Người Đứng Sau Ánh Đèn

Chương 17: Lời tỏ tình… dở khóc dở cười




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 17 miễn phí!

Sáng sớm, hơi sương còn vương trên mái nhà và vỉa hè thành phố Minh Hoa. Vy ngồi sau xe taxi, lòng rối như tơ vò. Đêm qua, những dòng tin nhắn lạ vẫn chưa nguôi ám ảnh. “Sẵn sàng chưa? Trò chơi thực sự bắt đầu từ đêm nay.” Không biết ai đứng sau, nhưng Vy cảm nhận rõ vòng vây đang siết chặt từng ngày. Cô tự nhủ phải thật bình tĩnh, dù sóng gió có đến cũng không cho phép mình gục ngã.

Đến phim trường Minh Quang, không khí tấp nập, tiếng người gọi nhau, tiếng đạo cụ va chạm, tiếng máy quay khởi động... Vy bước chậm vào khu vực hóa trang, vừa đi vừa kiểm tra tin nhắn, lòng thấp thỏm không yên. Đỗ Minh Hạo đã đứng sẵn ở cửa, vừa thấy Vy liền chạy tới, cười hì hì: “Lâm Vy, hôm nay vui lên nhé, nghe nói đạo diễn Bạch sẽ tới kiểm tra bất ngờ đấy!”

Vy gật đầu, nở một nụ cười miễn cưỡng. Cô liếc qua phía xa, thấy Hạ Tư Linh đang hí hoáy chỉnh lại kịch bản. Cô gái nhỏ nhắn ngẩng lên, vẫy tay: “Lâm Vy, nhớ giữ sức khoẻ nhé. Tôi vừa viết lại một cảnh mới cho nhân vật của cậu, chắc sẽ hợp lắm!”

“Cảm ơn chị Tư Linh.” Vy đáp, giọng nhẹ như gió thoảng. Cô bước vào phòng hóa trang, soi mình trong gương. Lớp hóa trang nam tính không che nổi đôi mắt ánh lên nét buồn cố hữu. Một thoáng bối rối lướt qua trong đáy mắt cô, rồi biến mất, thay vào bằng vẻ bình tĩnh thường thấy.

Cửa phòng bật mở. Dịch Phong xuất hiện, chỉ mặc sơ mi trắng, tay xắn cao, dáng dấp mạnh mẽ nhưng không kém phần lạnh lùng. Sự xuất hiện của anh khiến mọi người xung quanh im bặt, không khí căng thẳng hẳn lên. Dịch Phong không nói gì, chỉ nhìn Vy, rồi khẽ gật đầu với mọi người, ra hiệu cho cô đi theo mình.

Vy liếc Thẩm Diệp, thấy chị gật đầu trấn an, mới đứng dậy, lặng lẽ theo Dịch Phong ra ban công phía sau phim trường. Nắng sớm dịu dàng phủ lên mái tóc, gió đầu mùa thơm mùi hoa sữa. Dịch Phong đứng tựa vào lan can, mắt nhìn xa xăm, hai tay khoanh trước ngực.

“Em có vẻ mệt mỏi.” Anh mở lời, giọng trầm, không quá gay gắt, cũng chẳng dịu dàng.

“Có lẽ do lịch quay dày đặc.” Vy cố nặn ra một nụ cười.

Dịch Phong nhìn xoáy vào mắt cô, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi lớp phòng vệ. “Không chỉ vậy. Tối qua, tôi hỏi em, nhưng chưa nhận được câu trả lời.”

Vy siết chặt tay, cố giữ bình tĩnh: “Tôi chỉ vướng vào chút việc cá nhân, không liên quan tới đoàn phim.”

Anh im lặng một lát, rồi bất ngờ hỏi: “Nếu tôi nói tôi thích em, em sẽ phản ứng thế nào?”

Vy sững người, đầu óc như đóng băng trong giây lát. Cô đã chuẩn bị đối mặt với mọi nghi ngờ, thậm chí bị đuổi khỏi đoàn, nhưng không ngờ người đàn ông quyền lực nhất Minh Hoa lại tỏ tình với một… “đồng nghiệp nam” ngay lúc này.

