Người Đứng Sau Ánh Đèn

Chương 2: Cú lội ngược dòng của “Lâm Vy”




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Bầu không khí trong căn phòng nhỏ của Lâm Uyển Vy đặc quánh, như chực nổ tung dưới ánh đèn vàng nhạt. Cô ngồi lặng trước bàn trang điểm, hai bàn tay lạnh ngắt siết lấy bức ảnh chụp lén. Dòng chữ nguệch ngoạc phía sau bức ảnh như vết cứa, hằn lên những lo âu không thể nguôi. Bên ngoài, Lâm Quang vẫn còn do dự nơi cửa, mắt chạm vào chị gái rồi lại cụp xuống. Không khí giữa hai chị em chỉ còn lại tiếng thở dài nén chặt.

— Chị… em có nên kiểm tra nguồn gửi không? — Quang ngập ngừng hỏi, giọng nhỏ như sợ làm vỡ thêm điều gì mong manh.

Uyển Vy giấu vội bức ảnh, gượng cười, cố tỏ ra bình thản:

— Không sao đâu Quang, chắc chỉ là trò đùa thôi. Em cứ nghỉ sớm đi, mai còn đi học.

Quang không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ khép cửa lại. Khi tiếng chân em trai khuất dần ngoài hành lang, Uyển Vy mới ngả người lên thành ghế, lòng rối bời. Cô mở điện thoại, nhắn vội cho Thẩm Diệp: “Chị Diệp, em vừa nhận được ảnh chụp lén ở phim trường. Em lo quá.”

Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy một phút, điện thoại đã đổ chuông. Giọng Thẩm Diệp dứt khoát vang lên:

— Đưa ảnh cho chị sáng mai. Đêm nay khóa cửa cẩn thận, đừng hành động gì thiếu suy nghĩ. Ngủ sớm đi, giữ sức cho buổi thử vai.

— Dạ, em hiểu rồi.

Cúp máy, Uyển Vy tựa đầu vào gối, mắt nhìn lên trần nhà. Bên ngoài cửa sổ, Minh Hoa lặng lẽ về đêm, những ánh đèn xa xa trôi trượt trên nền trời xám. Nỗi lo về buổi thử vai cứ chập chờn trong đầu cô, xen lẫn nỗi bất an về bức ảnh bí hiểm.

*

Sáng hôm sau, trời mưa nhẹ. Uyển Vy dậy sớm, cẩn thận hóa trang: áo khoác rộng, mũ lưỡi trai, tóc búi gọn, từng cử chỉ đều toát lên vẻ nam tính. Đứng trước gương, cô tập lại giọng nam, từng câu thoại lặp đi lặp lại, ép mình phải giữ vững phong thái “Lâm Vy”.

Khi đến Minh Hoa, sảnh chờ chật kín những gương mặt trẻ tuổi, ai nấy đều chỉn chu, ánh mắt háo hức pha lẫn căng thẳng. Thẩm Diệp đã đứng chờ ở cửa, nét mặt lo lắng pha chút nghiêm nghị. Chị kéo Uyển Vy vào một góc khuất, hạ thấp giọng:

— Chị đã giao bức ảnh cho bộ phận an ninh kiểm tra. Hiện chưa có gì bất thường, nhưng từ giờ không được đi đâu một mình. Nhớ, hôm nay có thể có cả Trần Dịch Phong xuất hiện. Đừng để lộ bất cứ sơ hở nào, nhất là giọng nói.

Uyển Vy gật đầu, ánh mắt kiên định. Thẩm Diệp nhìn cô lần nữa, như muốn kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất, rồi mới buông tay:

— Em làm tốt lắm. Đừng lo, chị ở ngay ngoài cửa.

Uyển Vy siết chặt tập kịch bản, hít sâu một hơi. Cô bước vào phòng thử vai, nơi không khí khác hẳn sự ồn ào bên ngoài. Bạch Kha ngồi giữa bàn, ánh mắt sắc lạnh, hai bên là đại diện truyền thông và một số nhân viên kỹ thuật. Ở góc phòng, Trần Minh Tuấn đã sẵn sàng máy ảnh.

Bạch Kha liếc nhìn Vy, khóe môi cong lên nhạt nhẽo:

— Lâm Vy, sẵn sàng chưa?

Uyển Vy đáp lại bằng giọng nam trầm, chắc chắn:

— Em sẵn sàng.

