tâm linh. Kẻ nào không vượt qua, sẽ phải chịu hình phạt.
Không ai dám lên tiếng. Cung nữ theo hiệu lệnh, lần lượt bưng khay ngọc bước tới. Tố Dung đưa viên Ngọc Ấn của mình, bàn tay khẽ run. Ngọc Ấn của nàng chỉ còn ánh sáng yếu ớt, vân ngọc bên trong vỡ vụn, như chính tâm hồn nàng lúc này.
Hứa Lâm Quang đưa mắt nhìn từng người, ánh mắt dừng lại lâu hơn trên mặt Gia Hân. Ông ta khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo.
– Bắt đầu từ Lý Gia Hân.
Tiếng xì xào lan ra như sóng. Gia Hân bước lên, tay ôm viên Ngọc Ấn, ánh mắt bối rối. Thầy pháp chỉ trượng bạc về phía nàng, đọc một tràng chú ngữ khó hiểu. Khói trắng từ đâu bốc lên, cuộn lấy thân hình Gia Hân, nhấc bổng nàng lên không trung. Trong làn khói mờ, khuôn mặt Gia Hân hiện ra, mắt nhắm nghiền, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Tố Dung nín thở, trái tim đập dồn dập. Đám đông im phăng phắc. Trong khoảnh khắc, mọi thứ như đông cứng.
Khói tan dần, Gia Hân rơi phịch xuống đất. Mắt mở to, hoảng loạn. Thầy pháp hỏi:
– Ngươi có nhớ được tên mình không?
Gia Hân lắp bắp:
– Ta… là… Lý Gia Hân.
Ông ta nhìn sang Hoàng hậu, khẽ gật đầu. Hoàng hậu ra hiệu, hai cung nữ vội dìu Gia Hân lùi xuống, ánh mắt ai nấy đều mang vẻ thương hại.
Tiếp đến, Trần Thanh Lệ tiến lên, dáng người nhỏ nhắn, mắt nhìn thẳng không hề sợ hãi. Nghi lễ lặp lại, khói sương cuốn lấy nàng. Khi khói tan, Thanh Lệ vẫn đứng vững, môi khẽ nhếch, ánh mắt lóe lên tia đắc ý.
Hàn Mộng Dao cũng vượt qua, dẫu sắc mặt tái nhợt, hai tay run rẩy.
Tố Dung nhìn viên Ngọc Ấn trong khay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Khi tên nàng vang lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía. Tố Dung hít sâu, bước lên, đối diện Hứa Lâm Quang.
– Minh Tố Dung, con gái Minh thị, hãy chứng minh ngươi xứng đáng lưu lại Đền Ngọc.
Tiếng trượng bạc gõ xuống đất. Khói bốc lên, đặc quánh, quấn chặt lấy thân hình nàng. Bóng tối tràn tới, nhấn chìm mọi giác quan.
Tố Dung cảm nhận một luồng lạnh buốt xuyên qua tâm trí. Hình ảnh mẹ nàng hiện về, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy nỗi lo. Bên tai, tiếng gọi khe khẽ:
– Con gái, đừng sợ…
Những ký ức chôn sâu bật lên: tiếng cười trong trẻo thuở nhỏ, những ngày tháng bình yên bên gia đình, rồi cảnh Minh phủ tan hoang, cha mẹ bị lôi đi trong đêm, tiếng thét vang vọng khắp hành lang. Tố Dung muốn gào lên nhưng cổ họng tê cứng.
Đột ngột, một luồng sáng bừng lên. Viên Ngọc Ấn trên tay nàng nóng rực, tỏa ra ánh sáng xanh lục. Khói sương quanh nàng bỗng chốc bị đẩy lùi. Tố Dung mở mắt, đối diện ánh nhìn kinh ngạc của Hứa Lâm Quang.
Ông ta trầm giọng:
– Ngọc Ấn nhà ngươi… đã hấp thụ ký ức ai khác?
Tố Dung không đáp, ánh mắt lạnh lùng. Hứa Lâm Quang dừng lại, chậm rãi gật đầu. Ông ta quay sang Hoàng hậu, thì thầm điều gì đó.
Hoàng hậu khẽ nhíu mày, ánh mắt lướt qua Tố Dung, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ điềm đạm.
Tiếng trống vang lên lần nữa. Thầy pháp dõng dạc:
– Ba người đã vượt qua. Lý Gia Hân, do Ngọc Ấn bị tổn thương, phải chịu thử thách thêm một lần.
Mặt Gia Hân tái nhợt, môi mím chặt. Cung nữ dìu nàng trở lại giữa điện. Hứa Lâm Quang rút ra một viên ngọc nhỏ, đặt lên trán Gia Hân, miệng lầm rầm chú ngữ. Khói sương cuộn thành hình rắn trắng, siết lấy cổ Gia Hân. Nàng vùng vẫy, mắt trợn trừng.
Tố Dung lao lên, nhưng bị thái giám giữ lại. Mắt nàng chạm mắt Gia Hân, nước mắt trào ra.
