Người Đứng Sau Ánh Đèn

Chương 1: Khởi nguồn ánh đèn (




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 1 miễn phí!

Dòng xe cộ nối đuôi nhau trườn qua đại lộ Minh Hoa, ánh đèn quảng cáo đủ sắc màu hắt xuống mặt đường nhựa ẩm hơi mưa. Trong làn người vội vã, Lâm Uyển Vy lặng lẽ hòa vào, từng bước chậm rãi nhưng kiên định. Áo sơ mi nam rộng che đi vóc dáng mảnh mai, mái tóc cắt ngắn chạm gáy, cặp kính gọng đen giấu đi phần nào nét thanh tú của khuôn mặt. Đôi mắt cô, to tròn mà sâu lắng, ánh lên sự bình thản khác thường giữa phố phường xô bồ.

Trước mặt cô là tòa nhà kính lộng lẫy của Công ty Giải trí Ánh Sáng, nơi khởi nguồn của bao giấc mơ nghệ thuật lẫn những bi kịch thầm lặng. Uyển Vy dừng lại, ngước nhìn bầu trời thành phố khuya khoắt, hít một hơi thật sâu, rồi bước thẳng vào cửa chính. Không khí lạnh pha lẫn mùi nước hoa, tiếng giày cao gót, tiếng cười nói pha lẫn hồi hộp của những người trẻ tuổi vây quanh cô như một cơn sóng vô hình. Nhưng Uyển Vy không để ý, chỉ siết chặt quai ba lô, giữ cho dáng đi và nhịp thở đều đặn.

Trong thang máy, cô lặng lẽ ngắm hình bóng mình phản chiếu trên tấm kính mờ. Mỗi cử động, mỗi biểu cảm đều được cô kiểm soát cẩn thận. Tờ giấy mời thử vai được nắm chặt trong tay, dòng chữ “Lâm Vy” – cái tên mới, thân phận mới – như một lớp vỏ bảo vệ mỏng manh mà kiên quyết. Cô tự nhủ: Chỉ có thể tiến lên, không được phép quay đầu.

Cửa thang máy dừng ở tầng mười ba, mở ra hành lang trải thảm đỏ, hai bên là những bức ảnh nghệ sĩ nổi danh khiến người mới không khỏi choáng ngợp. Bóng lưng Uyển Vy nhỏ bé giữa không gian hào nhoáng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Cô dừng trước cánh cửa “Phòng thử vai số 3”, gõ nhẹ.

Bên trong, Thẩm Diệp đang rà soát danh sách thí sinh. Tóc ngắn, gương mặt sắc sảo, ánh mắt tỉnh táo khiến người khác khó giấu điều gì. Vừa thấy Uyển Vy, cô nhíu mày:

— Lâm Vy? Cậu đến trễ ba phút.

Uyển Vy cúi đầu, giọng trầm khàn đã được luyện tập:

— Xin lỗi chị, tôi bị tắc đường.

Thẩm Diệp liếc qua bộ quần áo nam giản dị và gương mặt có phần non nớt. Sự nghi ngờ thoáng qua trong ánh mắt, nhưng cô không hỏi thêm, chỉ đẩy tập hồ sơ về phía trước:

— Chuẩn bị đi, lát nữa đạo diễn Bạch Kha vào. Vai thử hôm nay là nam phụ thứ hai, nội tâm phức tạp. Cậu đọc kỹ kịch bản chưa?

Uyển Vy gật đầu, nhận tập thoại, tranh thủ lật nhanh lại từng trang. Từng câu chữ như in sâu vào trí nhớ. Bên ngoài vang lên tiếng giày dứt khoát. Bạch Kha xuất hiện với dáng vẻ lịch lãm, vest tối màu, nụ cười nửa miệng cùng ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng người.

— Bắt đầu đi, tôi không có nhiều thời gian, — anh nói, giọng lạnh lùng.

Uyển Vy bước lên giữa phòng, ánh đèn chiếu thẳng xuống như một vầng sáng cô độc. Cô hít sâu, nhắm mắt một thoáng, rồi mở ra – sự lo lắng biến mất, chỉ còn lại vai diễn.

— Anh biết không, có lúc tôi ước chưa từng gặp cô ấy. Nếu thời gian quay lại, tôi sẽ chọn làm người xa lạ. Nhưng tôi không thể. Cô ấy như ngọn lửa, càng tránh xa, càng bị thiêu đốt.

