Người Đứng Sau Ánh Đèn

Chương 16: Đêm định mệnh




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 16 miễn phí!

Bầu trời Minh Hoa sẫm tối, từng dải đèn phố vắt ngang qua những dãy nhà cao tầng, soi rọi lên cửa kính căn hộ nhỏ của Vy. Trong phòng, Vy lặng lẽ khép cửa sổ, ánh mắt dõi về phía dòng xe lấp lánh phía xa. Đêm nay, thành phố như nuốt trọn mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng nhịp tim rối loạn của cô vang vọng giữa không gian yên ắng.

Vy rửa mặt bằng nước lạnh, cố gắng gột đi nỗi mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt. Cô soi mình trong gương, thấy rõ những quầng thâm và nét căng thẳng vẫn chưa chịu rời khỏi gương mặt. Quang đã ngủ, hơi thở đều đều, gương mặt non nớt an yên sau chuỗi ngày kinh hoàng. Vy nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho em, rồi lặng lẽ ra ngoài phòng khách.

Điện thoại đặt trên bàn nhấp nháy ánh sáng báo tin nhắn. Đa phần là lời hỏi thăm, động viên của đồng nghiệp, xen lẫn mấy dòng nhắn nhủ khẩn trương từ Thẩm Diệp, dặn cô tuyệt đối giữ kín mọi chuyện với báo chí. Đột nhiên, một tin nhắn lạ nổi bật lên đầu: “Nhớ giữ bí mật. Nếu không, sẽ có người phải chịu đau khổ.”

Vy siết chặt điện thoại, đầu ngón tay run nhẹ. Dòng chữ lạnh lùng như lưỡi dao xé rách sự bình yên mong manh vừa mới chớm nở trong cô. Cô thử bấm số gọi lại, song chỉ nghe thấy những tiếng tút dài lạnh lẽo rồi tắt hẳn. Không khí trong phòng bỗng nặng nề, như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ họng.

Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên. Vy giật mình, đứng bất động vài giây, rồi hít sâu lấy lại bình tĩnh. Cô mở cửa, đèn hành lang hắt bóng một dáng người cao lớn: Trần Dịch Phong đứng đó, gương mặt sắc lạnh, đôi mắt tối sâu không đoán được cảm xúc.

Anh không nói gì, chỉ đưa cho cô túi bánh và bình nước. “Tôi đi ngang qua, tiện mua chút đồ cho hai chị em.” Giọng anh trầm đều, không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. Vy đón lấy, khẽ gật đầu cảm ơn. Cô cảm nhận rõ sự quan tâm trong cử chỉ ấy, nhưng đồng thời cũng thấy áp lực vô hình từ ánh mắt sắc bén của anh.

Dịch Phong không vào nhà, chỉ dựa lưng vào tường, mắt dõi theo cô. “Em ổn chứ?” – anh hỏi, giọng trầm lặng.

Vy cố giữ giọng bình thản: “Em ổn. Em Quang ngủ rồi.”

Anh trầm ngâm một lúc, lấy điện thoại mở ra một bức ảnh, chìa về phía cô. Hình ảnh Vy bước vội ra khỏi ký túc xá, phía sau là một bóng người lạ mờ nhạt, góc chụp cho thấy ai đó đã theo dõi cô rất sát.

“Em có nhận ra ai không?” – anh hỏi.

Vy lắc đầu, hơi lạnh chạy dọc sống lưng. “Không… Chắc chỉ là người đi ngang thôi.”

Ánh mắt Dịch Phong không rời khỏi cô, như muốn xuyên qua từng lớp phòng vệ. “Em không cần giấu tôi. Nếu có chuyện gì, tôi sẽ bảo vệ em.”

Vy mím môi gật đầu, nhưng bàn tay vô thức siết chặt vạt áo. Dịch Phong tiến lại gần, giọng anh nhỏ nhưng cứng rắn: “Có người cố ý theo dõi em. Cả chuyện clip hậu trường, tôi nghi có bàn tay của Tống Hạo Nhiên hoặc Bạch Kha. Em phải thật cẩn thận.”

