Người Đứng Sau Ánh Đèn

Chương 19: Bí mật phơi bày




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 19 miễn phí!

Sáng sớm, bầu trời Minh Hoa chìm trong lớp sương mỏng, ánh đèn đường nhạt nhòa nhường chỗ cho làn xe nối đuôi nhau hối hả. Trong căn hộ nhỏ trên tầng cao, Lâm Uyển Vy ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt đăm đăm hướng về phía thành phố. Điện thoại đặt trên bàn không ngừng nhấp nháy, từng thông báo dội về như những nhát dao lạnh lẽo.

Tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang sự lặng thinh. Vy đứng dậy, bước ra mở. Thẩm Diệp xuất hiện, gương mặt phờ phạc nhưng ánh mắt vẫn sáng rực quyết liệt. Chị đặt túi bánh mì nóng hổi xuống bàn, nhìn Vy bằng ánh mắt dịu dàng mà cương nghị.

— Ăn đi, em đừng để bụng đói. Giờ phải giữ sức, còn đường dài phải đi.

Vy gật đầu, cố nặn ra một nụ cười, nhưng môi cô run run, tay khẽ siết lấy vạt áo. Diệp ngồi xuống bên cạnh, lấy điện thoại ra, mở hàng loạt tin tức mới nhất.

— Em xem đi.

Trên màn hình hiện lên những dòng tít đỏ lòm: “Lâm Vy – nam thần giả nữ?”; “Rúng động: Lâm Vy là nữ giới, lừa dối cả giới giải trí?”; “Scandal lớn nhất thập kỷ, sự thật phía sau ánh hào quang.”

Vy ngẩn người, đôi môi mím chặt. Dưới mỗi bài viết là hàng vạn bình luận, đủ mọi lời lẽ cay nghiệt, giễu cợt, hoài nghi.

— Làm sao họ có bằng chứng? — Giọng Vy khàn đặc.

Diệp khẽ thở dài, ánh mắt tối lại.

— Bạch Kha gửi cho phóng viên clip hậu trường, có đoạn em mệt quá, lỡ để lộ giọng con gái. Hắn còn cung cấp cả giấy tờ bệnh viện lúc em nhập viện, tên thật của em. Đoạn em thay đồ bị quay lén cũng bị phát tán.

Vy lặng đi, trái tim như bị bóp nghẹt. Cô ngồi sụp xuống, hai tay siết chặt vào nhau.

— Em xin lỗi...

Diệp lắc đầu:

— Không phải lỗi của em. Ai cũng có điểm yếu. Chỉ là bọn họ chờ em sơ hở để ra tay thôi. Giờ phải đối mặt. Chị ở đây với em.

Vy cắn môi, nước mắt lặng lẽ chảy dài. Tiếng điện thoại lại vang lên, lần này là cuộc gọi từ công ty quản lý. Diệp nghe máy, giọng gấp gáp vang lên bên kia:

— Chị Diệp, các nhãn hàng đã gửi công văn tạm dừng hợp đồng với Lâm Vy. Một số yêu cầu bồi thường tổn thất hình ảnh. Báo chí gọi liên tục xin phỏng vấn.

Diệp đáp ngắn gọn:

— Nghệ sĩ không trả lời. Hợp đồng chuyển bộ phận pháp lý xử lý.

Chị đặt điện thoại xuống, thở hắt ra. Vy ngước nhìn, ánh mắt đỏ hoe.

— Họ sẽ hủy hết hợp đồng với em?

Diệp không trả lời, chỉ lặng lẽ gật đầu.

— Nhưng chị vẫn ở đây. Đám người ngoài kia không thể quyết định số phận em.

Vy mỉm cười, môi run rẩy.

Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi lất phất. Thành phố Minh Hoa như chìm trong màn nước, các dòng tin nóng lan tràn trên mạng xã hội. Tên “Lâm Vy” dẫn đầu bảng tìm kiếm, hashtag #LâmVyLừaĐảo, #TẩyChayLâmVy tràn ngập các diễn đàn. Video cắt ghép, ảnh hậu trường, bình luận ác ý xuất hiện với tốc độ chóng mặt.

Tại văn phòng tập đoàn, Trần Dịch Phong đứng lặng trước cửa kính, mắt không rời màn hình máy tính. Hàng loạt bài báo, video, bình luận hiện lên dày đặc. Dưới ánh đèn lạnh lẽo, khuôn mặt anh căng thẳng, đôi mắt sâu thẳm lộ rõ vẻ u ám.

Trên truyền hình, Bạch Kha xuất hiện với dáng vẻ điềm nhiên, giọng nói trầm ấm nhưng sắc lạnh:

— Là người làm nghệ thuật, tôi mong mọi chuyện được làm sáng tỏ. Nếu ai đó có dối trá, khán giả có quyền được biết sự thật.

Tống Hạo Nhiên không bỏ lỡ thời cơ, đăng bài chỉ trích:

— Nghệ sĩ không đạo đức thì không xứng đứng trên sân khấu.

Quách Gia Lệ cũng lên tiếng đầy mỉa mai:

— Thất vọng vì có người bất chấp tất cả để đánh đổi danh vọng.

Lý Khang nhanh chóng phân tích kẽ hở hợp đồng, nêu lý do pháp lý để các nhãn hàng rút lui, đòi bồi thường. Vương Gia Hân chỉ đạo đội ngũ viết bài phân tích hậu quả tiêu cực của scandal, nhấn mạnh yếu tố lừa dối công chúng. Không khí trong giới giải trí Minh Hoa như phát nổ, mọi mũi dùi đều chĩa về phía Vy.

Trong phòng trang điểm, Gia Lệ ngồi trước gương, môi đỏ cong lên đầy kiêu ngạo. Trợ lý đứng cạnh, báo cáo:

— Bài viết đã lên top, dư luận đang phẫn nộ. Các nhãn hàng rút khỏi Lâm Vy hết rồi.

Gia Lệ cười nhạt:

— Cứ để dư luận tự cuốn lấy cô ta, không cần đẩy thêm nữa. Chờ xem ai dám đứng về phía cô ta.

Trợ lý gật đầu, ánh mắt lo lắng thoáng qua nhưng không dám lên tiếng.

Trong căn hộ nhỏ, Vy lặng lẽ nhìn điện thoại. Những tin nhắn từ bạn bè, đồng nghiệp thưa dần rồi lặng hẳn. Hạ Tư Linh chỉ nhắn một câu: “Em tin chị.” Minh Hạo hỏi han ngắn gọn, không dám gọi trực tiếp. Trịnh Ngọc Sương gửi đoạn ghi âm, giọng run run: “Chị tin em, nhưng chị không biết phải làm gì hơn…”

Vy hiểu, lúc này ai cũng sợ liên lụy. Bão tố ngoài kia quá lớn, lòng người dễ đổi thay.

Điện thoại lại rung, là số lạ. Vy do dự rồi cũng nhấc máy.

— Lâm Vy, hay nên gọi là Lâm Uyển Vy? — Giọng Bạch Kha vang lên, chậm rãi mà lạnh lùng.

— Anh muốn gì?

— Cô đã bước vào giới này, phải chấp nhận luật chơi. Giờ mọi bí mật đều nằm trong tay tôi. Nếu không muốn mất hết, hãy tự rút lui khỏi giới giải trí, xin lỗi công khai. Nếu không, tôi sẽ tung thêm bằng chứng.

Vy nắm chặt điện thoại, giọng khàn hẳn:

— Anh đã có được thứ mình muốn, còn gì nữa?

— Tôi muốn cô biến mất, để người khác có cơ hội. Đừng ép tôi phải mạnh tay hơn.

— Tôi sẽ suy nghĩ.

