Ngọc Cốt Hận Tình

Chương 14: Lửa Ghen Bùng Cháy




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 14 miễn phí!

Sáng sớm phủ Quốc công, màn sương chưa tan hẳn đã phủ lên hoa viên một màu xám lạnh. Trong khuê phòng khuất sâu phía tây, Tạ Uyển Cơ lặng lẽ ngồi trước gương đồng, mái tóc đen nhánh buông xõa trên vai, từng lọn óng ánh phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của ngọn nến. Đôi mắt nàng, vốn dịu dàng như nước, giờ đây ẩn chứa một tia sáng lạ: lạnh lùng, sắc sảo và đầy toan tính.

Tô Hương – nha hoàn thân cận – rón rén bước vào, khép cửa thật khẽ. Nàng đặt lên bàn một chồng thư tín, khẽ cúi đầu:

– Tiểu thư, tin tức đã đưa về. Đêm qua, không ai ngoài Lục tiểu thư được phép ra vào phòng đại thiếu gia. Người hầu đều bị giữ lại ngoài hành lang.

Uyển Cơ nhếch môi, nụ cười nhạt thoáng qua khóe miệng:

– Lục Trinh Nhi… quả nhiên biết nắm lấy thời cơ. Một đêm ở bên giường bệnh huynh trưởng, không cần nói cũng đủ để người ngoài suy diễn. Ngươi xem, chuyện này có thể giữ kín được bao lâu?

Tô Hương liếc mắt, dò hỏi:

– Ý tiểu thư… có cần cho người lan truyền ra ngoài?

Uyển Cơ khẽ lắc đầu, ánh mắt như phủ một lớp sương lạnh:

– Không cần vội. Một việc càng muốn che giấu, càng dễ bị phát hiện. Cứ để chuyện ấy tự mình lớn lên, lan ra như rễ cây ngầm. Ta chỉ cần đổ thêm một chút nước, gió sẽ tự thổi bùng lên lửa.

Nàng quay lại gương, chậm rãi chải tóc, mỗi động tác như đang cân nhắc từng bước đi trong ván cờ. Đầu óc nàng vận chuyển không ngừng. Nỗi ghen tị cắm rễ sâu trong tim, vừa âm ỉ vừa dữ dội, như một ngọn lửa tàn nhẫn mà nàng không thể dập tắt.

Đôi mắt Uyển Cơ lặng lẽ dõi về phía đông, nơi Tạ Ngọc Cẩn vừa xuất hiện ngoài hành lang. Dáng vẻ cao lớn, kiên nghị của huynh trưởng in trên nền sáng sớm, từng bước đi đều toát ra khí chất lạnh lùng, bất khả xâm phạm. Thế nhưng, bên cạnh chàng, Lục Trinh Nhi lại như vầng trăng thanh, dịu dàng mà thâm trầm, mỗi cử chỉ đều khiến người ta không thể dời mắt.

Uyển Cơ siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào thịt. Mối đố kỵ không còn chỉ là tranh giành quyền thế, mà còn là khát vọng độc chiếm ánh mắt ấy, trái tim ấy – điều mà nàng chưa từng có, dù đã cố gắng đến đâu.

Nàng thì thầm, giọng khàn đặc:

– Tô Hương, chuẩn bị trà chiều. Truyền lời mời Dương thị, mời cả Lục Trinh Nhi. Đồng thời, cho người bí mật rỉ tai mấy vị quản sự về chuyện đêm qua. Nhớ, vừa đủ – không quá nhiều, cũng không quá ít.

Tô Hương lĩnh mệnh, nhanh chóng lui ra. Uyển Cơ ngồi bất động, ánh mắt mơ hồ nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong nàng, một trận cuồng phong đang chực chờ trỗi dậy, cuốn phăng mọi lằn ranh thiện ác.

*

Thư phòng phía đông. Lục Trinh Nhi đứng cạnh cửa sổ, ánh nắng sớm rọi lên gương mặt nàng, làm nổi bật làn da trắng ngần và đôi mắt phượng sâu thẳm. Tạ Ngọc Cẩn ngồi đối diện, sắc diện vẫn còn hơi nhợt nhạt nhưng thần thái đã dần khôi phục sự điềm tĩnh vốn có.