Bạch Kha không vội, đôi mắt như muốn lột bỏ mọi lớp vỏ bọc của cô. Anh đặt kịch bản lên bàn, nói chậm rãi:

— Cảnh này: một người anh vừa mất em trai trong tai nạn, không thoại nhiều, chủ yếu là cảm xúc. Bắt đầu.

Uyển Vy bước ra giữa phòng, sống lưng thẳng, ánh mắt chuyển đổi sắc thái. Nỗi đau dồn nén hiện lên qua từng cử động: bàn tay run nhẹ, môi mím chặt, giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống nhưng nét mặt vẫn kiềm chế, đúng chất một người đàn ông không cho phép mình gục ngã.

Một thoáng yên lặng. Bạch Kha chăm chú theo dõi, các đại diện truyền thông bắt đầu thì thầm.

— Được rồi, thoại đi.

Uyển Vy cố giữ giọng nam, nhưng cổ họng khô rát. Vừa cất lời, giọng cô bỗng vỡ ra, lẫn lộn giữa hai âm sắc, không còn tròn trịa như lúc tập luyện:

— Em… em xin lỗi… — Cô lúng túng, mặt đỏ bừng, ngượng ngùng cúi đầu.

Một tràng cười rộ lên phía cuối phòng. Bạch Kha gõ mạnh bút xuống bàn, giọng nghiêm khắc:

— Bình tĩnh lại, thử lại lần nữa.

Uyển Vy hít sâu, nhưng càng cố gắng, giọng lại càng lạc đi, mồ hôi rịn trên trán, lòng bàn tay lạnh ngắt. Một đại diện truyền thông buông lời mỉa mai:

— Đúng kiểu vỡ giọng dậy thì…

Cô nhớ lại lời Thẩm Diệp: “Nếu không giữ được giọng nam, đừng để lộ giọng thật, hãy giả giọng khác.” Uyển Vy nhắm mắt, lấy lại bình tĩnh, rồi bất ngờ chuyển sang giọng nam khàn đặc, lạnh lùng, như một người từng trải qua mất mát lớn. Cô nhập vai, từng câu thoại ngắn gọn, dứt khoát:

— Em trai tôi chết rồi, các người còn muốn gì nữa? Đừng bắt tôi phải nói ra điều không ai muốn nghe.

Không gian lắng lại, ngay cả Bạch Kha cũng bất ngờ. Các đại diện truyền thông thôi bàn tán, ánh mắt chuyển sang tò mò, có phần thán phục.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở, nhóm kỹ thuật viên bước vào, mang theo thiết bị thử âm thanh. Một chiếc micro rơi xuống, phát ra tiếng động lớn. Uyển Vy giật mình, vô thức cúi người che đầu, mái tóc dài lộ ra khỏi mũ lưỡi trai. Chỉ một giây, nhưng đủ để Bạch Kha nhận ra điều bất thường.

Anh nhướng mày, ánh nhìn sắc như dao. Một đại diện truyền thông ồ lên, xôn xao lan khắp phòng. Nhân viên kỹ thuật vội cúi nhặt thiết bị, miệng xin lỗi rối rít. Không khí trở nên căng thẳng, các ánh mắt đổ dồn về phía Uyển Vy.

Thẩm Diệp lập tức bước vào, kéo Vy ra phía sau, thì thầm khẩn trương:

— Em bình tĩnh, đừng lộ thêm gì nữa.

Bạch Kha tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt cô:

— Lâm Vy, cậu có điều gì muốn giải thích không?

Uyển Vy hít sâu, lấy lại bình tĩnh. Cô đổi giọng sang chất giọng nam trầm, chuyên nghiệp:

— Xin lỗi, do tập luyện quá nhiều nên giọng bị khản. Về mái tóc, em vừa đóng vai giả gái trong một tiết mục bên ngoài, chưa kịp cắt.

Một đại diện truyền thông tò mò:

— Cậu biết giả giọng cả nam lẫn nữ? Làm thử đi!

Uyển Vy không do dự, chuyển sang giọng nữ dịu dàng, rồi lại trở về giọng nam khàn đặc. Cô còn nhại lại giọng hài của Đỗ Minh Hạo:

— Ôi trời ơi, các anh chị ơi, em chỉ là diễn viên tập sự thôi mà!