— Nhanh lên, thời gian không còn nhiều đâu.

Bạch Kha cúp máy. Vy ngồi phịch xuống, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Một lúc sau, cửa mở. Trần Dịch Phong bước vào, gương mặt lạnh băng nhưng ánh mắt dịu lại khi nhìn thấy Vy co ro nơi mép giường. Anh nhẹ nhàng kéo cô đứng dậy.

— Em ổn không?

Vy gắng gượng nở nụ cười méo mó:

— Em không sao.

Dịch Phong vòng tay ôm lấy Vy, vỗ nhẹ lưng cô. Diệp lặng lẽ rời khỏi phòng, để lại không gian riêng cho hai người.

— Em không cần phải tỏ ra mạnh mẽ trước mặt anh. Nếu em muốn khóc, hãy khóc đi.

Vy lắc đầu, nước mắt chảy dài:

— Em không muốn khóc nữa. Em đã lừa dối cả thế giới này, giờ chẳng còn gì để mất.

Dịch Phong siết chặt vòng tay:

— Em còn anh. Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ ở bên em.

Vy dựa vào ngực anh, trái tim dần dịu lại, nhưng nỗi đau vẫn âm ỉ.

Chiều, tin dữ dồn dập đổ về. Các nhãn hàng, đoàn phim, đối tác đồng loạt tuyên bố hủy hợp đồng với Lâm Vy vì “gian lận thân phận, làm tổn hại hình ảnh.” Nhiều đạo diễn lên tiếng chối bỏ trách nhiệm, thậm chí quay sang chỉ trích Vy. Không khí trong phòng họp công ty quản lý ngột ngạt đến ngạt thở. Lý Khang bước vào, cầm xấp hồ sơ dày cộp, cười nhạt:

— Đã bảo rồi, hợp đồng của Lâm Vy có lỗ hổng lớn. Giờ lộ chuyện, cứu cũng khó.

Thẩm Diệp nén giận, đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh:

— Đừng đổ thêm dầu vào lửa. Dù sao, công ty còn trách nhiệm với nghệ sĩ.

— Tôi chỉ làm đúng chức trách. Công ty không thể vì một người mà sụp đổ. Cô tự lo đi.

Diệp siết chặt tay, nhưng không lên tiếng nữa.

Tối đến, mạng xã hội ngập tràn nhóm antifan Vy. Hình ảnh, video, bình luận ác ý dội về không ngớt. Địa chỉ, số điện thoại gia đình Vy bị phát tán, nhiều lời đe dọa, kh*ng b* tinh thần xuất hiện.

Ở góc phòng tối, Lâm Quang ngồi trước máy tính, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn vẫn kiên nghị. Cậu lặng lẽ xóa từng bình luận, báo cáo từng tài khoản, nhưng không xuể. Bàn tay cậu run lên, nhưng ý chí càng thêm sắt đá. Cậu mở phần mềm, lần theo dấu vết những kẻ đứng sau chiến dịch bôi nhọ chị gái. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ: bảo vệ chị, dù có phải đánh đổi tất cả.Tại một quán cà phê nhỏ, Đỗ Minh Hạo ngồi lặng lẽ trước ly cà phê nguội ngắt, đối diện là Hạ Tư Linh trầm ngâm.

— Anh nghĩ Vy có vượt qua được không? — Linh hỏi khẽ.

— Em ấy mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng. Chỉ là, lần này quá tàn nhẫn.

Linh siết chặt tay:

— Em muốn giúp, nhưng không biết làm sao.

Minh Hạo cười nhẹ, đặt tay lên mu bàn tay cô:

— Đôi khi, chỉ cần cho người ta biết mình vẫn tin họ, vẫn ở đây, đã là đủ.

Trong căn hộ, Vy ngồi bất động trước cửa sổ, mắt nhìn về đêm tối đặc quánh. Dịch Phong đứng phía sau, lặng lẽ quan sát.