Cô lúng túng, suýt nữa bật cười, nhưng phải cố nén. Vẻ mặt Dịch Phong nghiêm túc, không giống như đang đùa.

Anh tiến gần hơn, giọng anh thấp lại, càng gần càng rõ: “Em không giống bất kỳ ai tôi từng gặp. Tôi không biết từ bao giờ, nhưng mỗi khi nhìn em, tôi đều không thể kiểm soát được cảm xúc của mình.”

Vy lùi lại, lưng chạm vào lan can. Cô lắp bắp: “Tổng giám đốc Trần, anh… đùa tôi sao? Tôi… tôi là đàn ông mà!”

Dịch Phong nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia nghi ngờ: “Tôi biết. Nhưng cảm xúc không phải trò đùa. Em cũng cảm nhận được, đúng không?”

Vy toát mồ hôi lạnh. Trong đầu cô vang lên hàng loạt cảnh báo. Cô cố cười xòa, lảng tránh: “Có phải gần đây anh xem nhiều phim đam mỹ quá không? Tôi thật sự không có hứng thú với đàn ông đâu.”

Dịch Phong nhìn cô không chớp mắt, khoảng cách chỉ còn một gang tay. Anh nói khẽ: “Đừng phủ nhận vội. Nếu em không thích, sao lại đỏ mặt?”

Vy giật mình đưa tay lên má, nhận ra mình đang đỏ bừng. Cô càng chối, càng lộ sơ hở. Vy vội quay mặt đi, giọng lắp bắp: “Tôi… tôi bị dị ứng nắng thôi.”

Dịch Phong khẽ nhếch môi, không nói gì, chỉ nhìn cô chăm chú, như muốn phân tích từng nét biểu cảm nhỏ nhất.

Đúng lúc ấy, Minh Hạo xuất hiện, trên tay cầm một bó hoa nhựa: “Lâm Vy! Chụp hình lưu niệm không? Để tôi làm đạo cụ cho cậu nhé!”

Không khí ngột ngạt tan biến. Vy lập tức bám lấy Minh Hạo như vớ được phao: “Được, mau chụp đi!”

Dịch Phong nhìn cảnh ấy, khóe môi khẽ giật, rồi lặng lẽ quay đi.

Minh Hạo thì thầm vào tai Vy: “Này, tổng giám đốc có vẻ… hơi lạ nhỉ? Đừng nói là anh ta thích cậu nhé!”

Vy suýt sặc, vội xua tay: “Cậu bị điên à!”

Minh Hạo nháy mắt: “Chẳng ai lại ra ban công tỏ tình với đồng nghiệp đâu. Với lại, mặt cậu đỏ như gấc rồi kìa!”

Vy lườm cậu, giả vờ nổi cáu, nhưng trong lòng rối bời. Cô vội kéo Minh Hạo quay lại phim trường, tránh ánh nhìn của Dịch Phong đang dõi theo từ xa.

Buổi trưa, cả đoàn ăn cơm hộp trong phòng nghỉ. Thẩm Diệp tranh thủ kéo Vy ra một góc: “Có chuyện gì với tổng giám đốc vậy? Sao anh ấy cứ nhìn em mãi?”

Vy cố che giấu vẻ hoảng hốt: “Không có gì đâu chị. Chắc tại em làm sai gì đó…”

Thẩm Diệp nhìn cô, ánh mắt nghi hoặc: “Em mà làm sai thì cả đoàn này phải đi tu hết rồi. Cẩn thận nhé, anh ta không phải người dễ đùa.”

Vy cười méo xệch, trong đầu vẫn lởn vởn câu nói của Dịch Phong: “Nếu tôi nói tôi thích em, em sẽ phản ứng thế nào?”

Suốt buổi chiều, Vy như người mất hồn. Đang diễn giữa chừng, Bạch Kha xuất hiện, bước vào giữa đoàn phim với dáng vẻ ung dung, lịch thiệp. Anh ta cười nhạt, ánh mắt lướt qua Vy, dừng lại lâu hơn bình thường.

“Lâm Vy, cảnh vừa rồi rất tốt. Nhưng tôi muốn cậu thử cảm xúc mới – nhân vật phải vừa sợ vừa che giấu bí mật lớn. Cậu làm thử xem.”

