Người Đứng Sau Ánh Đèn

Chương 15: Khi em trai gặp nguy hiểm




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 15 miễn phí!

Tin nhắn ẩn danh vừa tắt, điện thoại của Vy lại rung lên. Một số lạ, không tên, không dấu hiệu gì quen thuộc. Cô nhìn chăm chăm màn hình một thoáng, lòng bàn tay toát mồ hôi, rồi bấm nghe.

Giọng đàn ông trầm khàn, lạnh lẽo vọng đến:

– Lâm Uyển Vy. Em trai cô đang ở trong tay chúng tôi. Nếu muốn nó bình an, chuẩn bị năm trăm triệu, đúng hai tiếng nữa mang đến địa chỉ tôi gửi. Đừng báo cảnh sát, đừng báo ai khác. Nếu không, đừng trách.

Chỉ mấy câu ngắn ngủi, nhưng mỗi âm tiết như dao cắt vào da thịt. Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khẩy, rồi tắt phụt. Vy ngồi sụp xuống mép giường, tim đập dồn dập, máu như rút sạch khỏi mặt. Cô bấm gọi lại, số đã ngoài vùng phủ sóng.

Ngay sau đó, một tin nhắn hiện lên: “Đừng thử gọi lại. Đừng báo cảnh sát.”

Bầu không khí trong phòng như đông cứng lại. Vy siết chặt điện thoại, cố giữ cho mình không gào lên. Từng hơi thở ngắt quãng, dạ dày thắt lại, đầu óc trống rỗng. Lâm Quang… em trai duy nhất, yếu đuối và nhút nhát ấy, đang ở đâu, có đang run rẩy, có khóc không? Cô cố ép mình bình tĩnh, lục tìm mọi khả năng, nhưng năm trăm triệu… đó là con số vượt xa mọi hy vọng của cô lúc này.

Cô mở danh bạ, dừng lại ở cái tên Thẩm Diệp. Đắn đo một giây, rồi bấm gọi.

Tiếng chuông vang lên vài nhịp, đầu bên kia vừa bắt máy, Vy đã thốt ra, giọng run rẩy:

– Chị… cứu em. Em trai em bị bắt cóc.

Không cần giải thích nhiều, Thẩm Diệp chỉ im lặng vài giây, rồi đáp dứt khoát:

– Đợi chị. Năm phút nữa chị tới.

Vy tắt máy, ngồi bất động, bàn tay lạnh ngắt, ánh mắt mờ đi vì nước mắt. Nhưng cô biết, mình không thể để bản thân gục ngã lúc này.

*

Chỉ ít phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Thẩm Diệp bước vào, bộ dạng nghiêm nghị và dứt khoát. Chị không hỏi han vòng vo, chỉ nhìn thẳng vào mắt Vy, giọng nhỏ nhưng sắc:

– Kể rõ đầu đuôi.

Vy đưa điện thoại, bàn tay vẫn run lên vì sợ hãi. Trên màn hình là đoạn ghi âm với tiếng thút thít yếu ớt của Lâm Quang, cùng tin nhắn đe dọa. Thẩm Diệp nghe xong, sắc mặt trầm lại. Chị xem kỹ từng chi tiết, rồi hỏi:

– Địa chỉ bọn chúng gửi đâu?

Vy lắc đầu:

– Vẫn chưa gửi, bảo chuẩn bị đủ tiền mới nhắn tiếp.

Thẩm Diệp thở sâu, đặt tay lên vai Vy:

– Nghe chị. Trước hết, phải bình tĩnh. Để chị gọi cho người tin cậy giúp em.

Vy lắc đầu, ánh mắt hoảng loạn:

– Em… không muốn liên lụy ai nữa. Em sợ… Nếu để lộ thân phận, mọi thứ sẽ mất hết…

Thẩm Diệp nhìn cô, ánh mắt dịu lại:

– Giữ bí mật là đúng, nhưng bây giờ, mạng người quan trọng hơn. Em nghĩ mình có thể đối phó một mình sao? Nếu không ai giúp, làm sao cứu được Quang?

Vy im lặng, môi mím chặt, nhưng cuối cùng cũng gật đầu. Lần đầu tiên, cô để người khác bước vào bức tường phòng ngự của mình.

*

Thẩm Diệp rút điện thoại, bấm số Dịch Phong. Giọng chị hạ xuống, trầm khàn:

– Có chuyện gấp. Anh đến văn phòng tôi ngay. Đừng hỏi gì cả.

Chưa đầy nửa tiếng sau, Dịch Phong xuất hiện. Anh bước vào, ánh mắt sắc lạnh, dáng vẻ điềm tĩnh dù trong lòng cũng thoáng bất an. Thẩm Diệp thuật lại toàn bộ sự việc. Vy lặng lẽ đứng một góc, tránh ánh mắt của anh, lòng đầy xấu hổ xen lẫn sợ hãi.