— Em định làm gì tiếp theo? — Anh hỏi.

Vy lắc đầu:

— Em không biết. Em đã mất tất cả rồi.

— Không phải. Em vẫn còn chính mình, còn anh, còn gia đình và những người luôn tin em.

— Nếu em lên tiếng, mọi người sẽ càng ghét em hơn.

— Em không thể trốn mãi. Chỉ khi đối diện, em mới lấy lại được tất cả.

Vy im lặng, đôi mắt ráo hoảnh. Cô đã khóc đến cạn nước mắt.

— Em sợ. Nếu phải công khai, em không biết mình có chịu nổi không.

Dịch Phong nắm chặt tay cô:

— Dù em chọn thế nào, anh vẫn ở bên cạnh. Đừng để họ quyết định số phận em.

Sáng hôm sau, scandal chưa kịp lắng xuống đã tiếp tục bùng lên. Báo chí cập nhật từng giờ, truyền hình tổ chức các tọa đàm mời “chuyên gia” phân tích về “hiện tượng Lâm Vy”. Những người từng thân thiết với Vy đều bị lôi vào vòng xoáy chất vấn.

Trên mạng, Trịnh Ngọc Sương cố lên tiếng bênh vực Vy nhưng nhanh chóng bị nhấn chìm trong biển chỉ trích. Minh Hạo đăng bài kể về sự tử tế, chăm chỉ của Vy, nhận được vài lời cảm thông lẻ loi giữa hàng nghìn bình luận chửi rủa.

Hạ Tư Linh lặng lẽ gửi Vy một đoạn kịch bản mới, chỉ vỏn vẹn: “Chị hãy trở lại khi sẵn sàng. Em luôn chờ chị.”

Vy đọc tin nhắn, khóe môi run rẩy.

Chiều, Dịch Phong ngồi lặng trong văn phòng, ánh mắt sâu thẳm. Điện thoại reo, màn hình hiện tên Bạch Kha. Anh nhấc máy, giọng sắc lạnh:

— Anh muốn gì?

— Tôi muốn sự công bằng. Một người lừa dối cả giới giải trí, xứng đáng trả giá.

— Anh không xứng nói về công bằng.

— Dù anh có bảo vệ thế nào, cũng không thay đổi được gì. Sự nghiệp của Lâm Vy đã kết thúc.

— Đừng quá tự tin. Có khi thứ anh tưởng là chiến thắng lại là khởi đầu cho kết thúc của chính mình.

Bạch Kha im lặng, rồi cúp máy, khuôn mặt trầm lại.

Tối, phòng họp công ty quản lý vang lên tranh cãi gay gắt. Lý Khang đề xuất cắt đứt với Vy để cứu công ty. Thẩm Diệp phản đối, khẳng định không thể bỏ rơi nghệ sĩ khi họ gặp khó khăn nhất.

Vương Gia Hân gửi email đề nghị phỏng vấn độc quyền với Vy để “giải trình mọi chuyện”. Diệp hỏi ý Vy, cô chỉ lắc đầu, chưa đủ sức đối diện với truyền thông.

Im lặng bao trùm. Không ai muốn nhận trách nhiệm, không ai dám từ chối. Sự lặng lẽ ấy, với Vy, đau đớn hơn cả những lời mỉa mai.

Đêm khuya, Vy ngồi một mình trong phòng, ánh đèn vàng rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt. Cô mở lại đoạn video hậu trường bị phát tán, nghe tiếng mình vỡ òa thành giọng con gái. Mọi nỗ lực che giấu đều sụp đổ trước một khoảnh khắc bất cẩn.

Cô nhắm mắt, hai hàng nước mắt lặng lẽ trào ra. Quá khứ ùa về: những ngày ở quê, những đêm trắng lo cho em trai, những lần đứng dưới ánh đèn sân khấu, mồ hôi hòa nước mắt chỉ mong có ngày đổi đời. Giờ đây, tất cả như tan thành mây khói.