Cả phòng bật cười, bầu không khí bớt căng thẳng. Bạch Kha khoanh tay, ánh mắt sáng lên:

— Cậu thú vị đấy. Nhưng tôi muốn xem khả năng diễn xuất thật sự.

Anh đặt trước mặt Vy một đoạn kịch bản khác:

— Cảnh này: nam chính bị ép phải giả gái để cứu bạn thân. Cậu dám thử không?

Uyển Vy liếc nhanh qua kịch bản, tim đập thình thịch. Đây là tình huống cực kỳ nguy hiểm, nhưng cô biết chỉ có liều lĩnh mới nổi bật. Cô tháo mũ lưỡi trai, để lộ mái tóc búi gọn, đôi mắt chuyển đổi sắc thái, từng động tác, biểu cảm mềm mại hơn thường ngày.

Cô nhập vai, chuyển đổi linh hoạt giữa hai chất giọng, giữa dáng vẻ nam giới cứng cỏi và nét nữ tính dịu dàng. Ánh mắt, cử chỉ, tất cả đều hòa quyện, tự nhiên như thể đó là hai con người khác nhau cùng hiện diện trên sân khấu.

— Tôi… tôi không làm được đâu! — Giọng nam run rẩy, ánh mắt lấm lét.

— Đừng lo, có tôi ở đây mà. — Giọng nữ nhẹ như gió thoảng.Cả căn phòng lặng đi, mọi ánh nhìn chăm chú dõi theo từng chuyển động nhỏ của cô. Một đại diện truyền thông thì thầm:

— Đúng là diễn như thật…

Bất ngờ, bên ngoài vang lên tiếng ồn ào. Một nhóm phóng viên xông vào, máy ảnh chớp liên tục:

— Cậu là ai? Từng giả gái ngoài đời thật không?

— Cậu và Thẩm Diệp có quan hệ gì?

Thẩm Diệp chắn trước mặt Vy, giọng lạnh băng:

— Đây là buổi thử vai kín! Ra ngoài ngay!

Bạch Kha cau mày, ra hiệu cho bảo vệ tống cổ phóng viên. Phòng thử vai hỗn loạn một lúc mới yên trở lại.

Khi trật tự lập lại, Bạch Kha nhìn Vy, ánh mắt sâu xa:

— Lâm Vy, cậu dám diễn lại cảnh vừa rồi trước mặt cả phòng không? Nếu làm được, tôi cho cậu vào vòng trong.

Uyển Vy không chần chừ. Cô bước ra giữa phòng, lần nữa hóa thân, chuyển đổi giọng nói, ánh mắt, dáng vẻ, tất cả đều sắc nét, mạch lạc. Cả phòng nín thở theo dõi. Khi cảnh diễn kết thúc, im lặng kéo dài vài giây, rồi tiếng vỗ tay vang lên dồn dập.

Bạch Kha mỉm cười, ánh mắt tán thưởng nhưng không giấu được nét toan tính:

— Tốt lắm, Lâm Vy. Cậu có tố chất đặc biệt. Nhưng nhớ, càng nổi bật càng dễ bị soi mói. Chuẩn bị tinh thần đi, cậu sẽ còn đối mặt với nhiều hơn thế này.

Thẩm Diệp thở phào, kéo Vy ra ngoài. Chị siết nhẹ vai cô, khẽ nhắc:

— Em làm tốt lắm. Nhưng từ giờ phải cẩn trọng từng bước. Vừa rồi có quá nhiều phóng viên lạ mặt, chị sẽ nhờ truyền thông theo sát em.

Uyển Vy gật đầu, lòng vừa nhẹ nhõm vừa thấp thỏm. Cô cảm nhận rõ ràng, thử thách thật sự mới chỉ bắt đầu.

*

Chiều muộn, hành lang dẫn ra bãi đỗ xe vắng người. Gió mát lùa qua, xua bớt sự ngột ngạt. Đỗ Minh Hạo xuất hiện, tay cầm cốc cà phê, miệng cười tươi:

— Này nhóc, diễn giọng anh trước mặt bao nhiêu người mà không xin phép hả?

Uyển Vy đỏ mặt, bật cười:

— Em chỉ muốn cứu nguy thôi mà. Anh không giận chứ?

Hạo vỗ vai Vy, hào sảng:

— Giận gì chứ! Em làm tốt lắm. Giới này cần những người dám liều như em. Có anh ở đây, ai bắt nạt em cứ gọi.