Chàng cất tiếng, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa nét ưu tư:

– Đêm qua, nhờ nàng mà ta mới giữ được mạng. Ta sẽ điều tra kỹ mọi chuyện. Nếu có kẻ nào muốn hại nàng, ta nhất định không để yên.

Trinh Nhi nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng mà kiên định:

– Đại thiếu gia, chuyện này không phải chỉ một người có thể đối diện. Kẻ đứng sau không đơn giản chỉ muốn mạng ngài, mà còn muốn chia rẽ lòng người. Nếu không cùng nhau đối mặt, sớm muộn cũng sẽ bị cuốn vào vòng nghi kỵ.

Ngọc Cẩn nhìn sâu vào mắt nàng. Ánh bạc trong đáy mắt chàng như có lửa, vừa dịu dàng vừa quyết liệt:

– Ta tin nàng. Đừng lo, chỉ cần nàng ở đây, mọi thứ sẽ có cách giải quyết.

Trinh Nhi mỉm cười, không nói thêm. Sự tin tưởng ấy, trong bối cảnh sóng gió hiện tại, quý giá hơn bất cứ lời thề nào.

Bên ngoài, một tiểu nha hoàn vội vã bước vào, cúi đầu kính cẩn:

– Lục tiểu thư, phu nhân mời tiểu thư và đại thiếu gia sang hoa viên dùng trà chiều.

Trinh Nhi khẽ gật đầu, khoác áo khoác mỏng, ánh mắt lướt qua Ngọc Cẩn:

– Đại thiếu gia, mọi chuyện rồi sẽ sáng tỏ.

Ngọc Cẩn nhìn theo bóng nàng, ánh mắt phức tạp. Lòng chàng cuộn trào những cảm xúc chưa kịp gọi tên – vừa là bảo vệ, vừa là bất an, vừa là một nỗi sợ mơ hồ về tương lai.

*

Hoa viên phủ Quốc công tràn ngập nắng vàng, hương thược dược quyện trong không khí, điểm xuyết bởi tiếng nước róc rách từ đài phun nhỏ. Dương thị ngồi giữa đình hoa, dáng vẻ đoan trang, ánh mắt bình thản nhưng không giấu nổi nét lo âu. Uyển Cơ xuất hiện với bộ xiêm y màu khói nhạt, gương mặt thanh tú, nụ cười nhẹ như sương sớm.

Trinh Nhi bước vào, hành lễ cung kính:

– Dương phu nhân, Uyển Cơ muội.

Dương thị rót trà cho Trinh Nhi, giọng dịu dàng nhưng ý tứ sâu xa:

– Đêm qua con vất vả rồi. Đại thiếu gia đã khỏe hơn chưa?

Trinh Nhi đáp lễ:

– Nhờ phúc của phu nhân, đại thiếu gia đã qua cơn nguy kịch, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm sẽ bình phục.

Uyển Cơ chậm rãi nâng chén trà, nụ cười tinh tế:

– Tỷ tỷ thật giỏi y thuật, lại có lòng nhân hậu. Đại ca xưa nay chưa từng tin ai, vậy mà lần này để tỷ ở bên suốt đêm, thật khiến người khác ngưỡng mộ.

Dương thị liếc mắt, vẻ mặt thoáng ngờ vực. Trinh Nhi giữ vẻ bình thản, nhẹ nhàng đáp:

– Ta chỉ làm bổn phận. Nếu không cứu chữa kịp, e rằng đã không còn cơ hội.

Uyển Cơ thở dài, ánh mắt như vô tình lướt qua Trinh Nhi:

– Chuyện này, ngoài phủ đã bắt đầu bàn tán. Họ nói Lục tiểu thư và đại thiếu gia có duyên ngầm, mới dám ở bên nhau suốt đêm.

Nàng dừng lại, giọng đầy tiếc nuối:

– Muội chỉ sợ lời đồn truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến thanh danh tỷ tỷ.

Dương thị nhíu mày, chất vấn:

– Ai tung tin thất thiệt? Ta nhất định sẽ tra rõ.