Vy chỉ lặng lẽ gật đầu. Trong lòng, một nỗi bất an dâng lên nghèn nghẹn, nhưng cô không muốn để lộ ra trước mặt anh. Cô sợ, nếu anh biết quá nhiều, mọi thứ sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Đêm càng về khuya, căn phòng chỉ còn tiếng kim đồng hồ lặng lẽ chạy. Dịch Phong ngồi ghế sofa, mắt không rời Vy. Cô ngồi đối diện, tay khuấy nhẹ ly trà, ánh mắt trôi dạt ngoài cửa sổ, nơi phố phường vẫn chưa ngủ. Anh hỏi khẽ: “Em có thường mất ngủ không?”

Vy lắc đầu, môi nhếch thành nụ cười mỏng: “Đôi khi thôi. Em dễ ngủ lắm.”

Dịch Phong nhìn sâu vào mắt cô. Trong ánh mắt ấy, anh nhận ra một nỗi lo lắng cố giấu kín, không phải kiểu hoảng loạn sau nguy hiểm, mà là sự che giấu một bí mật lớn hơn. Anh chợt hỏi: “Em có nghĩ nên chuyển chỗ ở không? Tôi có thể sắp xếp cho hai chị em nơi an toàn hơn.”

Vy lắc đầu ngay, giọng cứng lại: “Em không muốn. Ở đây em thấy đủ rồi. Không muốn phiền đến anh.”

Dịch Phong nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng: “Đừng khách sáo với tôi. Em là người của Minh Phong, tôi có trách nhiệm bảo vệ em.”

Vy nhìn anh, mắt lúng túng, rồi cúi đầu: “Em biết… Nhưng em không muốn làm phiền ai nữa.”

Không khí giữa hai người đặc quánh lại. Dịch Phong đứng dậy, đi quanh phòng, ánh mắt lướt qua từng chi tiết: đôi giày nhỏ xếp gọn, những bức ảnh cũ treo trên tường, cuốn sổ ghi chép để mở trên bàn. Mọi thứ đều ngăn nắp, chỉn chu, nhưng thiếu hẳn dấu vết của một nam thanh niên. Anh dừng lại, hỏi thẳng: “Em sống với em trai lâu chưa?”

Vy khựng lại một nhịp, nhưng giấu rất nhanh: “Từ nhỏ đến giờ.”

“Cha mẹ em đâu?” – anh hỏi tiếp.

Vy đáp khẽ: “Mẹ mất sớm, cha đi làm xa.”

Dịch Phong gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Anh cảm thấy câu trả lời này chỉ như một tấm rèm mỏng, không đủ che hết ánh sáng phía sau. Anh ngồi xuống đối diện Vy, giọng trầm: “Tôi từng nghe Thẩm Diệp nói, em rất ít khi tham gia tiệc tùng, cũng không bao giờ để ai đưa về tận nhà. Vì sao vậy?”

Vy cứng người: “Em không thích ồn ào. Em quen tự lập rồi.”

Dịch Phong gật đầu, không hỏi thêm. Nhưng trong lòng, một dấu hỏi lớn dần hình thành. Anh từng gặp không ít người như Vy, song chưa ai khiến anh bối rối như thế này. Cô vừa gần gũi, vừa xa cách, vừa chân thành, vừa như đang che giấu một điều gì đó.

Sau khi Dịch Phong rời đi, Vy khóa cửa thật kỹ, dựa lưng vào cánh cửa th* d*c. Đêm nay, mọi thứ như chực vỡ òa. Cô biết mình không thể sống mãi trong vỏ bọc này. Điện thoại lại rung lên, lần này là tin nhắn của Thẩm Diệp: “Mai họp sớm, đừng quên. Cẩn thận, đừng đi đâu một mình.”

Vy nhắn lại “Em biết rồi”, rồi tắt máy. Cô nằm xuống, mắt nhìn lên trần nhà, đầu óc trống rỗng. Nỗi sợ không tên len lỏi vào từng hơi thở.

