Ánh sáng trắng lạnh của màn hình điện thoại phản chiếu lên khuôn mặt Vy, đôi mắt cô thẫn thờ dõi theo những dòng tin tức chảy tràn trên mạng xã hội. Căn phòng tối, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài cửa sổ và tiếng gõ bàn phím từ phòng khách. Không khí nặng nề như đè lên từng hơi thở, nhưng Vy biết, cô không thể tiếp tục trốn trong bóng tối này mãi.
Cửa phòng mở khẽ, Thẩm Diệp bước vào, đôi mắt sắc sảo dừng lại trên vai Vy. Chị đặt tay lên vai cô, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát:
— Em thu dọn đồ đi, chúng ta chuyển sang nhà chị tạm thời. Ở đây không an toàn nữa, phóng viên đã bám tới tận cửa. Em cần một nơi để lấy lại bình tĩnh, đừng lo, mọi chuyện chị sẽ lo liệu.
Vy cúi đầu, giọng khàn lại:
— Nếu em đi, bọn họ sẽ càng bám theo. Em sợ sẽ liên lụy đến chị…
Diệp lắc đầu, ánh mắt kiên quyết:
— Em không đơn độc. Minh Hạo, Tư Linh, Minh Tuấn đều ở đó. Chúng ta là một đội, đừng nghĩ mình chỉ có một mình.
Đỗ Minh Hạo từ phòng bên ló đầu ra, tay cầm áo khoác, nở nụ cười rạng rỡ:
— Nếu em lo bị nhận ra, tôi sẵn sàng hóa trang cho em. Đã từng giả làm bà cụ bán cá ngoài chợ, chị Diệp còn không nhận ra tôi nữa là…
Không khí căng thẳng được xoa dịu phần nào bởi sự hài hước của Minh Hạo. Vy mím môi cười nhẹ, cảm giác lo lắng trong lòng cũng bớt đi một chút.
Khi cả nhóm rời khỏi căn hộ, Trần Minh Tuấn lái xe, đôi mắt luôn dõi qua gương chiếu hậu. Dưới làn mưa, đèn xe phóng viên lóe lên như mắt thú săn mồi. Minh Tuấn bình tĩnh hướng dẫn:
— Vy ngồi thấp xuống ghế, tôi sẽ che cho em. Chúng ta đi cửa sau, đừng để ai chụp được hình.
Khi chiếc xe lướt qua cổng bảo vệ, Diệp lập tức kéo rèm cửa lại, khóa chặt cửa ra vào. Minh Hạo đặt một đĩa trái cây lên bàn, vừa làm vừa pha trò:
— Ở đây chỉ có hai điều đáng sợ: chị Diệp nấu ăn và Tư Linh kể chuyện ma. Ngoài ra không có gì đáng lo đâu.
Hạ Tư Linh ngồi ở góc phòng, ôm tập kịch bản, ánh mắt lo lắng nhìn Vy:
— Em có thể giúp chị viết một bản giải thích. Em nghĩ mọi người nên biết lý do thật sự.
Vy nhìn những người bạn quanh mình, cổ họng nghẹn lại. Chưa bao giờ cô cảm nhận rõ ràng đến thế sự ấm áp của một mái nhà.
— Em không biết nên bắt đầu từ đâu. Nếu em nói thật, liệu có ai tin không?
Diệp ngồi xuống bên cạnh, siết nhẹ bàn tay Vy:
— