Tiếng động ngoài cửa sổ vừa dứt, một luồng gió lành lạnh lùa vào, mang theo hương hoa dại lẫn mùi ẩm thấp của đêm khuya. Lục Trinh Nhi buông hộp ngọc, ngón tay khẽ siết chiếc trâm bạc trên bàn. Đôi mắt phượng sâu thẳm ánh lên tia cảnh giác, lòng dậy lên một dự cảm bất an. Nàng đứng dậy, kéo rèm nhìn ra ngoài, nhưng chỉ thấy bóng đêm đặc quánh, hàng cây im lìm rủ lá như những cánh tay âm thầm đan chéo. Trong phủ Thượng thư tĩnh lặng đến kỳ lạ, nhưng dưới bề mặt yên ả ấy, nàng biết, từng đợt sóng ngầm đã bắt đầu cuộn trào.
Một tiếng bước chân vội vã vang lên từ hành lang, phá tan màn đêm đang phủ kín. Tiểu nha hoàn áo xanh hấp tấp lao vào, mặt tái nhợt, giọng run rẩy:
– Đại tiểu thư! Tin từ phủ Quốc công… thiếu gia Ngọc Cẩn bị đầu độc, đã mê man bất tỉnh!
Trinh Nhi sững người, ánh mắt tối lại. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Nàng khoác vội áo choàng, vừa đi vừa hỏi:
– Đã mời đại phu chưa? Ai là người đầu tiên phát hiện?
– Dạ… quản gia bên đó cho người báo sang. Thiếu gia vừa uống trà thì ngã quỵ, sắc mặt biến đổi dữ dội. Đại phu đã được mời, nhưng còn chưa tới nơi.
Không một giây chần chừ, Trinh Nhi lao ra ngoài. Gió đêm thốc vào mặt, lạnh đến tê buốt, nhưng nàng chẳng màng. Trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng không tên: độc dược nhắm vào Ngọc Cẩn, là một đòn hiểm trong ván cờ đang âm thầm mở rộng. Nàng gọi xe ngựa, thúc giục phu xe chạy như bay qua những con phố vắng, ánh đèn lồng lướt qua hai bên như những đốm lửa lập lòe dẫn đường cho số phận.
Phủ Quốc công khi ấy đã rực sáng đèn, người hầu kẻ hạ tụ tập kín sân, ai nấy sắc mặt hoảng loạn. Tiếng khóc lẫn tiếng gọi nhau thất thanh vọng ra tận cổng. Trinh Nhi bước nhanh qua đám đông, vào thẳng nội viện. Dưới ngọn đèn dầu leo lét, nàng thấy Tạ Ngọc Cẩn nằm bất động trên giường, sắc mặt trắng bệch, môi tím bầm, đôi mày kiếm nhíu chặt. Cạnh giường là Tạ Uyển Cơ, áo khoác mỏng, mắt hoe đỏ, tay run rẩy đặt trên trán huynh trưởng. Nàng ta vừa thấy Trinh Nhi liền nghẹn ngào:
– Lục tiểu thư, ngươi đến thật nhanh… Đại ca ta, huynh ấy…
Trong đôi mắt Uyển Cơ lóe lên tia nhìn phức tạp, giữa vẻ đau lòng thấp thoáng nụ cười khó đoán. Trinh Nhi không đáp, chỉ nghiêng mình kiểm tra mạch Ngọc Cẩn. Đầu ngón tay vừa chạm vào cổ tay chàng, nàng nhận ngay sự bất thường: mạch đập hỗn loạn, khí huyết đảo ngược, rõ ràng là trúng độc, lại không phải loại tầm thường.
Nàng ngẩng đầu, giọng bình thản mà lạnh lùng:
– Ai là người pha trà cho thiếu gia tối nay?
Uyển Cơ lau nước mắt, đáp:
– Là A Bảo, nha hoàn cận thân. Nhưng con bé cũng đã uống thử, hoàn toàn bình thường…
Trinh Nhi liếc qua chén trà trên bàn. Hương trà thoang thoảng, nhưng ẩn dưới là một vị chát hăng nhè nhẹ. Nàng lấy kim bạc chấm một giọt, đặt lên giấy. Màu giấy chuyển tím sẫm – dấu hiệu của “Tử Dạ tán”, loại độc dược chỉ phát tác với người mang cốt ngọc.
Ánh mắt Trinh Nhi lạnh đi một phần, nàng hỏi tiếp:
– Loại độc này, chỉ người từng học qua bí thuật mới chế được. Trong phủ, ai có liên hệ với các gia tộc nắm giữ Tử Hoa pháp?
Uyển Cơ vội vã lắc đầu:
– Ta… ta không biết! Đại ca ta sao lại bị người hại cơ chứ…
Trinh Nhi không truy vấn, chỉ tập trung vào Ngọc Cẩn. Hơi thở chàng yếu dần, trên trán mồ hôi rịn thành hạt, môi càng lúc càng tím tái. Nàng lấy từ túi áo một viên thuốc màu ngọc, tán nhuyễn rồi hòa với nước ấm, đỡ chàng dậy rót từng ngụm nhỏ vào miệng.
Uyển Cơ nhìn chằm chằm động tác của Trinh Nhi, giọng run rẩy:
– Ngươi… ngươi làm gì vậy? Loại độc này…
– Nếu không giải kịp, sẽ không cứu được nữa – Trinh Nhi đáp gọn, tay không ngừng day nhẹ nhân trung, rồi dùng kim bạc châm vào các huyệt vị dọc cổ tay, ngực và gan bàn chân của Ngọc Cẩn. Chàng rùng mình, sắc mặt chợt biến đổi, hàng mi khẽ động như đang vật lộn với cơn ác mộng vô hình.
Tiếng chân người dồn dập ngoài cửa. Đại phu của phủ Quốc công hớt hải chạy vào, vừa nhìn cảnh tượng đã thất sắc:
– Lục tiểu thư… cô định…
– Ta biết độc này, ngươi chỉ cần chuẩn bị nước ấm, khăn sạch và ít huyết ngọc nếu có – Trinh Nhi ngắt lời, giọng dứt khoát.
Đại phu lập tức lui ra chuẩn bị. Trinh Nhi lấy một lọ nhỏ chứa bột phấn trắng tinh, nhỏ thêm một giọt máu của mình vào, hòa tan rồi đặt lên môi Ngọc Cẩn. Đó là “Hồi Ngọc tán” – bí dược chỉ truyền cho nữ nhi Lục thị, có thể giữ nguyên khí cho người mang cốt ngọc khi trúng độc.
Thời gian trôi chậm nặng nề. Sắc môi Ngọc Cẩn dần bớt tím, hơi thở sâu hơn, nhưng trán vẫn lạnh ngắt. Uyển Cơ nhìn Trinh Nhi, ánh mắt pha lẫn lo lắng và ghen ghét, trong lòng thấp thỏm bất an. Đúng lúc ấy, nha hoàn A Bảo lẻn vào, mặt mũi hoảng hốt, nước mắt ngắn dài:
– Nhị tiểu thư… ta… ta chỉ nghe quản sự dặn mang trà lên… không biết có chuyện gì đâu…
Uyển Cơ quay phắt lại, giọng sắc lạnh:
– Câm miệng! Ngươi muốn liên lụy cả phủ sao?
Trinh Nhi nheo mắt, quan sát kỹ sắc mặt hai người. Trong đầu nàng, các mảnh ghép vụ án nhanh chóng xâu chuỗi: “Tử Dạ tán” – loại độc này chỉ có thể do người từng học qua Tử Hoa pháp chế tạo, mà trong phủ, người duy nhất có liên hệ với bí thuật ấy chỉ có thể là Hạ Tinh Nhi – cung nữ từng hầu hạ ở phủ Thượng thư, nay đã vào cung.