Sáng hôm sau, khi Vy chuẩn bị đưa Quang đi học, vừa ra khỏi cửa đã thấy Dịch Phong đứng chờ dưới sảnh. Anh mặc sơ mi trắng, dáng vẻ nghiêm nghị, ánh mắt lặng lẽ dõi theo hai chị em. Quang bối rối khi nhận ra người đàn ông ấy. Vy giới thiệu qua loa: “Đây là anh Phong, bạn của chị.”

Dịch Phong mỉm cười nhẹ: “Chào em.”

Quang lí nhí đáp lại, nép sát vào chị. Dịch Phong mở cửa xe: “Để tôi đưa hai người đi.”

Vy định từ chối, nhưng ánh mắt kiên quyết của anh khiến cô không nói được lời nào. Quang ngồi ghế sau, mắt nhìn ra ngoài cửa kính, im lặng. Dọc đường, Dịch Phong hỏi thăm chuyện học hành của Quang, cố gắng tạo không khí tự nhiên nhất có thể.

Khi Quang xuống xe, Vy quay sang Dịch Phong, giọng nhỏ: “Anh không cần làm vậy đâu.”

“Tôi muốn chắc chắn em an toàn.” – Dịch Phong đáp, ánh mắt không rời cô.

Vy mím môi, ánh mắt tránh đi. Anh nhìn cô, hỏi: “Em có chuyện gì giấu tôi không?”

Vy giật mình, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh: “Không. Sao anh lại hỏi vậy?”

Dịch Phong dựa lưng vào ghế, mắt nhìn thẳng: “Em luôn giữ khoảng cách với mọi người. Ngay cả hôm qua, khi tôi hỏi về gia đình, em trả lời rất qua loa. Em không tin tôi à?”

Vy cắn môi: “Em không muốn làm phiền ai. Anh cũng biết, em không quen dựa dẫm.”

Dịch Phong lặng im, quan sát từng biểu cảm của cô. Anh nhận ra, mỗi lần bị hỏi về chuyện riêng, Vy đều có phản ứng phòng vệ rất rõ. Không giống kiểu nghệ sĩ giữ bí mật nghề nghiệp, mà như đang giấu một điều quan trọng hơn.

Tại phòng họp Minh Phong, không khí căng thẳng bao trùm. Đỗ Minh Hạo vừa vào đã vẫy tay chào Vy, cười rạng rỡ: “Ê Vy, nghe bảo dạo này cậu nổi tiếng lắm hả? Đừng quên bọn anh em cũ nha.”

Vy mỉm cười, gật đầu nhẹ. Minh Hạo nhìn cô một lượt, rồi thì thầm với Thẩm Diệp: “Hôm qua thấy Dịch Phong đưa Vy về. Hai người đó… có gì mờ ám không?”

Thẩm Diệp liếc Minh Hạo, lắc đầu: “Bớt nhiều chuyện đi. Để ý việc của mình trước đã.”

Vương Gia Hân bước vào, tay cầm xấp tài liệu, ánh mắt sắc như dao liếc qua mọi người: “Có tin mới về scandal của Quách Gia Lệ. Chúng ta phải chuẩn bị phương án đối phó truyền thông.”

Trong lúc mọi người bàn bạc, Vy lặng lẽ ghi chú. Cô cảm nhận rõ ánh mắt của Dịch Phong từ đầu bàn đang nhìn mình. Vy ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt ấy, tim đập nhanh một nhịp, vội cúi xuống giả vờ đọc tài liệu.

Dịch Phong lên tiếng: “Tối nay, tôi muốn mọi người tập trung ở phòng hậu trường. Có vài cảnh quay bổ sung cho phim của Bạch Kha. Vy, em nhớ đến đúng giờ.”

Vy gật đầu. Thẩm Diệp khẽ chạm vào tay cô, thì thầm: “Em ổn không?”

