Tiếng nhạc rộn ràng hòa cùng những tiếng cười vang vọng khắp sân trường, nơi bữa tiệc được tổ chức. Ánh đèn nhấp nháy tạo nên một không gian đầy màu sắc, mọi người vui vẻ trò chuyện và thưởng thức những món ăn ngon miệng. Nguyễn Minh Thiện đứng bên bàn đồ ăn, đôi mắt nâu sáng của cậu lấp lánh, theo dõi những người bạn của mình.
“Thiện, cậu làm món này thật tuyệt!” Trần Khánh Linh khen ngợi, chỉ vào đĩa salad mà Thiện vừa chuẩn bị.
“Cảm ơn Linh! Cậu luôn biết cách làm mình vui.” Thiện mỉm cười, lòng tự hào khi thấy bạn bè thích món ăn mình làm.
“Đừng quên rằng mình cũng đã giúp một chút!” Phan Minh Ngọc chen vào, vẻ mặt đáng yêu. “Nếu không có mình, món ăn sẽ không hoàn hảo như vậy đâu!”
“Đúng rồi, Ngọc là người đã chọn những loại rau tươi ngon nhất,” Linh đồng tình, khiến Ngọc phấn khích.
Lê Minh Hoàng đứng gần đó, ánh mắt chăm chú dõi theo nhóm bạn, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Anh thường không nói nhiều, nhưng tình bạn của họ khiến Hoàng cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết.
Bỗng, một tiếng động lớn vang lên từ xa, làm mọi người giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nguồn âm thanh. Trời bỗng dưng tối sầm, và những cơn gió lạnh lẽo bắt đầu thổi mạnh. Mọi người bắt đầu xôn xao, cảm giác bất an len lỏi trong không khí.
“Có chuyện gì vậy?” Ngọc hỏi, vẻ mặt lo lắng.
“Có lẽ chỉ là một cơn bão nhỏ thôi,” Thiện trấn an, nhưng trong lòng cậu cũng không khỏi lo lắng.
Chỉ một lát sau, những giọt mưa đầu tiên rơi xuống, nhẹ nhàng nhưng rồi nhanh chóng trở nên dày đặc hơn. Không khí trở nên hỗn loạn khi mọi người chạy tán loạn, tìm nơi trú ẩn. Thiện nhìn thấy Linh, Hoàng và Ngọc đang cố gắng dẫn dắt mọi người vào bên trong tòa nhà.
“Chúng ta phải giúp đỡ mọi người!” Thiện kêu lên, quyết tâm không để ai lại phía sau.
“Đúng vậy!” Linh đáp, ánh mắt rực sáng. “Chúng ta không thể để ai bị thương hoặc lạc mất trong cơn bão này!”
Họ cùng nhau chạy ra ngoài, giúp đỡ những người bạn đang hoảng loạn. Thiện cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn khi nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt mọi người. Cậu nắm lấy tay Linh, rồi nhìn sang Hoàng và Ngọc, “Chúng ta phải tạo thành một hàng, dẫn mọi người vào trong!”
Ngọc gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. “Mọi người, hãy giữ khoảng cách và đi theo chúng tôi!”
Cơn mưa ngày càng nặng hạt, tiếng gió rít lên từng hồi khiến không khí trở nên căng thẳng. Thiện cảm nhận sự sợ hãi trong lòng bạn bè, nhưng cậu cũng biết rằng họ phải mạnh mẽ. Cậu quét ánh mắt qua đám đông, tìm kiếm những người cần giúp đỡ.
“Có ai đó bị ngã!” Hoàng chỉ vào một bạn nữ đang nằm trên đất. Thiện không suy nghĩ nhiều, lập tức lao về phía cô.
“Cậu không sao chứ?” Thiện quỳ xuống, lo lắng hỏi.
“Chân mình bị trẹo,” cô gái thều thào, nước mắt rưng rưng.
“Không sao, mình sẽ giúp cậu,” Thiện nhẹ nhàng nói, cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu nhấc bổng cô lên tay, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm. Linh và Ngọc chạy bên cạnh, hỗ trợ giúp đỡ.
“Chúng ta cùng nhau, không ai bị bỏ lại!” Linh khẳng định, giọng nói mạnh mẽ của cô khiến mọi người yên lòng hơn.