Nàng đưa khăn thấm máu trên cổ tay Ngọc Cẩn, mùi máu tanh lẫn hương thảo dược thoang thoảng. Giữa vệt máu tím đen, nàng phát hiện một lớp phấn mịn lấp lánh, mùi lạ, chỉ có trong cung đình. Lòng Trinh Nhi lạnh đi, tự nhủ: “Không chỉ là Tử Dạ tán, độc này đã bị biến chế, lại được ngụy trang dưới dạng túi hương – chỉ có thể là thủ đoạn của Hạ Tinh Nhi.”
Nàng hỏi tiếp, giọng trầm:
– Trong phủ, gần đây có ai lạ mặt ra vào không? Ai từng mang túi hương hoặc vật phẩm lạ tới cho người trong phủ?
Uyển Cơ lảng tránh, nhưng A Bảo sợ hãi lí nhí:
– Có một cô nương áo tím đến tìm nhị tiểu thư, mang theo túi hương, nói là bạn cũ… Nhị tiểu thư nhận rồi bảo ta lui ra…
Trinh Nhi nghe xong, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh. Áo tím, túi hương, bí thuật độc dược – mọi dấu vết đều chỉ về một người. Nàng siết chặt trâm bạc, đầu óc tỉnh táo lạ thường: “Hạ Tinh Nhi, ngươi không chỉ muốn giết Ngọc Cẩn, mà còn muốn kéo ta vào ván cờ này.”
Bên ngoài, gió đêm rít qua kẽ ngói, những tiếng chó sủa xa xăm vọng lại càng làm không khí thêm căng thẳng. Bỗng hàng mi Ngọc Cẩn khẽ động, bàn tay run nhẹ, môi bật ra tiếng rên yếu ớt. Trinh Nhi vội truyền thêm khí lực, mắt không rời gương mặt chàng. Đôi mắt bạc mờ dần mở ra, ánh nhìn lạc lõng giữa cơn mê.
– Trinh Nhi… – Tiếng gọi khàn đặc, nhưng chứa đựng bao điều chưa nói.
Nàng cúi xuống, giọng dịu dàng:
– Ngươi tỉnh rồi. Đừng nói gì cả, hãy dưỡng sức.
Ngọc Cẩn gắng siết lấy tay nàng, ánh mắt chất chứa nỗi đau lẫn biết ơn. Một hồi lâu, chàng thều thào:
– Ai… hãm hại phủ ta?
Trinh Nhi lắc đầu, giọng nhỏ nhẹ:
– Chuyện này ta sẽ tra ra. Giờ ngươi chỉ cần nghỉ ngơi.
Đại phu trở lại, kiểm tra mạch, thở phào:
– Nhờ Lục tiểu thư ra tay kịp thời, thiếu gia đã qua cơn nguy hiểm. Nhưng độc còn sót lại, cần điều dưỡng lâu dài.
Trinh Nhi dặn dò:– Đêm nay không ai được vào phòng, chỉ để hai người thân tín chăm sóc. Nếu có động tĩnh lạ, lập tức báo ta.
Uyển Cơ đứng nép bên, giọng run rẩy:
– Nếu đại ca có mệnh hệ gì, ai chịu trách nhiệm?
Trinh Nhi nhìn thẳng, giọng kiên định:
– Ta chịu.
Uyển Cơ cứng họng, không nói thêm, chỉ cúi đầu lui ra. Trong ánh đèn vàng, nét mặt nàng ta thoáng qua một vẻ đố kỵ khôn cùng.
Trinh Nhi ngồi lại bên giường, ánh mắt dịu dàng nhìn Ngọc Cẩn. Hàng mi cong rũ xuống, lòng nàng dấy lên muôn vàn cảm xúc: thương xót, day dứt, cùng nỗi cô độc như sương lạnh thấm vào từng thớ thịt. Nàng nhớ lời mẫu thân: “Đạo tâm như ngọc, càng mài càng sáng. Nhưng đã nhuốm máu, sẽ không còn nguyên vẹn.” Đêm nay, máu đã đổ, ngọc đã rạn, còn lòng người thì càng thêm nặng hận.