Vy chột dạ, không biết Bạch Kha vô tình hay cố ý, nhưng ánh nhìn của anh ta như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc của cô. Vy nhập vai, đôi mắt ánh lên nỗi bối rối, hoang mang, rồi quyết liệt.

Bạch Kha vỗ tay: “Xuất sắc! Đúng là tài năng trẻ của Minh Hoa.”

Cả đoàn vỗ tay rào rào. Bạch Kha ghé sát Vy, nói nhỏ: “Bí mật của cậu, tôi vẫn giữ. Nhưng đừng để người khác phát hiện trước tôi.”

Vy cứng người, cười gượng, lùi lại né tránh ánh mắt ấy.

Khi cảnh quay kết thúc, Vy vừa bước vào phòng nghỉ thì thấy Dịch Phong ngồi đó, lặng lẽ. Anh không nhìn cô, chỉ chăm chú vào tách cà phê. Không khí im lặng kéo dài, rồi anh lên tiếng: “Em định trốn tôi mãi à?”

Vy giật mình, ngồi xuống đối diện. “Tôi đâu dám trốn ai.”

Dịch Phong ngẩng đầu, đôi mắt anh u ám: “Tôi không phải kẻ ngốc. Em càng tránh, tôi càng nghi ngờ. Lâm Vy, rốt cuộc em là ai?”

Vy cắn môi, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Cô biết, càng vòng vo càng khiến anh nghi ngờ. Nhưng nếu thành thật, mọi thứ sẽ sụp đổ. Đúng lúc ấy, cửa bật mở. Hạ Tư Linh xuất hiện, tay cầm xấp kịch bản: “Lâm Vy, đạo diễn gọi cậu ra thử thoại lại cảnh khóc tối nay.”

Vy lập tức đứng dậy, cảm ơn rối rít rồi chạy biến khỏi phòng.

Buổi tối, trời đổ mưa. Vy ngồi trong phòng hóa trang, nhìn mưa lăn dài trên kính. Đèn điện thoại sáng lên – tin nhắn từ Dịch Phong: “Chờ tôi ở bãi đậu xe. Tôi muốn nói chuyện.”

Vy khoác áo mưa, lặng lẽ đi xuống. Bãi xe vắng ngắt, ánh đèn vàng nhạt hắt bóng hai người trên nền xi măng lạnh. Dịch Phong đứng dựa vào xe, tay đút túi quần. Thấy cô, anh đưa cho cô hộp bánh nóng: “Ăn gì chưa?”

Vy ngạc nhiên: “Chưa…”

“Ăn đi rồi nói chuyện.” Anh nói, giọng nhẹ hẳn. Vy cầm lấy, vừa ăn vừa liếc trộm anh.

Dịch Phong chờ cô ăn xong mới lên tiếng: “Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tin ai trong giới này. Nhưng từ khi gặp em, tôi bắt đầu tin rằng giữa biển người giả dối vẫn có người thật lòng.”

Vy lặng im.

“Tôi thích em. Có thể em không tin, nhưng tôi không thể phủ nhận được nữa.”

Vy vội xua tay: “Tôi… tôi không thể nhận lời anh đâu. Chúng ta không hợp.”

“Vì tôi là tổng giám đốc, hay vì em có bí mật gì không thể nói?” Dịch Phong hỏi dồn.

Vy lúng túng: “Chỉ là… tôi chưa từng nghĩ tới chuyện yêu đương. Tôi còn phải lo cho gia đình, sự nghiệp…”

Dịch Phong cười nhạt: “Người khác thích tôi thì mừng rỡ, chỉ có em là trốn tránh. Em càng như vậy, tôi càng không buông tay.”

Vy nghẹn lời, lùi lại, mắt rơm rớm: “Nếu anh biết tôi là ai, anh sẽ hối hận.”Dịch Phong bước tới, nhẹ nhàng lau giọt nước trên má cô: “Tôi không cần biết em là ai trong mắt người khác. Tôi chỉ cần biết em là người tôi chọn.”

Vy cắn môi, lắc đầu: “Anh không hiểu đâu.”