Tiếng gõ cửa vang lên. Vy lau nước mắt, ra mở. Dịch Phong đứng đó, ánh mắt dịu dàng.

— Em chưa ngủ à?

Vy gượng cười:

— Không ngủ nổi.

Dịch Phong ngồi xuống cạnh cô, lấy trong túi ra một phong thư.

— Thư của mẹ em. Anh gặp bà ở quê, bà nhờ chuyển cho em.

Vy run rẩy mở thư. Nét chữ quen thuộc, những dòng ngắn ngủi mà ấm áp:

“Vy à, mẹ không trách con. Dù con là ai, con vẫn là con gái của mẹ. Gia đình chỉ cần con bình an. Đừng sợ hãi, đừng chạy trốn. Mẹ và em luôn chờ con về.”

Vy bật khóc nức nở, ôm chặt bức thư vào ngực. Dịch Phong đặt tay lên vai cô, vỗ nhẹ.

— Em không đơn độc. Hãy vững vàng.

Sáng hôm sau, truyền thông đồng loạt đưa tin: “Lâm Vy bị treo hợp đồng với tất cả các nhãn hàng lớn. Dự án phim bị hoãn vô thời hạn.” Bên ngoài, phóng viên vây kín trước cửa nhà Vy, giơ máy ảnh, chĩa micro, phát trực tiếp mọi động tĩnh.

Diệp phải nhờ bảo vệ tòa nhà canh giữ, nhưng áp lực ngày càng lớn. Trong căn hộ, Vy ngồi lặng lẽ, ánh mắt trống rỗng.

Điện thoại lại rung, lần này là số của Bạch Kha.

— Cô quyết định chưa?

— Nếu tôi rút lui, anh có để yên cho gia đình tôi không?

— Chỉ cần cô biến mất, tôi giữ lời.

Vy nhắm mắt, nước mắt trào ra. Cô biết mình đã bị dồn vào đường cùng.

Buổi chiều, Diệp gọi Vy vào phòng khách.

— Em không thể trốn mãi. Đã đến lúc đối diện với sự thật. Im lặng chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.

Vy cắn môi, không đáp.

Diệp đặt tay lên vai cô:

— Chị ở bên em. Dù có chuyện gì xảy ra, em không đơn độc.

Vy ngước lên, mắt hoe đỏ:

— Em sợ mọi người sẽ ghét em mãi mãi.

— Trước khi là nghệ sĩ, em là con người. Ai cũng có quyền mắc sai lầm, có quyền được tha thứ.

Vy gật đầu, nước mắt lăn dài.

Bên ngoài, mưa rơi nặng hạt. Thành phố Minh Hoa rực rỡ ánh đèn, phía sau là những sóng ngầm không bao giờ nguôi ngoai.

Trong căn hộ nhỏ, Vy ngồi trước gương, nhìn sâu vào mắt mình. Cô vuốt lại mái tóc, lau khô nước mắt, hít một hơi thật sâu.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Lâm Quang: “Chị đừng sợ. Em sẽ bảo vệ chị.”

Vy khẽ mỉm cười, ánh mắt ánh lên tia sáng yếu ớt. Cô đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn xuống dòng người phía dưới. Phóng viên, antifan, những kẻ tò mò chen lấn trước cửa. Đèn flash chớp liên tục.

Vy nhắm mắt, lòng bình thản lạ thường. Cô biết mình không thể lùi bước mãi.

Tiếng mưa rơi rả rích trên mái nhà. Thành phố vẫn không ngủ. Trong bóng tối ấy, một quyết định lớn dần hình thành.

Bên kia màn hình, Bạch Kha nhoẻn miệng cười lạnh, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc. Anh ta không hề hay biết, chính khoảnh khắc này, cơn bão anh tưởng đã kiểm soát, đang dần vượt khỏi tầm tay.

Tất cả mới chỉ bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.