Mùa Hè Rực Rỡ

Chương 17: Một buổi tối không thể quên




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 17 miễn phí!

Buổi tối hôm đó, nhóm bạn của Thiện tụ tập tại nhà Linh, nơi mà không khí ấm cúng và gần gũi lan tỏa khắp căn phòng. Mọi người đều háo hức, nhưng cũng không giấu nổi sự căng thẳng. Thiện đứng ở bếp, khéo léo chế biến món ăn. Hương thơm từ những nguyên liệu tươi ngon khiến lòng cậu nhẹ nhõm hơn.

“Thiện, cậu nấu gì mà thơm thế?” Ngọc bước vào, đôi mắt lấp lánh ngạc nhiên. “Mình đã cảm thấy đói từ lúc nào rồi!”

“Chờ chút, sắp xong rồi,” Thiện cười, nhưng bên trong, cậu lo lắng. “Mọi người đã đến đủ chưa?”

“Hoàng và Linh còn đang chuẩn bị.” Ngọc nhún vai, nhìn quanh. “Mình hy vọng Bích Ngọc và Đạt không đến đây.”

“Cậu lo lắng về họ à?” Thiện hỏi, không muốn nghĩ đến những người có thể làm rạn nứt không khí vui vẻ này.

“Có chứ. Họ có thể khiến mọi chuyện rối tung lên,” Ngọc thở dài.

“Chúng ta phải cố gắng tạo ra một buổi tối vui vẻ. Để mọi người có thể hiểu nhau hơn,” Thiện nói, quyết tâm trong ánh mắt.

Một lúc sau, Hoàng bước vào, mang theo một cây guitar. “Mình mang theo nhạc, có thể giúp không khí thêm phần sôi động.”

“Hay lắm!” Ngọc reo lên, “Chúng ta cần chút âm nhạc để xua tan sự căng thẳng.”

Khi mọi người đã tụ họp đầy đủ, Linh đứng lên, ánh mắt sáng ngời. “Cảm ơn mọi người đã đến. Hôm nay không chỉ là buổi tiệc mà còn là cơ hội để chúng ta chia sẻ những suy nghĩ của mình.”

Thiện nhìn Linh, tim cậu đập nhanh. Sự tự tin của cô khiến cậu cảm thấy ấm áp. “Mình sẽ bắt đầu với món ăn này,” cậu nói, bưng ra một đĩa thức ăn đầy màu sắc. “Mong mọi người thích.”

“Mình tin rằng không ai có thể cưỡng lại tài nấu ăn của cậu,” Linh cười, ánh mắt cô dừng lại trên Thiện một chút lâu hơn.

Bữa tiệc bắt đầu, những câu chuyện rôm rả và tiếng cười vang lên. Tuy nhiên, không khí vui vẻ không kéo dài lâu. Khi mọi người đang say sưa trò chuyện, Đạt và Bích Ngọc bất ngờ xuất hiện, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt sắc lạnh.

“Chúng tôi đến để xem bữa tiệc của các bạn có gì thú vị,” Đạt nói, giọng điệu kiêu ngạo. “Hy vọng không có ai cảm thấy bị bỏ rơi.”

“Mọi người đều có thể tham gia,” Linh cố gắng duy trì sự hòa hợp. “Chúng ta đang cố gắng gắn kết lại tình bạn.”

“Liệu các bạn có thực sự muốn gắn kết không?” Bích Ngọc chen vào, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Hay chỉ là một trò chơi để tránh né những vấn đề thật sự?”

Câu hỏi của cô ta như một cơn gió lạnh lẽo, khiến không khí trở nên nặng nề. Thiện cảm thấy lòng mình thắt lại. Cậu nhìn Linh, thấy cô đang cắn môi, có vẻ như đang đấu tranh với suy nghĩ của mình.“Chúng ta có thể nói chuyện thẳng thắn,” Thiện lên tiếng, cố gắng tạo không khí thoải mái hơn. “Mọi người đều có cảm xúc và suy nghĩ riêng, nên hãy tôn trọng nhau.”

“Đúng vậy,” Hoàng thêm vào, ánh mắt trầm tư. “Chúng ta đã là bạn bè từ lâu, không nên để những hiểu lầm làm rạn nứt tình cảm.”

Đạt cười khẩy, “Nhưng có vẻ như tình bạn của các bạn đang gặp vấn đề lớn. Mình chỉ muốn xem họ có thật sự muốn giữ gìn nó hay không.”

“Chúng tôi không cần sự quan tâm của bạn,” Ngọc phản ứng, giọng nói trở nên sắc bén. “Hãy rời khỏi đây nếu bạn không muốn tham gia.”

“Đừng nóng giận, Ngọc,” Linh nói, cố gắng kiềm chế tình hình. “Chúng ta cần bình tĩnh.”

Tuy nhiên, bầu không khí đã bị phá vỡ. Thiện cảm thấy áp lực từ những lời nói của Đạt và Bích Ngọc, lòng cậu nặng trĩu. Cậu không thể để mọi chuyện đi quá xa.

“Chúng ta đều có những nỗi sợ hãi và hoài nghi,” Thiện nói với giọng kiên định hơn. “Nhưng nếu không thể mở lòng với nhau, làm sao chúng ta có thể tiến về phía trước?”

Bích Ngọc nhìn cậu, đôi mắt cô ta như đang tìm kiếm một điểm yếu. “Vậy cậu có dám thổ lộ tình cảm của mình với Linh không? Hay chỉ là một trò chơi?”

Thiện cảm thấy máu trong người dồn lên mặt. Cậu không thể để mình bị dồn vào thế khó. “Tình bạn là điều quý giá. Nhưng nếu bạn muốn biết điều gì hơn, thì có lẽ nên để Linh tự nói.”

Ánh mắt của Linh lấp lánh, cô nhìn Thiện với sự cảm kích. “Mình cũng nghĩ vậy. Chúng ta nên là những người bạn trung thực.”

Cuộc trò chuyện bắt đầu trở nên căng thẳng, nhưng Linh đã dùng sự tự tin của mình để xoay chuyển tình huống. Cô đứng lên, nắm lấy tay Thiện. “Tình bạn không chỉ là những khoảnh khắc vui vẻ mà còn là sự chân thành trong từng lời nói. Nếu có điều gì cần nói, hãy cùng nhau đối diện.”

Sự dũng cảm của Linh khiến không khí trở nên nhẹ nhõm hơn. Thiện cảm thấy lòng mình tràn đầy cảm xúc. Cậu biết, đây chính là lúc để mọi người hiểu nhau hơn.

Cuối cùng, Đạt và Bích Ngọc rời khỏi, để lại không gian cho nhóm bạn. Thiện cảm thấy một sự nhẹ nhõm, nhưng cũng không thể giấu được lo lắng trong lòng. Liệu những hiểu lầm có thể hoàn toàn biến mất?

“Cảm ơn các cậu đã hỗ trợ mình,” Linh nói, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. “Hãy cùng nhau vượt qua mọi thứ.”

Thiện gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng. Cậu biết rằng mặc dù còn nhiều khó khăn ở phía trước, nhưng chỉ cần mọi người cùng nhau, họ sẽ tìm ra cách để vượt qua.

Buổi tối kết thúc trong tiếng cười và âm nhạc, nhưng trong lòng mỗi người vẫn còn những câu hỏi chưa được trả lời. Họ đã mở lòng, nhưng điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Thiện không thể ngừng nghĩ về điều đó, và cậu hiểu rằng, hành trình này chỉ mới bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.