Vy mỉm cười, đáp nhỏ: “Em không sao. Chị cứ yên tâm.”

Buổi tối, phòng hậu trường đông nghịt người. Đèn máy quay sáng rực, tiếng nói cười, nhân viên đi lại tấp nập. Vy thay trang phục diễn, ngồi một góc lặng lẽ trang điểm. Bạch Kha bước vào, nụ cười lạnh nhạt, ánh mắt lướt qua cô đầy ẩn ý.

“Lâm Vy, hôm nay cậu phải thể hiện thật tốt. Nếu không, tôi sẽ cân nhắc thay đổi vai diễn.” – Bạch Kha nói, giọng châm biếm.

Vy không đáp, chỉ cúi đầu. Bạch Kha nheo mắt, ghé sát tai cô thì thầm: “Đừng tưởng thoát được tôi. Tôi biết nhiều hơn cậu nghĩ đấy.”

Câu nói như mũi kim đâm vào tim Vy. Cô nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh. Đúng lúc ấy, Dịch Phong xuất hiện, ánh mắt sắc lạnh quét qua Bạch Kha. Anh không nói gì, chỉ đứng cạnh Vy, ra hiệu cho cô chuẩn bị.Quay phim bắt đầu. Dưới ánh đèn, Vy nhập vai xuất thần, từng biểu cảm, từng ánh mắt đều lột tả trọn vẹn cảm xúc nhân vật. Dịch Phong đứng ngoài nhìn, trong lòng dâng lên cảm xúc lạ lẫm. Anh cảm nhận rõ sự mâu thuẫn trong nội tâm Vy: ngoài mặt bình tĩnh, bên trong lại như lớp vỏ phòng vệ dày đặc.

Sau buổi quay, mọi người tản ra nghỉ. Vy ngồi một mình ở góc phòng, tháo tóc giả, lau lớp hóa trang. Dịch Phong tiến lại gần, ngồi xuống cạnh cô. Anh nhìn Vy, trầm ngâm: “Em diễn rất tốt. Nhưng ngoài đời, em không cần phải diễn với tôi.”

Vy ngước lên, ánh mắt ngỡ ngàng: “Em đâu có diễn…”

Dịch Phong lắc đầu: “Em luôn kiểm soát từng cử chỉ, lời nói, thậm chí cả ánh mắt. Như thể lúc nào cũng phải cảnh giác với thế giới này. Em không tin bất cứ ai, kể cả tôi.”

Vy siết chặt bàn tay, môi mím lại: “Không phải em không tin anh. Chỉ là… em đã quen như vậy rồi.”

Dịch Phong nhìn sâu vào mắt cô, giọng trầm: “Nếu em cần, tôi có thể giúp em. Đừng tự giam mình mãi trong vỏ bọc ấy.”

Vy im lặng, trong lòng dấy lên cảm giác lạ lẫm. Cô muốn nói ra mọi thứ, nhưng nỗi sợ chặn đứng cổ họng. Nếu anh biết sự thật, liệu có còn nhìn cô như bây giờ?

Dịch Phong không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô: “Tôi sẽ ở đây, bất cứ khi nào em cần.”

Vy nhìn theo bóng anh khuất dần, lòng trào dâng bao cảm xúc khó gọi thành lời.

Đêm lại xuống, Vy về nhà, cảm giác bất an vẫn đeo bám. Cô kiểm tra cửa sổ, then cửa rồi mới ngồi xuống cạnh Quang. Cậu bé đã ngủ, hơi thở nhè nhẹ. Vy vuốt tóc em, thì thầm: “Chỉ cần em bình an, chị sẽ làm tất cả.”

Tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ yên lặng. Vy cầm lên, màn hình hiện số lạ. Cô do dự một chút rồi bấm nghe.

“Nếu không muốn những bí mật bị phơi bày, hãy biết điều hơn đi.”

Giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo vang lên. Vy siết chặt điện thoại, cố giữ bình tĩnh: “Anh là ai?”