– Đừng… đừng lấy ký ức của muội! – Gia Hân gào lên tuyệt vọng.
Hứa Lâm Quang không động lòng. Đúng lúc ấy, một bóng người lao vào giữa điện – Trịnh Uyển Cơ, áo choàng xám tro, đôi mắt phượng rực lửa.
Uyển Cơ cất giọng vang dội:
– Dừng tay!
Cả đại điện sững lại. Hoàng hậu nghiêm giọng:
– Ai cho phép ngươi hỗn xược?
Uyển Cơ không buông mắt khỏi thầy pháp, giọng sắc lạnh:
– Lễ Khói Sương không phải để che giấu tội ác, càng không phải công cụ để kẻ ngoài điều khiển vận mệnh Đền Ngọc.
Hứa Lâm Quang cười nhạt:
– Ngươi nghĩ ngươi là ai? Một tỳ nữ xuất thân thấp kém, có quyền gì chen chân vào chuyện này?
Uyển Cơ ngẩng cao đầu:
– Ta là con gái của người đã chết oan dưới tay ông. Hôm nay, ta sẽ lấy lại công bằng cho mẹ ta, cho những người bị các người xóa ký ức, vùi xác trong khói sương này!Không khí đông cứng. Hoàng hậu đập mạnh tay xuống bàn, giọng sắc như dao:
– Trịnh Uyển Cơ, ngươi muốn tạo phản?
Uyển Cơ bật cười, tiếng cười vang vọng giữa điện:
– Tạo phản ư? Nếu giữ lại ký ức là tội, thì ta nguyện tội này muôn kiếp không rửa sạch.
Hứa Lâm Quang trừng mắt, vung trượng bạc. Ngọc Ấn trong tay ông ta lóe sáng, tạo thành vòng xoáy hút lấy Uyển Cơ. Nhưng nàng đã chuẩn bị từ trước. Một ống nhỏ chứa chất lỏng đen nhánh từ trong tay áo rơi xuống sàn, bốc lên làn khói đen đặc. Khói đen cuộn lấy khói trắng, tạo nên trận hỗn mang trong điện.
Trong màn khói, Tố Dung cảm nhận được một luồng khí nóng xộc tới. Uyển Cơ kéo nàng, thì thào bên tai:
– Dẫn Gia Hân chạy đi! Ta sẽ giữ chân chúng.
Tố Dung không kịp nghĩ ngợi, lao về phía Gia Hân. Hàn Mộng Dao và Thanh Lệ kinh hãi lùi lại, ai nấy đều co mình tìm chỗ nấp.
Giữa điện, Hứa Lâm Quang và Uyển Cơ đối đầu, hai nguồn năng lượng va chạm, làm ánh sáng Ngọc Ấn khắp điện chao đảo. Khói sương dày đặc không còn che giấu được những tiếng kêu thất thanh, những âm thanh va chạm của quyền lực tâm linh.
Tố Dung dìu Gia Hân chạy về phía hành lang, nhưng chợt bị một nhóm thái giám chặn lại. Tô Hữu Dũng xuất hiện, mặt méo mó, cười nhạt:
– Các vị nương nương, đường này không ai thoát được đâu.
Tố Dung gằn giọng:
– Ông cũng chỉ là con cờ trong tay họ, Tô tổng quản. Đừng tự lừa mình nữa.
Tô Hữu Dũng chớp mắt, nụ cười tắt ngấm. Ông ta liếc về phía đại điện, ánh mắt lóe lên tia do dự. Trong thoáng chốc, ông ta thở dài, phẩy tay:
– Mau đi đi! Nếu còn ở lại, chẳng ai cứu nổi các người đâu.
Tố Dung nắm tay Gia Hân, kéo chạy xuyên qua hành lang ngập khói. Phía sau, tiếng la hét, tiếng vật lộn, tiếng Ngọc Ấn nổ tung vang lên dồn dập.
Ở giữa điện, Trịnh Uyển Cơ đối mặt Hứa Lâm Quang. Mắt nàng ánh lên tia sáng kỳ dị. Nàng rút ra viên Ngọc Ấn của mình, giọng run run nhưng kiên quyết:
– Mẫu thân ta chết vì ai? Vì quyền lực của ai? Hôm nay, ta sẽ để mọi ký ức hiện về.
Ngọc Ấn trong tay Uyển Cơ tỏa ra quầng sáng đỏ rực, nhấn chìm cả đại điện trong biển máu ký ức. Hứa Lâm Quang gào lên, cố dùng trượng bạc phong ấn ánh sáng ấy, nhưng không kịp. Một luồng ký ức khổng lồ cuốn lấy ông ta, làm thân thể run rẩy, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.
Hoàng hậu hoảng loạn đứng dậy, giọng the thé:
– Ngăn nó lại! Mau phong ấn Ngọc Ấn của ả!
Các thái giám, cung nữ lao vào, nhưng khói sương dày đặc nuốt chửng tất cả. Giữa hỗn mang, giọng Uyển Cơ vang lên, trầm và lạnh:
– Ta không cần sống. Chỉ cần ký ức này được lưu truyền, để tất cả biết rõ ai là kẻ sát nhân thực sự.