Tiếng động nhẹ ngoài cửa sổ khiến nàng giật mình. Trinh Nhi đứng dậy, tay nắm trâm bạc, mắt dõi theo bóng đen lướt qua ngoài hiên rồi biến mất. Nàng không vội đuổi, chỉ ngồi xuống, nghiền ngẫm từng chi tiết nhỏ: độc dược, túi hương, áo tím, dấu vết phấn lạ – tất cả đều quy tụ về một mối.
Cửa phòng chợt mở, Trình Duệ Chi bước vào, áo choàng còn vương bụi đường, ánh mắt lo âu:
– Ta vừa nghe tin liền tới. Ngọc Cẩn ra sao rồi?
Trinh Nhi nhẹ nhàng đáp:
– Đã qua cơn nguy, nhưng độc rất quỷ quyệt, có dấu vết của Tử Hoa pháp, lại pha thêm loại phấn chỉ có trong cung. Hạ Tinh Nhi chắc chắn liên quan.
Duệ Chi cau mày:
– Ta có tin, mấy ngày nay Hạ Tinh Nhi biến mất khỏi hậu cung. Có người báo từng thấy một nữ nhân áo tím lén lút vào khu chợ đêm, trao đồ cho một người trong phủ Quốc công.
Trinh Nhi gật đầu, ánh mắt lóe sáng:
– Vậy là có người trong phủ tiếp tay. Nếu không vạch mặt kẻ chủ mưu, còn nhiều người sẽ gặp nạn.
Duệ Chi nắm lấy tay nàng, giọng trầm:
– Nếu có gì nguy hiểm, hãy để ta cùng gánh. Đừng tự mình chịu đựng nữa.
Trinh Nhi khẽ rút tay về, mắt lặng lẽ:
– Có những nỗi đau, chỉ mình ta gánh nổi.
Duệ Chi không nói gì thêm, chỉ đứng lặng nhìn nàng, trong mắt là bóng dáng thiếu nữ kiên cường năm xưa – một mình đối diện sóng gió, dù lòng đầy thương tích vẫn không chịu khuất phục.
Trời sắp sáng, ánh đèn lồng nhạt dần, chỉ còn lại vệt sáng yếu ớt nơi chân tường. Trinh Nhi dặn Duệ Chi:
– Ngươi về phủ Thượng thư, âm thầm dò xét động tĩnh các phủ. Ta ở lại đây, nếu phát hiện thêm manh mối, sẽ báo ngay.
Duệ Chi gật đầu, ánh mắt lưu luyến dừng trên gương mặt nàng, khẽ nói:
– Bảo trọng.
Khi Duệ Chi đi rồi, Trinh Nhi quay lại bên giường, kiểm tra lại vết châm cứu và lớp bột phấn còn sót trên khăn. Dưới ánh đèn, nàng nhận ra lẫn trong vệt máu tím là một sợi chỉ đỏ cực mảnh – dấu hiệu riêng của Hạ Tinh Nhi khi gửi mật tín. Nàng khẽ chau mày: “Sợi chỉ đỏ… lại là ám hiệu năm xưa. Hạ Tinh Nhi, ngươi đang muốn truyền thông điệp gì? Cho ai?”
Nỗi hận cũ dâng lên, nàng nhớ lại kiếp trước, chính sợi chỉ đỏ ấy từng khiến mẫu thân nàng suýt mất mạng. Nhưng lần này, Trinh Nhi đã không còn là thiếu nữ ngây thơ năm nào, nàng biết: muốn thắng, cần phải tỉnh táo, không để cảm xúc lấn át lý trí.
Gió ngoài cửa sổ đổi hướng, mang theo mùi hoa lạ. Trinh Nhi đứng lên, mở cửa nhìn ra vườn sau. Giữa bóng tối, một bóng người nhỏ nhắn lướt qua lùm cây, thân pháp nhẹ nhàng, chỉ thấp thoáng rồi mất hút. Nàng lập tức nhận ra đó là Hạ Tinh Nhi. Không chần chừ, Trinh Nhi bám sát, chân bước nhẹ như gió, tay giữ chặt trâm bạc.