Uyển Cơ vội vàng cúi đầu:

– Muội chỉ nghe qua lời người hầu, không rõ thật hư. Chỉ mong tỷ tỷ đừng để tâm, để muội khuyên nhủ lại bọn họ.

Dương thị quay sang Trinh Nhi, nắm tay nàng, ánh mắt đầy trìu mến:

– Con đừng lo, ta sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện. Phủ Thượng thư không cho phép ai bôi nhọ con.

Trinh Nhi mỉm cười, giọng nhẹ như gió:

– Lời đồn càng tranh cãi, càng lan rộng. Ta không bận tâm, chỉ mong sự thật được bảo toàn.

Uyển Cơ đặt chén trà xuống, khóe môi khẽ nhếch:

– Tỷ tỷ rộng lượng thật khiến muội khâm phục. Chỉ sợ… người ngoài không nghĩ được như vậy. Đại ca lại trọng danh dự, nếu vì chuyện này mà hiểu lầm tỷ…

Trinh Nhi nhìn thẳng vào mắt Uyển Cơ, ánh mắt sắc lạnh:

– Người hiểu ta, tự khắc phân biệt được thật giả. Nếu chỉ vì một lời đồn mà lung lay, thì người ấy vốn không đáng để ta tin.

Uyển Cơ cuối đầu, giấu đi tia nhìn hiểm độc. Nàng biết, chỉ một hạt giống nghi kỵ gieo vào lòng người, thời gian sẽ tự làm phần còn lại.

*

Trà chiều kết thúc, Dương thị kéo Trinh Nhi rời đi, để lại Uyển Cơ ngồi lại một mình giữa đình hoa. Mặt trời ngả bóng, ánh nắng loang lổ trên phiến đá, gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương thảo mộc lạ.Tô Hương xuất hiện, tay cầm một bức thư nhỏ:

– Tiểu thư, người của Hạ tiểu chủ trong cung vừa gửi tin. Trình Duệ Chi sắp về kinh, có ý điều tra chuyện phủ Quốc công bị đầu độc.

Uyển Cơ nhận thư, nét mặt không đổi sắc. Đọc xong, nàng trầm ngâm một lát, rồi khẽ cười:

– Trình Duệ Chi… muốn điều tra thì cứ để hắn về. Càng nhiều người dính vào, càng dễ làm loạn ván cờ. Ngươi truyền tin cho Hạ tiểu chủ: tung một chút đầu mối về Lục Trinh Nhi cho hắn nghi ngờ, nhưng đừng quá rõ ràng. Chỉ cần gieo vào lòng hắn một tia nghi hoặc.

Tô Hương lĩnh mệnh, lui xuống. Uyển Cơ dựa người vào ghế, đôi mắt khép hờ, miệng thì thầm như nói với chính mình:

– Lòng người, sâu không đáy. Chỉ một mồi lửa nhỏ, đủ thiêu rụi cả rừng. Để xem, khi Trình Duệ Chi nghi ngờ Lục Trinh Nhi, liệu Tạ Ngọc Cẩn có giữ nổi lòng tin?

Nàng vuốt nhẹ miếng ngọc bội trong tay, ánh mắt lóe lên tia quyết liệt. Đố kỵ, tham vọng và khát vọng chiếm hữu đan xen, tạo thành một dòng chảy cuồn cuộn không thể cưỡng lại.

*

Chiều muộn, phủ Thượng thư. Trình Duệ Chi ngồi một mình trong thư phòng, ánh nắng tàn chiếu lên khuôn mặt nhã nhặn, làm nổi bật nét u sầu nơi khóe mắt. Hắn lặng lẽ đọc từng dòng thư mật, lòng trĩu nặng những suy tư.

Tin tức về vụ đầu độc phủ Quốc công liên tục được gửi đến, trong đó không ít lần nhắc đến Lục Trinh Nhi. Hắn nhíu mày, cảm giác bất an ngày một lớn. Nỗi nghi ngờ lặng lẽ len vào tâm trí: tại sao bao nhiêu rắc rối đều xoay quanh nàng? Tại sao nàng luôn xuất hiện đúng lúc hiểm nguy nhất?