Một tiếng nổ lớn vang lên. Ngọc Ấn trong tay Uyển Cơ vỡ tan, ánh sáng đỏ quét qua điện, phủ lấy toàn bộ Đền Ngọc. Những hình ảnh rời rạc hiện ra trong đầu mọi người: cảnh tra tấn, cảnh xóa ký ức, cảnh các phi tần bị đày đi biệt xứ không ai biết mặt, tiếng khóc than vọng lại từ quá khứ.
Hoàng thượng đứng bật dậy, gương mặt trắng bệch, hai tay run rẩy. Ngô Đình Vũ gào lên:
– Đủ rồi! Dừng lại!
Nhưng mọi thứ đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Tố Dung, trong lúc chạy trốn, cảm nhận được từng cơn đau nhói nơi trán, như hàng trăm ký ức lạ lẫm đổ tràn vào đầu. Nàng nhìn Gia Hân, thấy đôi mắt bạn tràn ngập nước mắt, môi run bần bật.
– Tố Dung… nếu chúng ta không sống sót, muội muốn nói… cảm ơn tỷ. Nếu không có tỷ, muội đã không còn là chính mình.
Tố Dung siết chặt tay bạn, nước mắt rơi lã chã. Phía sau, tiếng bước chân rầm rập đuổi theo.
Bất ngờ, một cánh cửa nhỏ hé mở. Trần Thanh Lệ vẫy tay gọi khẽ:
– Mau vào đây! Lối này dẫn xuống mật thất, chỉ ta biết đường.
Không còn lựa chọn, Tố Dung kéo Gia Hân lao vào. Cánh cửa đóng sập, bóng tối đặc quánh vây lấy cả ba người. Thanh Lệ thở gấp:
– Ta không giúp không công. Ra khỏi đây, các người phải giúp ta phục hồi địa vị cho gia tộc Trần.
Tố Dung gật đầu, không chút do dự. Lúc này, chỉ có sống sót mới là ưu tiên.
Ba người men theo cầu thang đá âm u, tiếng động phía trên ngày càng xa dần. Đến một khúc quanh, Thanh Lệ dừng lại, thì thào:
– Dưới này có lối ra hồ. Nếu may mắn, ta sẽ đưa hai người thoát khỏi Đền Ngọc trong đêm nay.
Gia Hân dựa vào vách, thở hổn hển. Tố Dung nhìn lên, cảm nhận mặt đất rung nhẹ, như có thứ gì đó đang vỡ vụn phía trên. Nàng thì thầm:
– Uyển Cơ… tỷ ấy sẽ không sao chứ?
Thanh Lệ nhún vai:
– Người như nàng ta, nếu đã quyết liều chết, e chẳng ai cứu nổi.
Trong bóng tối, tiếng nước nhỏ giọt vang vọng. Tố Dung nhắm mắt, cố xua đi những ký ức lạ lẫm đang tràn ngập tâm trí. Một phần ký ức của Uyển Cơ, của những phi tần bị xóa tên, giờ đây hòa lẫn trong đầu nàng, như những mảnh ghép rời rạc chờ ngày bùng cháy.
Phía trên, tiếng hò hét vẫn vang vọng. Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh đứng giữa điện, gương mặt thất thần, áo choàng trắng nhuốm vệt máu đỏ tươi. Hứa Lâm Quang ngã quỵ, trượng bạc vỡ đôi, mắt dại đi, miệng lẩm bẩm:
– Ký ức… ký ức… ai sẽ còn nhớ ta?
Uyển Cơ quỳ giữa điện, máu chảy từ khóe miệng, ánh mắt không còn oán hận, chỉ còn sự thanh thản kỳ lạ. Nàng ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng, giọng yếu ớt:
– Bệ hạ, ngài có dám nhìn vào sự thật không? Có dám đối diện những gì Đền Ngọc đã làm với những người như ta?
Ngô Đình Vũ run rẩy, đôi mắt ngập nước. Ông đứng lặng, không nói nên lời.
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi lác đác, hòa lẫn vào khói sương dày đặc. Một hồi trống cuối cùng vang lên, rồi chìm vào im lặng.
Trong mật thất, Tố Dung ngồi lặng, lòng ngổn ngang trăm mối. Gia Hân dựa vào vai nàng, khóc không thành tiếng. Thanh Lệ thì thầm:
– Họ sẽ truy sát chúng ta. Nếu không có kế sách, tất cả sẽ chết trong đêm nay.
Tố Dung ngẩng đầu, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, cương quyết:
– Không, chúng ta sẽ không chết. Chỉ khi nào sự thật được phơi bày, Đền Ngọc mới thực sự kết thúc chuỗi ngày tăm tối.
Bên ngoài, tiếng trống, tiếng mưa, tiếng thét lẫn lộn, vang vọng mãi không dứt.
Dưới chân Đền Ngọc, nơi bóng tối đang dâng lên, một bí mật mới lại bắt đầu chuyển mình, chờ ngày lộ diện giữa khói sương chưa tan.


Bình luận chương