Từng câu từng chữ, Uyển Vy dồn nén cảm xúc, giọng trầm khàn, đôi mắt chất chứa dằn vặt. Bạch Kha nhíu mày, ánh nhìn dần chuyển từ thờ ơ sang chú ý. Anh không ngắt lời, chỉ quan sát.

Uyển Vy ngẩng đầu nhìn thẳng vào ống kính:

— Nhưng tôi biết, đời này… tôi không thể lùi bước. Dù có phải trả giá, tôi cũng không hối hận.

Căn phòng lặng đi. Thẩm Diệp khẽ nhướng mày, ánh mắt lộ vẻ bất ngờ. Bạch Kha chống tay lên cằm, nụ cười nhạt khó đoán:

— Cảm xúc chân thật. Cậu học ở đâu?

Uyển Vy đáp ngắn gọn:

— Tôi tự học.

Bạch Kha cười nhẹ, khóe môi cong lên:

— Tự học mà nhập vai được thế này? Lâm Vy, cậu biết mình vừa làm gì không?

Uyển Vy bình tĩnh đáp:

— Tôi chỉ sống thật với nhân vật.

Bạch Kha liếc sang Thẩm Diệp:

— Ghi tên cậu ta vào danh sách thử vai chính thức. Để xem, “người mới” này có đủ bản lĩnh bước ra khỏi bóng tối không.

Uyển Vy cúi chào, lui về cuối phòng, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Cô biết, cánh cửa đầu tiên vừa mở ra, phía trước sẽ là một con đường không dễ dàng.

Cuối hành lang, Trần Dịch Phong dừng lại trước cửa kính, ánh mắt sắc lạnh dõi về phía phòng thử vai số 3. Âu phục tối màu càng tôn lên dáng người cao lớn, gương mặt góc cạnh bất động. Anh đứng im, lắng nghe những âm thanh vọng ra, môi mím chặt.

Thẩm Diệp bước ra, nhận ra Dịch Phong, vội chào:

— Tổng giám đốc Trần, anh đến kiểm tra thử vai?

— Tôi nghe nói hôm nay có nhân tố thú vị, — Dịch Phong đáp, giọng đều đều. — Đạo diễn Bạch Kha chọn ai?

— Một cậu tên Lâm Vy, lần đầu thử vai mà diễn xuất rất tốt. Anh muốn gặp không?

Dịch Phong gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua cửa kính. Anh nhìn thấy Uyển Vy đang thu dọn đồ, bóng dáng nhỏ bé nhưng cử chỉ cương nghị, khác biệt với những nghệ sĩ trẻ khác.

— Cho cậu ta lên phòng họp tầng mười sáu, tôi muốn trò chuyện.

Thẩm Diệp quay vào gọi Uyển Vy:

— Lâm Vy, tổng giám đốc Trần muốn gặp cậu. Đừng căng thẳng, chỉ nói chuyện thôi.

Uyển Vy giữ nét mặt bình tĩnh, nhưng lòng bàn tay lạnh ngắt. Tổng giám đốc Trần Dịch Phong – cái tên khiến cả giới nghệ sĩ kính nể lẫn e dè. Cô hít sâu, điều chỉnh lại giọng nói, bước vào thang máy cùng Thẩm Diệp.

Phòng họp tầng mười sáu sáng rực, tường kính trong suốt nhìn ra thành phố Minh Hoa rực rỡ ánh đèn. Dịch Phong ngồi đầu bàn, hai tay đan lại, ánh mắt sâu thẳm như mặt hồ mùa đông.

Uyển Vy đứng thẳng, giọng trầm khàn cẩn trọng:

— Chào tổng giám đốc, tôi là Lâm Vy.

Dịch Phong quan sát cô rất lâu, ánh mắt không bỏ sót một chi tiết nào. Anh lên tiếng, ngắn gọn:

— Cậu bao nhiêu tuổi?

— Mười chín.

— Đã từng diễn ở đâu chưa?

— Chỉ diễn kịch ở trường cấp ba.

— Vì sao muốn vào giới này?

Uyển Vy ngập ngừng một nhịp, rồi đáp:

— Tôi cần tiền. Gia đình tôi rất khó khăn.

Dịch Phong hơi nhướng mày:

— Chỉ vì tiền?

Uyển Vy nhìn thẳng vào mắt anh, không né tránh:

— Tôi muốn chứng minh giá trị bản thân.