Dịch Phong im lặng nghe đoạn ghi âm, rồi nhìn thẳng vào Vy:

– Em có chắc là thật không? Đã xác nhận đó là giọng em trai em?

Vy gật đầu, mắt đỏ hoe.

– Có ai khác biết chuyện này ngoài ba chúng ta?

– Không. – Thẩm Diệp đáp thay.

Dịch Phong trầm ngâm mấy giây, rồi lấy điện thoại, nhắn lệnh cho trợ lý chuẩn bị năm trăm triệu tiền mặt ngay lập tức. Anh ngồi xuống đối diện Vy, giọng bình thản:

– Em tin tôi không?

Vy nhìn anh, đôi mắt ngập ngừng, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

– Tin thì nghe lời tôi. Từ giờ, không tự ý làm gì, không liên lạc với ai ngoài tôi và Thẩm Diệp. Em trai em sẽ không sao.

Dứt lời, anh quay sang Thẩm Diệp:

– Chị giúp tôi chuẩn bị thiết bị theo dõi. Chúng ta phải giám sát sát sao mọi diễn biến.

*

Chỉ hơn ba mươi phút sau, tiền mặt được chuyển đến. Dịch Phong kiểm tra kỹ từng xấp, rồi gật đầu. Thẩm Diệp lấy trong túi ra một thiết bị nhỏ, gắn kín vào túi xách của Vy.

Chị dặn:

– Nếu có chuyện bất thường, nhấn giữ nút này ba giây. Chị và Dịch Phong sẽ lập tức can thiệp. Đừng hoảng loạn, đừng làm gì liều lĩnh.

Vy cầm túi, bàn tay vẫn hơi run, nhưng ánh mắt đã vững vàng hơn.

Cùng lúc đó, điện thoại của Vy rung lên, một tin nhắn mới: “Khi nào có tiền, đến bãi xe bỏ hoang ở ngoại ô phía tây. Đến một mình. Nếu phát hiện ai theo, em trai cô chết trước.”

Dịch Phong đọc tin, gật đầu:

– Chúng ta sẽ chia ra theo dõi. Vy, em đi trước, tôi và Thẩm Diệp bám sát từ xa. Nếu có biến, chị Diệp sẽ ra hiệu.

Vy hít sâu một hơi, cố dằn mọi sợ hãi vào đáy lòng.

*

Trời đêm Minh Hoa như bị phủ một tấm màn dày, đèn đường vàng vọt, bóng tối loang kín vỉa hè. Taxi dừng trước cổng bãi xe hoang lạnh, Vy bước xuống, tay ôm chặt túi tiền, cố giữ vẻ bình tĩnh dù trong lòng dậy sóng.

Gió lạnh quét qua, mang theo mùi ẩm mốc và rác mục. Đèn đường chỉ chiếu sáng lờ mờ, đâu đó vang lên tiếng động lạ. Vy bước từng bước, mắt cảnh giác nhìn quanh.

Từ bóng tối, một gã đàn ông cao lớn, che kín mặt bằng khẩu trang và mũ lưỡi trai, bước ra. Giọng hắn khàn khàn:

– Mang tiền đây chưa?

Vy gật đầu, đưa túi ra phía trước:

– Đưa em trai tôi ra trước.

Gã cười nhạt:

– Mày nghĩ mày có quyền mặc cả à? Đưa túi, rồi tao sẽ xem xét.

Vy siết chặt quai túi, ánh mắt không rời hắn:

– Nếu các người giở trò, tôi sẵn sàng hủy toàn bộ số tiền này. Em tôi chết, các người cũng chẳng được gì.

Gã thoáng bất ngờ, liếc nhìn Vy rồi cười nhạt:

– Được, lá gan không nhỏ. Đợi một lát.

Hắn bấm điện thoại, ra hiệu cho đồng bọn. Từ trong xe tải cũ kỹ đậu gần đó, hai tên nữa lôi Lâm Quang ra. Cậu bé run rẩy, mặt trắng bệch, môi tím tái, vừa thấy Vy đã òa khóc:

– Chị Vy! Cứu em!

Vy nghẹn ngào, nhưng vẫn cố giữ giọng đều:

– Em không sao chứ? Họ có đánh em không?

Lâm Quang lắc đầu, nước mắt lã chã. Một tên giữ chặt lấy cậu, dí dao vào sườn.

– Đừng làm gì ngu ngốc. Đưa tiền đây.

Vy đưa túi ra, mắt không rời em trai. Gã cầm đầu lục nhanh bên trong, rồi gật đầu hài lòng. Hắn ra hiệu, hai tên kia đẩy Lâm Quang về phía Vy.