Đầu dây bên kia chỉ cười khẩy, rồi tắt máy. Vy nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen, trong đầu ngổn ngang suy nghĩ. Cô biết ai đó đang bám theo từng bước chân mình.

Sáng sớm, Vy nhận được một phong thư đặt trước cửa. Bên trong là tấm ảnh cô và Quang đi trên phố, phía sau là bóng người lạ. Dưới tấm ảnh là dòng chữ nguệch ngoạc: “Đừng để tôi phải nhắc lại.”

Vy run rẩy, bấm máy gọi cho Thẩm Diệp kể lại mọi chuyện. Thẩm Diệp hốt hoảng: “Em phải báo với Dịch Phong ngay. Đây không còn là đe dọa đơn thuần nữa.”

Vy lắc đầu, giọng kiên quyết: “Đừng. Để em tự xử lý. Nếu ai cũng biết, càng nguy hiểm cho Quang.”

Thẩm Diệp im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng: “Em đừng tự gánh hết. Nếu không nói ra, sẽ có lúc không gượng được đâu.”

Vy không đáp, chỉ lặng lẽ tắt máy.

Cùng lúc ấy, tại văn phòng Minh Phong, Dịch Phong ngồi trước màn hình máy tính, mắt chăm chú đọc báo cáo bảo mật. Trợ lý bước vào, đưa anh một phong bì dán kín: “Có người gửi cho anh cái này, ghi rõ là tài liệu mật về Lâm Vy.”

Dịch Phong mở ra, bên trong là bản in các giao dịch tài chính nhỏ lẻ, cùng hình ảnh Vy nhiều lần đến bệnh viện thăm người thân. Anh nhíu mày, ánh mắt sắc lại. Trong số giấy tờ, có một giấy chuyển tiền mang tên Lâm Uyển Vy.

Cái tên ấy khiến anh sững lại. Anh nhớ rất rõ, hồ sơ nghệ sĩ của Vy chỉ ghi là “Lâm Vy”. Không ai trong công ty biết thêm gì nữa.

Dịch Phong trầm ngâm, gọi cho bộ phận nhân sự: “Kiểm tra giúp tôi hồ sơ gốc của Lâm Vy. Đặc biệt chú ý đến giấy tờ cá nhân, thân nhân, lịch sử chuyển trường, hộ khẩu.”

Giọng đầu dây đáp lại: “Vâng, tôi sẽ làm ngay.”

Dịch Phong ngả người ra sau, mắt nhìn lên trần nhà, lòng đầy nghi hoặc. “Lâm Vy” rốt cuộc là ai?

Buổi chiều, Minh Phong tổ chức buổi họp báo nhỏ cho các nghệ sĩ mới. Vy mặc vest đen, tóc cắt ngắn, gương mặt trang điểm nhẹ, đứng cạnh Thẩm Diệp. Dịch Phong xuất hiện, ánh mắt quét qua từng người. Anh dừng lại trước Vy, hỏi nhỏ: “Em khỏe không?”

Vy gật đầu, cố nở nụ cười. Dịch Phong nhìn cô chăm chú, ánh mắt như muốn xuyên thấu vỏ bọc ấy. Anh ghé sát, thì thầm: “Nếu có gì không ổn, nói với tôi.”

Vy mím môi, đáp khẽ: “Em biết rồi.”

Giữa buổi họp, Quách Gia Lệ xuất hiện với bộ váy dạ hội lộng lẫy, nụ cười kiêu kỳ. Cô ta cố tình lướt qua Vy, nhếch môi: “Lâm Vy, cẩn thận scandal đấy. Ở Minh Hoa, một phút lơ là là mất tất cả.”

Vy không đáp, chỉ gật đầu nhẹ. Dịch Phong quan sát cảnh ấy, ánh mắt tối lại. Anh quay sang Thẩm Diệp: “Chị để ý Vy giúp tôi. Gần đây có nhiều chuyện bất thường.”

Thẩm Diệp gật đầu, mắt nhìn Vy đầy lo lắng.