Cả nhóm tiếp tục tiến về phía tòa nhà, nhưng bỗng một cơn gió mạnh ập đến, thổi bay một số đồ vật xung quanh. Thiện cảm thấy có điều gì đó không ổn. Ngọc lảo đảo, suýt ngã khi một chiếc ghế bay vụt qua đầu.
“Cẩn thận!” Thiện hô lớn, kéo Ngọc về phía mình. “Chúng ta không thể để bất kỳ ai bị thương!”Mọi người trong nhóm cố gắng giữ vững tinh thần, nhưng Thiện cảm thấy nỗi lo lắng ngày càng tăng. Những tiếng la hét vang lên khi một mảnh kính vỡ từ trên cao rơi xuống, cắt ngang không khí.
“Chúng ta phải giúp mọi người ra ngoài!” Hoàng nói với giọng cương quyết, nhưng Thiện biết rằng họ cũng cần phải bảo vệ bản thân.
“Đi nào, nhanh lên!” Thiện dẫn đầu, cố gắng tạo thành một hàng ngũ vững chắc để bảo vệ mọi người.
Khi họ vừa đến cửa chính, một tiếng sét vang lên, ánh sáng lóe lên chói mắt. Mọi người đều dừng lại, tim đập thình thịch. Một sự im lặng bao trùm trước khi tiếng gió lại gào thét.
“Chúng ta không thể đứng đây mãi!” Ngọc thúc giục. “Phải vào trong ngay!”
Nhóm bạn cùng nhau lao vào tòa nhà, nhưng cơn bão không ngừng lại. Mọi người hoảng loạn, Thiện cảm thấy sự căng thẳng tột độ. “Hãy bình tĩnh!” Cậu gào lên. “Chúng ta sẽ vượt qua!”
Linh nắm chặt tay Thiện, ánh mắt của cô chứa đầy sự quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để cơn bão đánh bại chúng ta! Hãy cùng nhau!”
Đám đông bắt đầu xếp hàng, từng người một vào bên trong tòa nhà. Thiện, Linh, Hoàng và Ngọc đứng bên ngoài, giúp đỡ mọi người cho đến khi họ vào an toàn.
“Còn ai bên ngoài không?” Hoàng hỏi, ánh mắt trông thật lo lắng.
“Chúng ta đã làm hết sức!” Ngọc thở hổn hển, nhưng vẫn không quên nhìn xung quanh.
Bỗng, một tiếng kêu vang lên từ phía xa. Một bạn nam đang loay hoay giữa cơn bão, hoảng hốt tìm đường. Thiện không chần chừ, cậu lao ra ngoài, lòng dũng cảm dâng trào.
“Đợi mình!” Thiện hét lên, nhưng cơn gió mạnh khiến lời nói của cậu gần như bị nuốt chửng.
Cậu chạy nhanh về phía bạn nam, lòng đầy lo lắng. Linh và Ngọc cũng không thể đứng yên, họ chạy theo sau, quyết tâm không để ai lại phía sau. Thiện cảm thấy sự kết nối giữa họ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Chạy nhanh lên, mình sẽ đưa cậu vào!” Thiện nói với bạn nam, cố gắng giữ vững tinh thần.
“Cảm ơn!” Bạn nam thở hổn hển, nhưng Thiện biết rằng thời gian không còn nhiều.
Từng bước chân đều trở nên khó khăn, cơn bão như muốn nuốt chửng họ. Nhưng Thiện không thể để nỗi sợ hãi chiến thắng. Cậu nắm chặt tay bạn nam, cảm nhận được sức mạnh của tình bạn đang chảy trong huyết quản.
“Chúng ta sẽ vượt qua!” Thiện khẳng định, giọng nói vang vọng giữa những tiếng gió rít.
Khi họ gần đến cửa, cơn gió bỗng tăng tốc, khiến Thiện và bạn nam suýt ngã. Linh và Ngọc chạy lại, giúp họ đứng vững.
“Không thể dừng lại!” Linh kêu lên, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau!”
Cuối cùng, nhóm bạn đã vào được trong tòa nhà. Thiện thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác hồi hộp vẫn còn đè nặng trong lòng. Cơn bão có thể đã tạm lắng, nhưng những lo lắng về tình bạn và những điều sắp tới vẫn còn đó.
“Chúng ta đã làm được!” Ngọc reo lên, nhưng Thiện biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Họ đã vượt qua thử thách này, nhưng liệu tình bạn của họ có đủ mạnh để đối mặt với những cơn bão khác trong tương lai?


Bình luận chương