Nhưng đúng lúc ấy, một tên khác bất ngờ rút điện thoại, chĩa về phía Vy:

– Đưa điện thoại đây! Không được gọi cho ai.Vy không chần chừ, rút điện thoại ném xuống đất, lấy gót giày giẫm vỡ màn hình. Hành động quyết liệt khiến cả bọn sững lại. Gã cầm đầu cười gằn:

– Được lắm, mày dám thật.

Từ phía xa, đèn pha xe hơi quét sáng bãi xe. Tiếng động cơ rồ lên. Dịch Phong và Thẩm Diệp xuất hiện, mỗi người một hướng, kẹp chặt vòng vây.

Gã cầm đầu giật mình, rút dao dí sát cổ Lâm Quang:

– Đứng lại! Động vào, thằng nhóc này chết trước!

Vy không suy nghĩ, lao lên chắn trước mặt em trai, giang hai tay:

– Đừng làm bậy! Tiền các người đã lấy, còn muốn gì nữa? Đụng vào em tôi, các người cũng không toàn mạng!

Dịch Phong bước chậm rãi đến, ánh mắt lạnh băng:

– Bỏ dao xuống. Nếu muốn sống, tốt nhất biết điều.

Tên cầm đầu đảo mắt, thấy phía sau lố nhố bóng người – vệ sĩ của Dịch Phong đã bao vây kín bãi xe. Hắn nghiến răng, rồi bất ngờ buông dao, kéo đồng bọn tháo chạy về phía xe tải.

Dịch Phong ra hiệu, mấy vệ sĩ lập tức đuổi theo. Tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ cuối đường, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy.

Thẩm Diệp kéo Vy và Lâm Quang lùi vào chỗ an toàn, vội kiểm tra vết thương cho cậu bé. May mắn, ngoài vài vết xước nhỏ, Quang không bị gì nghiêm trọng.

Vy ôm chặt em trai, nước mắt rơi không ngừng. Lần đầu tiên, cô không còn gồng mình mạnh mẽ. Trước mắt mọi người, cô chỉ là một người chị gái sợ hãi, yếu đuối, bất lực, sẵn sàng đánh đổi tất cả vì em.

Dịch Phong đứng gần đó, mắt anh dịu lại, nét lạnh lùng tan đi, chỉ còn lại vẻ trầm lắng khó đoán. Anh nói nhỏ với Thẩm Diệp:

– Đưa họ về nhà. Tôi xử lý phần còn lại.

*

Trên xe trở về, Lâm Quang ngồi sát bên Vy, bàn tay vẫn run nhẹ. Cậu lí nhí:

– Em xin lỗi… Em sợ quá, chị ơi.

Vy xoa đầu em, dịu dàng:

– Không sao rồi. Có chị ở đây, em không phải sợ gì nữa.

Thẩm Diệp ngồi ghế trước, thỉnh thoảng ngoái lại, ánh mắt lo lắng. Khi xe dừng trước nhà, chị nói:

– Vào nghỉ đi. Có chuyện gì cứ gọi cho chị.

Vy cúi đầu cảm ơn, dìu Quang vào phòng. Cô đắp chăn cho em, ngồi bên cạnh, ngắm nhìn khuôn mặt em trai mình – khuôn mặt nhợt nhạt vì sợ hãi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin vào chị gái.

Vy siết chặt bàn tay em, lặng lẽ khóc. Tất cả những gì cô cố giấu, cố gồng, đến giờ phút này đã vỡ òa. Nếu không có Thẩm Diệp, không có Dịch Phong, liệu cô còn đủ sức đi tiếp?

*

Điện thoại rung lên. Là Dịch Phong. Vy lặng lẽ bước ra ban công nghe máy.

Giọng anh bình thản nhưng trầm sâu:

– Bọn bắt cóc đều đã bị bắt. Em trai em an toàn. Từ giờ, tôi sẽ cho người âm thầm bảo vệ hai chị em em. Nếu có chuyện gì, phải báo ngay cho tôi hoặc Thẩm Diệp. Không được tự ý hành động nữa.

Vy nghẹn ngào:

– Em… cảm ơn anh. Em không biết phải làm gì nếu không có anh…

Dịch Phong im lặng một lúc, rồi hỏi:

– Vì sao em không gọi cho tôi ngay từ đầu?

Vy cúi đầu, giọng nhỏ hẳn đi:

– Em… sợ liên lụy anh. Sợ… anh phát hiện ra mọi bí mật về em. Em không muốn…

Dịch Phong khẽ cười, tiếng cười ngắn mà lạnh:

– Tôi không quan tâm em là ai, chỉ cần em tin tưởng tôi. Giữa thế giới này, chọn tin ai còn quan trọng hơn cả thân phận. Từ nay, có chuyện gì phải nói với tôi trước. Đừng ôm mọi thứ một mình nữa.