Trình Duệ Chi đi lại trong phòng, ánh mắt sâu thẳm như vực tối. Hắn nhớ lại những lời đàm tiếu: “Lục tiểu thư lòng dạ khó lường, che giấu dã tâm sau vẻ yếu đuối.” Những lời ấy như mũi kim nhỏ, đâm rách lớp niềm tin vốn đã mong manh.

Cuối cùng, hắn viết một bức thư, lệnh cho tâm phúc bí mật điều tra Lục Trinh Nhi và mọi động tĩnh ở phủ Quốc công. Trong lòng, lý trí và tình cảm giằng xé, không biết nên tin tưởng hay ngờ vực.

*

Đêm buông xuống. Trong khuê phòng, Tạ Uyển Cơ ngồi lặng bên bàn trang điểm, ngón tay mân mê ngọc bội khắc hình mẫu đơn. Ánh nến bập bùng in bóng nàng lên tường, mỗi đường nét đều kéo dài, vặn vẹo như những suy nghĩ không yên.

Nàng nhớ lại tuổi thơ, những ngày sống trong bóng tối của phủ Quốc công. Là con của một tiểu thiếp, nàng chưa từng nhận được ánh mắt dịu dàng từ phụ thân, càng không có sự chở che của huynh trưởng. Từ nhỏ, nàng đã học cách nhẫn nhịn, giấu mình sau lớp mặt nạ ngoan hiền, chỉ để sống sót giữa rừng người đầy hiểm độc.

Nhưng càng lớn, khát vọng vươn lên càng mãnh liệt. Nàng tự nhủ: “Nếu trời không cho, ta sẽ tự lấy. Nếu không thể có được ánh mắt của huynh trưởng, thì cũng không để bất kỳ ai khác có được.”

Uyển Cơ lật mặt ngọc, đôi mắt ánh lên vẻ điên cuồng:

– Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng. Để xem, ai trong các ngươi chịu nổi sóng gió này?

Nàng gọi Tô Hương, thấp giọng dặn dò:

– Đêm nay, mời các tiểu thư phủ Thái phó, phủ Đại tướng quân đến dự yến ở hoa viên. Nhớ mời cả Lục Trinh Nhi. Ta muốn xem, nàng ta còn giữ nổi bộ mặt thanh cao trước bao ánh mắt không?

Tô Hương thoáng kinh ngạc, nhưng không dám hỏi thêm, chỉ lặng lẽ lui xuống. Uyển Cơ ngồi lại, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng từng tia sáng cuối cùng.

*

Sáng hôm sau, hoa viên phủ Quốc công rực rỡ sắc màu. Các tiểu thư quyền quý lần lượt xuất hiện, áo váy lộng lẫy, tiếng cười nói vang vọng giữa những rặng hoa. Uyển Cơ xuất hiện nổi bật giữa đám đông, nụ cười rạng rỡ, khéo léo bắt chuyện với từng người.

Nàng nhẹ nhàng nhắc lại chuyện Lục Trinh Nhi cứu đại thiếu gia, vừa tỏ ý cảm kích, vừa khéo léo gieo vào lòng khách mời những mầm mống nghi ngờ:

– Đại ca ta xưa nay lãnh đạm, vậy mà lần này lại tin tưởng Lục tiểu thư đến thế, thật khiến người khác ngạc nhiên.

Các tiểu thư cười nói, lời bàn tán dần chuyển thành đồn đoán:

– Phủ Quốc công và phủ Thượng thư nếu kết thân, sẽ thành thế lực lớn!

– Lục tiểu thư xứng đôi với đại thiếu gia lắm!

Uyển Cơ chỉ mỉm cười, ánh mắt lướt qua Trinh Nhi, không để lộ cảm xúc. Nhưng trong lòng, nàng biết: chỉ cần để những lời ấy lan ra, ván cờ sẽ tự động xoay chuyển.

Trinh Nhi đối diện bao ánh mắt dò xét, vẫn giữ được vẻ ung dung:

– Đa tạ các vị ưu ái. Chuyện giữa ta và đại thiếu gia, chỉ là cơ duyên cứu giúp, không dám nhận lời khen.