Dịch Phong siết nhẹ vai cô, ánh mắt kiên quyết: “Cho tôi một cơ hội. Nếu sau này em vẫn không rung động, tôi sẽ buông tay.”

Vy nhìn anh, trái tim rối loạn. Cô không thể đồng ý, cũng chẳng thể thẳng thừng từ chối.

Tiếng còi xe vang lên. Minh Hạo xuất hiện, cầm túi bánh rán: “Lâm Vy, về chưa? Tôi cho cậu quá giang này!”

Vy lập tức bám lấy Minh Hạo, vẫy tay chào Dịch Phong: “Tôi về trước nhé, mai gặp lại!”

Dịch Phong đứng lặng nhìn theo, đôi mắt sâu thẳm, môi mím chặt. Anh không đuổi theo, chỉ lặng lẽ quay vào xe.

Trên xe, Minh Hạo vừa lái vừa liếc Vy: “Cậu trốn tổng giám đốc như trốn nợ vậy. Có chuyện gì không?”

Vy cười gượng: “Không có gì đâu, chỉ là… tôi với anh ấy không hợp tính.”

Minh Hạo bật cười: “Cậu ngốc thật. Được tổng giám đốc để mắt là phúc mấy kiếp đấy!”

Vy thở dài, nhìn ra cửa sổ, lòng rối như tơ vò.

Về đến nhà, Vy thấy Quang ngủ gục trên bàn. Cô nhẹ nhàng đắp chăn cho em, rồi ngồi bên cửa sổ, nhìn mưa rơi ngoài hiên. Điện thoại rung lên. Lần này, là số lạ: “Cô giỏi thật. Nhưng đừng quên, bí mật càng lớn, giá phải trả càng đắt.”

Vy run lên, vội xóa tin nhắn. Vòng vây đang siết lại.

Sáng hôm sau, Vy đến phim trường, cảm nhận rõ không khí khác lạ. Mọi người bàn tán xôn xao, ánh mắt hiếu kỳ hướng về cô. Trịnh Ngọc Sương kéo Vy ra một góc, thì thầm: “Nghe đâu tối qua có phóng viên bám theo xe cậu. Cẩn thận đấy!”

Vy hoảng hốt: “Ai nói với chị?”

Ngọc Sương nhún vai: “Tin đồn lan nhanh lắm. Thế giới này không ai giữ được bí mật lâu đâu.”

Vy nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh. Đúng lúc đó, Dịch Phong xuất hiện. Anh đi thẳng tới, không để ý ánh nhìn xung quanh, nói rành rọt: “Lâm Vy, tôi cần gặp em.”

Vy bối rối: “Tôi còn cảnh quay…”

“Tôi đã nói với đạo diễn rồi. Đi theo tôi.” Anh nói không lớn, nhưng đủ để mọi người nghe rõ.

Cả đoàn im phăng phắc. Minh Hạo huýt sáo trêu: “Lâm Vy, cẩn thận nhé, bị gọi lên phòng tổng rồi!”

Vy lườm Minh Hạo, miễn cưỡng theo Dịch Phong lên phòng làm việc tầng ba. Căn phòng rộng, cửa kính nhìn ra thành phố, nhưng Vy chỉ thấy mình như con cá mắc cạn.

Dịch Phong đóng cửa, xoay người đối diện cô, ánh mắt kiên định: “Tôi biết em đang giấu tôi. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ muốn biết, em thật sự không có chút tình cảm nào với tôi?”

Vy cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt áo, không trả lời.

Dịch Phong tiến lại gần, giọng khàn: “Nếu em nói không, tôi sẽ tin. Nhưng nếu em im lặng, tôi sẽ không dừng lại.”

Vy ngước lên, trong mắt ánh lên nỗi đau: “Anh đừng làm khó tôi.”

Dịch Phong nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô: “Tôi chưa từng cầu xin ai, nhưng hôm nay tôi muốn em cho tôi một cơ hội. Dù chỉ là giả vờ.”

Vy cắn môi, lắc đầu: “Tôi không thể.”

“Vì sao?”

“Vì tôi không phải người anh nghĩ.”

“Vậy em là ai?” Anh hỏi, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc.