Dịch Phong không tỏ thái độ, chỉ lật hồ sơ, giọng trầm đều:

— Cậu biết ngành này tàn khốc thế nào không? Bước vào rồi, không có đường lui.

Uyển Vy siết chặt tay:

— Tôi không còn gì để mất. Nếu phải đánh đổi, tôi chấp nhận.Dịch Phong khẽ cười, ánh mắt khó đoán. Anh đứng dậy, bóng dáng cao lớn phủ xuống Uyển Vy:

— Ba tháng thử việc. Làm được, tôi ký hợp đồng chính thức. Không được, tự động rời đi. Ở đây không ai thương hại ai.

Uyển Vy cúi đầu:

— Tôi hiểu.

Dịch Phong quay đi, dừng lại ở cửa, nói chậm rãi:

— Nếu muốn tồn tại, đừng để ai nhìn thấy điểm yếu của mình.

Cánh cửa đóng lại, Uyển Vy đứng lặng giữa phòng họp rộng lớn. Cô nhắm mắt, hít sâu, lòng trào lên quyết tâm không thể lay chuyển.

Đêm ấy, Uyển Vy trở về căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong con hẻm Tây Minh. Căn phòng chỉ đủ chỗ cho hai chị em, tường loang lổ, bàn học cũ kỹ, góc bếp nhỏ hắt ra ánh lửa leo lét. Lâm Quang – em trai cô, đang cặm cụi bên chiếc máy tính, gương mặt xanh xao, đôi mắt thâm quầng.

— Chị về rồi à? — Quang ngước lên, giọng nhỏ.

Uyển Vy tháo áo khoác, ngồi xuống cạnh em, dịu dàng hỏi:

— Em ăn gì chưa?

— Em ăn mì rồi. Chị… thử vai thế nào?

Uyển Vy mỉm cười, xoa nhẹ đầu em:

— Tốt hơn chị nghĩ. Có lẽ… sẽ được nhận thử việc.

Lâm Quang cúi đầu, ngón tay gầy guộc siết lấy chuột:

— Em xin lỗi, nếu không vì em…

Uyển Vy cắt ngang, giọng chắc nịch:

— Đừng nói vậy. Chị chỉ làm điều mình phải làm. Em chỉ cần học tốt, đừng bận tâm chuyện khác.

Lâm Quang im lặng, ánh mắt lấp lánh nỗi mặc cảm. Uyển Vy nhìn em, lòng nhói đau. Để cứu em khỏi vòng vây nợ nần, cô đã vay mượn khắp nơi, chấp nhận đánh đổi cả cuộc đời. Nhưng cô không hối hận, chỉ mong em trai có cơ hội làm lại.

— Chị ơi, — Quang lí nhí, — chị có sợ không?

Uyển Vy cười, nắm chặt tay em:

— Sợ chứ. Nhưng chị sợ mất em hơn.

Hai chị em lặng lẽ ngồi bên nhau, ánh đèn vàng mờ phủ lên hai dáng người nhỏ bé giữa thành phố rộng lớn. Bên ngoài, tiếng xe đêm vẫn không dứt. Uyển Vy ngước lên trần nhà, tự nhủ: Dù thế nào, cô cũng phải giữ vững bí mật này.

Sáng hôm sau, trụ sở Ánh Sáng rộn ràng với tin đồn về “người mới” được tổng giám đốc chú ý. Đỗ Minh Hạo – diễn viên hài nổi tiếng, vừa đi vừa pha trò, tiếng cười sảng khoái làm dịu bầu không khí căng thẳng.

— Nghe gì chưa? Tổng giám đốc Trần lại phát hiện nhân tài mới! Không biết lần này là ai…

Trịnh Ngọc Sương – MC truyền hình, cười tươi rói:

— Chắc lại là “soái ca” nữa rồi! Có khi nào bọn mình sắp thất nghiệp không?

Vương Gia Hân – phó tổng biên tập tạp chí thời trang, bước qua, môi mỏng cong lên:

— Ai nổi nhanh quá cũng dễ lụi tàn. Thế giới này không đơn giản như trên mặt báo.

Đám đông cười nói, nhưng ánh mắt đều hướng về Uyển Vy, người mới lặng lẽ ngồi ở góc phòng chờ. Thẩm Diệp đi tới, đặt tay lên vai cô:

— Đừng sợ, Lâm Vy. Em chỉ cần làm tốt việc của mình.