Buổi tối, Vy về nhà, vừa mở cửa đã thấy Quang ngồi lặng lẽ ở bàn học, mặt tái nhợt. Cô vội chạy đến: “Có chuyện gì vậy em?”

Quang đưa cho chị một mẩu giấy nhỏ, bên trong chỉ ghi: “Muốn em trai an toàn? Biết giữ mồm giữ miệng.”

Vy ôm chặt em, lòng run lên từng đợt. Cô biết lần này kẻ thù đã nhắm thẳng vào Quang.

Trước khi đi ngủ, Vy ngồi ở bàn, suy nghĩ miên man. Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Dịch Phong: “Tôi có việc muốn gặp em. Đợi tôi ở quán cà phê dưới nhà.”

Vy khoác áo, lặng lẽ xuống lầu. Quán cà phê vắng khách, chỉ có Dịch Phong ngồi ở góc khuất. Anh nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo, giọng trầm: “Em có gì muốn nói với tôi không?”

Vy lắc đầu, im lặng. Dịch Phong đặt trước mặt cô bản in giấy chuyển tiền mang tên Lâm Uyển Vy: “Em là ai?”

Vy sững người, nhưng không để lộ hoảng loạn. Cô cúi đầu, giọng nhỏ: “Chỉ là một người bình thường thôi.”

Dịch Phong nhìn cô không rời, bàn tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Em đang giấu tôi chuyện gì? Nếu em không nói, tôi sẽ tự tìm ra.”

Vy ngước lên, mắt đối mắt anh. Trong đôi mắt ấy, vừa có sự sợ hãi, vừa có nét kiên cường: “Anh sẽ làm gì nếu biết sự thật?”

Dịch Phong im lặng rất lâu, rồi nói khẽ: “Tôi không chắc. Nhưng tôi muốn nghe từ chính miệng em, không phải qua hồ sơ, giấy tờ.”

Vy mím môi, mắt long lanh nước: “Nếu một ngày anh biết, mong anh đừng ghét em.”

Dịch Phong vươn tay, siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô: “Tôi chỉ cần em tin tôi.”

Vy cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay. Cô biết, đêm nay là đêm định mệnh, mọi thứ sắp thay đổi.

Sau cuộc gặp, Vy về nhà, ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn ánh đèn thành phố. Nỗi lo sợ và hy vọng giằng xé trong lòng. Cô biết, ngày mai mọi bí mật có thể bị phơi bày, nhưng cũng hiểu mình không thể chạy trốn mãi.

Kim đồng hồ điểm nửa đêm. Ngoài hành lang, một bóng người lặng lẽ lướt qua cửa nhà Vy, ánh mắt lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên như chờ đợi một màn kịch lớn sắp diễn ra.

Vy khép cửa sổ, kéo rèm, ôm chặt lấy mình trong bóng tối. Đêm định mệnh đã bắt đầu, cô chỉ còn cách đối mặt.

Ở một nơi khác, Dịch Phong ngồi trong xe, ánh mắt dõi về phía xa xăm. Trong lòng, những nghi ngờ về thân phận thật của Vy ngày càng lớn. Anh biết, chỉ còn một bước nữa là chạm tới sự thật. Nhưng đồng thời, anh cũng sợ, sợ rằng điều mình phát hiện sẽ khiến mọi thứ sụp đổ.

Đèn đường hắt ánh sáng vàng lên gương mặt anh, in rõ nét lo âu và quyết tâm. Minh Hoa vẫn sáng rực, nhưng phía sau ánh đèn ấy, một cơn bão đang âm thầm kéo đến.

Khi đêm chạm ngõ, điện thoại lại vang lên trong phòng Vy. Một dòng tin nhắn mới hiện ra: “Sẵn sàng chưa? Trò chơi thực sự bắt đầu từ đêm nay.”

Vy nhìn chằm chằm vào màn hình, hít một hơi thật sâu. Dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng không cho phép mình gục ngã. Phía sau ánh đèn, cô đã không còn đường lui.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.