Đến khúc quanh vắng, bóng người kia dừng lại. Hạ Tinh Nhi quay đầu, gương mặt thanh tú, ánh mắt sâu không đáy, nụ cười ẩn ý trên môi:
– Lục tiểu thư, đã lâu không gặp.
Trinh Nhi đối diện, giọng bình tĩnh:
– Ngươi đầu độc Ngọc Cẩn để làm gì?
Hạ Tinh Nhi cười khẽ, giọng nhẹ như sương:
– Ta chỉ muốn thử xem, cốt ngọc của phủ Quốc công có thật “bất hoại” không thôi.
– Ngươi tưởng giết được Ngọc Cẩn sẽ dọn đường cho mình, hay chỉ muốn dẫn dụ ta ra mặt?
Hạ Tinh Nhi lắc đầu, mắt ánh lên vẻ trào phúng:
– Ta chỉ nghe lệnh chủ nhân. Ở đây, ai cũng có kẻ đứng sau – ngươi, ta, hay bất cứ ai.
Trinh Nhi lạnh lùng hỏi:
– Chủ nhân ngươi là ai? Là Uyển Cơ, hay người khác?
Hạ Tinh Nhi không đáp, chỉ nhoẻn cười, ánh mắt thoáng thương hại:
– Ngươi thông minh như vậy, chắc đã đoán được. Đêm nay chỉ mới bắt đầu thôi. Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng… Ngươi, Ngọc Cẩn, Duệ Chi – đều không tránh khỏi.
Dứt lời, nàng ta xoay người lẩn vào bóng tối, thân ảnh nhẹ như làn khói, biến mất không dấu vết. Trinh Nhi không đuổi theo, chỉ đứng lặng giữa hành lang, gió đêm thổi tung mái tóc, lạnh buốt đến tận xương. Trong lòng nàng, cảm xúc cuộn trào: đau, giận, bất lực, và một nỗi sợ mơ hồ – không phải cho bản thân, mà cho những người nàng muốn bảo vệ.
Trở lại phòng, Ngọc Cẩn vẫn ngủ mê, sắc diện dần hồng lại. Trinh Nhi ngồi xuống, đầu óc phân tích dồn dập: độc dược biến dị, túi hương, chỉ đỏ, người áo tím, sự xuất hiện của Hạ Tinh Nhi – tất cả đều là mắt xích trong một kế hoạch lớn hơn. Nàng hiểu, đây không chỉ là một vụ đầu độc, mà là lời cảnh báo, mở đầu cho ván cờ tranh đoạt giữa các đại gia tộc.
Trời gần sáng, ngoài sân tiếng bước chân khe khẽ vang lên, rất nhẹ, như có người lẩn khuất theo dõi. Trinh Nhi nắm chặt trâm bạc, lắng nghe từng hơi thở của đêm. Tiếng động dừng lại trước cửa phòng, rồi tan biến. Nàng biết, kẻ đó sẽ còn quay lại, và trận chiến này mới chỉ vừa bắt đầu.
Nàng tựa đầu vào thành giường, mắt nhắm hờ, lòng thầm nhủ: “Dù hận hay yêu, cũng phải giữ vững đạo tâm. Một phút yếu lòng, tất cả sẽ sụp đổ.”
Bình minh le lói ngoài cửa sổ, ánh sáng nhợt nhạt chiếu lên gương mặt Ngọc Cẩn. Trong khoảnh khắc, Trinh Nhi nhận ra: điều khiến người ta đau khổ nhất không phải là chất độc trong máu, mà là hận thù chôn sâu trong tim.
Tiếng gà gáy xa xa. Một ngày mới lại bắt đầu, nhưng trong lòng nàng, đêm tối vẫn chưa dứt. Ván cờ của Hạ Tinh Nhi đã khai cuộc, và người phải trả giá, e rằng sẽ không chỉ có một người.
Một tiếng động sắc lạnh vang lên ngoài hành lang, dứt khoát, khô khốc – như lời cảnh báo về sóng gió kế tiếp đang chực chờ phía trước.


Bình luận chương