Vy khẽ “vâng”, nước mắt lăn dài trên má. Đêm lạnh, nhưng trái tim cô dần ấm lại.

*

Sáng hôm sau, Lâm Quang tỉnh dậy, thấy Vy ngồi bên giường, mắt đỏ hoe. Cậu nắm lấy tay chị, thì thào:

– Chị… em sợ lắm. Nhưng thấy chị tới, em không còn sợ gì nữa.

Vy mỉm cười, vuốt tóc em:

– Sau này có chuyện gì, nhất định phải nói với chị. Đừng giấu chị nữa, nghe chưa?

Quang gật đầu, mắt vẫn rưng rưng.

*

Ở văn phòng, Thẩm Diệp ngồi trầm ngâm trước máy tính. Chị gọi cho Dịch Phong:

– Anh nghĩ vụ này có liên quan đến Bạch Kha hoặc Tống Hạo Nhiên không?

Dịch Phong đáp:

– Có khả năng. Nhưng bọn bắt cóc là người ngoài, chưa có liên hệ trực tiếp với giới nghệ sĩ. Tôi đã cho người điều tra, sẽ sớm có kết quả.

Thẩm Diệp lặng lẽ gật đầu:

– Vy đã chịu quá nhiều. Chúng ta phải bảo vệ cô ấy bằng mọi giá.

*

Ở một góc khác của Minh Hoa, Bạch Kha ngồi trong phòng làm việc, mắt dán vào màn hình điện thoại, miệng nhếch cười lạnh:

– Con bé này lì thật. Để xem, lần sau còn dám chống lại tôi không…

*

Buổi chiều, Vy nhận được một tin nhắn lạ: “Đây chỉ là lời nhắc nhở đầu tiên. Thế giới này không dành cho kẻ yếu.”

Cô đọc đi đọc lại, lòng trĩu nặng. Sóng gió chưa qua, hiểm họa vẫn rình rập. Nhưng lần này, cô không còn đơn độc.

*

Khi thành phố lên đèn, Vy đứng trên sân thượng, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập. Lâm Quang ngồi bên, tựa đầu vào vai chị, đôi mắt đượm vẻ yên tâm. Xa xa, ánh sáng từ những tòa nhà cao tầng loang loáng, như nhắc nhở về cuộc sống luôn chuyển động.

Vy nhắm mắt, hít sâu. Nỗi sợ vẫn còn, nhưng trong lòng đã xuất hiện một chút bình yên mới mẻ. Đằng sau ánh đèn rực rỡ, cô đã học cách mở lòng, dám tin tưởng, dù chỉ một chút.

Tiếng điện thoại lại vang lên. Số của Dịch Phong.

– Có nguồn tin cho biết, ai đó đang định tung clip hậu trường của em lên mạng. Tôi sẽ xử lý truyền thông, nhưng em cũng phải tự bảo vệ mình. Chuẩn bị tinh thần.

Vy lặng lẽ siết chặt điện thoại, mắt hướng về phía ánh đèn xa xăm. Cô biết, thử thách mới lại bắt đầu. Nhưng lần này, trong cô không còn là nỗi đơn độc tuyệt vọng nữa.

*

Ở một nơi khác, bóng tối phủ kín căn phòng nhỏ. Một người lạ thao tác trên laptop, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng tin tức về “Lâm Vy”. Ngoài cửa sổ, Minh Hoa vẫn sáng rực, nhưng bên trong, bóng tối lặng lẽ dày lên, chờ nuốt chửng bất cứ ai lạc lối.

*

Vy quay sang Lâm Quang, khẽ nói:

– Ngủ sớm đi, mai chị đưa em đi ăn sáng.

Quang mỉm cười gật đầu. Vy nhìn em, lòng thầm nhủ: Dù sóng gió lớn đến đâu, chị cũng sẽ bảo vệ em bằng tất cả những gì mình có.

Gió đêm lùa qua, mang theo mùi hương phố thị. Thành phố Minh Hoa lấp lánh ánh sao, nhưng đâu đó, một cơn bão mới đang hình thành, chờ ngày bùng nổ.

*

Bên ngoài cửa sổ, một bóng người lặng lẽ quan sát căn hộ của Vy. Ánh mắt lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên, báo hiệu một biến cố mới đang đến gần.

Trong phòng, Vy ngồi bên em trai, không hay biết lưới bẫy vẫn âm thầm siết chặt quanh mình, phía sau ánh đèn rực rỡ của thành phố này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.