Thẩm Diệp cũng mỉm cười, không khí thoáng nhẹ đi. Nhưng vừa tới bãi đỗ, một chiếc xe đen bóng dừng lại ngay trước mặt. Cửa xe bật mở, Trần Dịch Phong bước ra, dáng người cao lớn, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng người.

Anh nhìn thẳng vào Uyển Vy, giọng trầm thấp:

— Lâm Vy, tôi muốn nói chuyện riêng với cậu.

Uyển Vy hơi do dự, liếc nhìn Thẩm Diệp. Chị gật đầu, thì thầm:

— Cứ đi đi, có gì nhắn cho chị.

Vy lên xe cùng Dịch Phong. Không khí trong xe yên ắng, chỉ còn tiếng điều hòa rì rào. Anh lặng im, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô qua gương chiếu hậu. Một lúc sau, Dịch Phong lên tiếng:

— Tôi biết hôm nay cậu gặp rắc rối. Tôi muốn nghe chính cậu nói, vì sao lại chọn giả gái trong buổi thử vai?

Uyển Vy giữ thẳng lưng, cố giữ chất giọng nam:

— Đó là yêu cầu của đạo diễn. Em muốn thể hiện sự linh hoạt, gây ấn tượng. Ở giới này, ai cũng phải có chiêu riêng, nếu không sẽ bị lấn át.

Dịch Phong im lặng, mắt như xuyên thấu lớp vỏ bọc của cô. Một lát, anh nhếch môi:

— Cậu thông minh. Nhưng nên nhớ, Minh Hoa không phải nơi cho những trò diễn kịch ngoài đời thật. Tôi sẽ để mắt đến cậu.

Uyển Vy gật đầu, mím môi:

— Cảm ơn anh đã nhắc nhở. Em sẽ chú ý hơn.

Dịch Phong mở cửa xe:

— Xuống đi. Người của tôi sẽ để ý đến cậu. Đừng để xảy ra chuyện không mong muốn.

Uyển Vy cúi đầu cảm ơn, bước xuống. Cô vừa quay đi, cửa kính xe hạ xuống, Dịch Phong nói vọng theo:

— Lâm Vy, nếu không muốn bị truyền thông xé xác, hãy biết giữ mình.

Chiếc xe lao vút đi, để lại Uyển Vy đứng lặng giữa bãi xe vắng. Trái tim cô đập dồn dập, giữa lo sợ và tia hy vọng mơ hồ. Ít ra, cô đã gây được sự chú ý của người quyền lực nhất Minh Hoa.

*

Tối đó, trong căn hộ nhỏ, không khí gia đình ấm áp trở lại. Uyển Vy gắp trứng cho em trai, mỉm cười dịu dàng:

— Hôm nay ổn cả rồi. Chị vượt qua vòng thử vai. Em yên tâm nhé.

Lâm Quang mắt ánh lên niềm tự hào, lí nhí:

— Nếu ai bắt nạt chị, em sẽ hack hệ thống của họ.

Uyển Vy cười, xoa đầu em:

— Đừng dại. Em chỉ cần học giỏi, sống tốt là chị vui rồi.

Cả hai cùng cười, mọi căng thẳng dường như tan biến trong chốc lát.

*

Đêm buông xuống, Uyển Vy ngồi bên cửa sổ, mắt nhìn ra thành phố Minh Hoa rực rỡ ánh đèn. Điện thoại rung, tin nhắn của Thẩm Diệp hiện lên: “Có người cố ý phát tán thông tin về em. Sáng mai họp gấp. Chuẩn bị tinh thần.”

Uyển Vy siết chặt điện thoại, nỗi bất an dâng lên. Cô hiểu, ván cờ thực sự đã bắt đầu, và lần này, không chỉ có mình cô là quân cờ.

Ở một góc tối phía bên kia thành phố, một bóng người lặng lẽ quan sát qua ô cửa kính, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc. Điện thoại hắn rung lên, dòng tin nhắn ngắn gọn: “Bước đầu đã xong. Chuẩn bị tung tin lớn.”

Ngoài kia, Minh Hoa vẫn rực rỡ. Nhưng dưới ánh đèn, những bí mật đang rò rỉ, từng chút một, báo hiệu cơn sóng ngầm chuẩn bị cuộn trào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.