Vy im lặng. Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên. Thẩm Diệp bước vào, ánh mắt cảnh giác: “Tổng giám đốc, có người của báo Minh Nhật đến tìm anh. Họ muốn phỏng vấn Lâm Vy.”

Dịch Phong nhíu mày, quay sang Vy: “Em đi cùng tôi.”

Hành lang dài, bước chân hai người vang vọng. Phóng viên đứng đợi sẵn, máy ảnh, máy ghi âm lăm lăm trong tay. Dịch Phong đứng chắn trước Vy, lạnh lùng: “Hôm nay Lâm Vy không trả lời câu hỏi nào ngoài nội dung phim.”

Một phóng viên trẻ chen lên, cười ranh mãnh: “Tổng giám đốc Trần, có tin đồn anh và Lâm Vy đang hẹn hò. Đúng không?”

Dịch Phong không chớp mắt: “Tôi không trả lời về đời tư.”

Phóng viên quay sang Vy: “Cậu Lâm Vy, cậu nghĩ gì về tin đồn này? Có phải tổng giám đốc rất quan tâm đến cậu?”

Vy bình tĩnh: “Tôi chỉ là nghệ sĩ của tập đoàn, mọi chuyện đều do công việc.”

Một phóng viên khác lại hỏi dồn: “Có người nói thấy hai người cùng ăn tối, cùng về một xe. Cậu giải thích thế nào?”

Vy mỉm cười: “Chúng tôi là đồng nghiệp, giúp đỡ nhau là chuyện bình thường.”

Dịch Phong liếc sang, ánh mắt lạnh buốt: “Nếu còn tung tin thất thiệt, chúng tôi sẽ khởi kiện.”

Phóng viên im bặt, không dám hỏi thêm.

Ra khỏi phòng họp báo, Vy thở phào, nhưng chưa kịp bình tĩnh thì Dịch Phong đã kéo cô vào góc hành lang, nhìn cô đăm đăm: “Thấy chưa? Em càng né tránh, người khác càng đồn đoán.”

Vy chán nản: “Tôi biết, nhưng tôi không thể làm gì hơn.”

Dịch Phong cúi xuống, thì thầm: “Nếu em không muốn ai nghi ngờ, tốt nhất nên nhận lời tôi.”

Vy tròn mắt: “Anh… lại đùa tôi rồi!”

Dịch Phong ghé sát, cười khẽ: “Tôi chưa từng đùa về chuyện này.”

Vy đỏ mặt, lùi lại, suýt va vào tường. Đúng lúc ấy, Minh Hạo xuất hiện, mặt tỉnh bơ: “Hai người lại diễn cảnh lãng mạn ngoài hành lang à? Để tôi làm nhân chứng nhé!”

Vy toát mồ hôi, vội vàng chạy biến, để lại tiếng cười ầm ĩ của Minh Hạo và ánh mắt bất lực của Dịch Phong.

Chiều hôm ấy, vừa kết thúc cảnh quay, Vy nhận được tin nhắn từ số lạ: “Có muốn giữ bí mật không? Đổi lấy một cuộc gặp tối nay.”

Vy ngồi thẫn thờ bên máy quay, lòng trĩu nặng. Cô biết, mọi lời tỏ tình dở khóc dở cười hôm nay chỉ là màn dạo đầu cho sóng gió thật sự đang kéo đến.

Khi thành phố lên đèn, một bóng người lặng lẽ xuất hiện trước cổng phim trường, tay cầm phong thư dày cộp. Đôi mắt ấy ánh lên vẻ hiểm độc, khóe môi nhếch lên, như chờ đợi một màn kịch mới sắp bắt đầu.

Vy đứng phía sau rèm cửa, nhìn ra ngoài, lòng thấp thỏm. Phía sau ánh đèn, ai mới là người thật sự nắm giữ bí mật của cô? Và liệu trái tim cô có còn đủ sức chống đỡ trước những giằng co, những tỏ tình vừa buồn cười vừa cay đắng ấy?

Câu hỏi ấy lửng lơ mãi, như tiếng mưa rơi không dứt trên mái hiên nhỏ của Minh Hoa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.