Uyển Vy gật đầu cảm ơn, lòng biết thử thách thực sự mới bắt đầu.

Bạch Kha xuất hiện, nụ cười nửa miệng, vẫy tay gọi Uyển Vy vào phòng họp nhỏ.

— Lâm Vy, tôi muốn cậu thử lại cảnh hôm qua, nhưng lần này, hãy diễn như thể mạng sống của cậu phụ thuộc vào nó.

Uyển Vy hít sâu, ánh mắt chuyển đổi sắc thái. Cô hóa thân vào nhân vật, giọng nói biến hóa, biểu cảm dồn dập. Bạch Kha chăm chú theo dõi, ánh nhìn càng lúc càng sâu.

Cảnh diễn kết thúc, Bạch Kha vỗ tay, nụ cười bí hiểm:

— Cậu có tố chất đặc biệt. Nhưng nhớ, ai cũng có bí mật. Đừng để bí mật của cậu trở thành điểm yếu.

Uyển Vy thoáng giật mình, nhưng vẫn bình tĩnh cúi chào, rời khỏi phòng. Cô không biết, phía sau, Bạch Kha đã bắt đầu nảy sinh nghi ngờ.

Trên tầng cao nhất, Trần Dịch Phong đứng trước cửa sổ kính, ánh sáng thành phố Minh Hoa trải dài dưới chân. Anh lặng lẽ nhìn xuống, điện thoại rung lên. Đầu dây bên kia là Tống Hạo Nhiên, giọng khàn lạnh:

— Nghe nói cậu lại phát hiện “mầm non” mới? Đừng để truyền thông của tôi đào được gì thú vị nhé.

Dịch Phong nhếch môi:

— Nếu anh muốn chơi, tôi sẵn sàng tiếp.

— Tôi chỉ nhắc, trò này không dành cho người yếu bóng vía. Ai che giấu càng kỹ, ngã càng đau.

Dịch Phong ngắt máy, ánh mắt trầm mặc. Anh liếc qua danh sách nghệ sĩ mới, dừng lại ở tên “Lâm Vy”, cảm giác bất an len lỏi.

Vương Gia Hân gõ cửa bước vào, đặt tập tạp chí mới lên bàn:

— Lần này có bài phỏng vấn về người mới của anh. Nếu thực sự đặc biệt, tôi sẽ lăng xê. Nếu là hàng giả, tôi không ngại dìm xuống đáy.

Dịch Phong nhìn Gia Hân, ánh mắt sắc lạnh:

— Chỉ cần thật sự có năng lực, tôi không quan tâm xuất thân.

Gia Hân cười nhạt, rời đi. Dịch Phong tựa lưng vào ghế, ánh nhìn xa xăm, lòng đầy mâu thuẫn. Minh Hoa không có chỗ cho kẻ yếu. Nhưng điều gì đó ở Lâm Vy khiến anh không thể rời mắt.

Tối muộn, Uyển Vy ngồi trước gương, tháo kính, nhìn vào gương mặt mình – vừa quen vừa lạ. Mỗi ngày, nguy cơ bị phát hiện càng lớn. Cô mở điện thoại, lướt qua tin nhắn ngắn ngủi của mẹ, chỉ dám đáp vỏn vẹn vài dòng. Cuộc sống ở Minh Hoa ngày một ngột ngạt, nhưng cô không thể dừng lại.

Tiếng chuông cửa vang lên. Lâm Quang ló đầu:

— Chị ơi, có người gửi bưu phẩm.

Uyển Vy nhận lấy, mở ra thấy một bức ảnh chụp lén mình ở trường quay, phía sau có dòng chữ nguệch ngoạc: “Cẩn thận đấy, Lâm Vy.”

Gương mặt cô tái đi. Bức ảnh này chỉ có thể là người trong giới. Bàn tay cô run nhẹ, mắt tối sầm lại.

Ngoài phố, ánh đèn vẫn rực rỡ. Trong bóng tối, một bóng người ẩn nấp, lặng lẽ nhắn tin: “Con mồi đã cắn câu. Bắt đầu thôi.”

Uyển Vy siết chặt bức ảnh, lòng trào dâng nỗi bất an. Cô hiểu, từ khoảnh khắc này, mình đã thực sự bước vào ván cờ không lối thoát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.