Một tiểu thư phủ Đại tướng quân che miệng cười:

– Duyên phận trời định, có tránh cũng không được.

Uyển Cơ cười nhạt, trong mắt ánh lên tia hiểm độc. Nàng biết, lòng người đã bị lay động, chỉ cần thêm một mồi lửa nữa, sóng gió sẽ nổi lên.

*

Cuối yến tiệc, Uyển Cơ kéo riêng một tiểu thư phủ Thái phó, thì thầm:

– Gần đây, phủ Thượng thư thường có người lén qua lại với phủ Quốc công ban đêm. Mong tỷ tỷ giúp ta điều tra, đừng để đại ca bị lợi dụng.

Tiểu thư kia mắt sáng lên, vội đáp:

– Uyển Cơ muội yên tâm, chuyện này để ta lo.

Uyển Cơ mỉm cười, thầm đắc ý. Nàng biết, chỉ cần gieo đúng người, chuyện nhỏ sẽ hóa lớn, sóng gió sẽ lan rộng khắp kinh thành.

*

Trong phòng Tạ Ngọc Cẩn, không khí nặng nề. Chàng vừa nhận tin về những lời đồn, ánh mắt lạnh như băng, giọng trầm xuống:

– Nàng biết ngoài phủ bắt đầu bàn tán về chúng ta?

Trinh Nhi khẽ gật đầu:

– Ta đoán được. Uyển Cơ đã ra tay.

Ngọc Cẩn siết chặt tay, ánh bạc trong mắt lóe sáng:

– Nàng không sợ sao?

Trinh Nhi đáp, ánh mắt bình thản:

– Đã vào ván cờ này, sợ hãi chỉ khiến mình bị nuốt chửng. Ta chỉ lo… có người vì lời đồn mà sinh lòng nghi ngờ.

Ngọc Cẩn nhìn nàng, giọng chậm rãi:

– Ta không tin ai ngoài nàng.

Khoảnh khắc ấy, giữa những sóng gió bủa vây, chỉ còn lại một chút tin tưởng mong manh. Nhưng cả hai đều hiểu, phía trước là cơn bão lớn chưa từng có.

*

Đêm xuống, Uyển Cơ ngồi một mình, ánh mắt sáng rực trong ánh nến. Nàng v**t v* ngọc bội, giọng thì thầm như nguyền rủa:

– Nếu ta không thể có được ánh mắt của huynh trưởng, ta cũng sẽ khiến hắn không thể yêu bất cứ ai.

Gió đêm rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh và mùi thảo mộc lạ. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ lướt qua hành lang, mang theo bí mật và hiểm họa. Uyển Cơ đứng dậy, bóng nàng in dài trên nền đá lạnh. Nàng biết, ngọn lửa ghen đã được châm, không ai có thể dập tắt. Khi nó bùng lên, tất cả chỉ còn lại tro tàn.

Ngoài kia, trời đổ gió. Trên đỉnh mái ngói, những chiếc lá cuối cùng của mùa thu rơi lả tả, như điềm báo cho một cơn sóng dữ đang lặng lẽ kéo đến. Trong lòng Uyển Cơ, lửa ghen và tham vọng hòa làm một, hóa thành quyết tâm không gì lay chuyển.

Cũng trong đêm ấy, ở một nơi khác, Trinh Nhi ngồi trước ngọn đèn nhỏ, lòng trầm tư suy tính. Nàng biết, trận chiến thực sự đã bắt đầu – một trận chiến không chỉ tranh đoạt quyền thế, mà còn là thử thách của lòng người, của tình yêu và hận thù đan cài không thể gỡ.

Ván cờ nghiệt ngã đã khai cuộc. Và trong bóng tối, những kẻ đứng sau vẫn lặng lẽ kéo dây, chờ đợi thời cơ để tung ra nhát chém chí mạng.

Ánh nến lay động, hắt lên tường những vệt sáng mờ ảo. Trong khoảnh khắc ấy, mọi người đều không biết: ai là quân cờ, ai là kẻ thao túng, và ai sẽ là người cuối cùng còn đứng vững giữa biển lửa của lòng người…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.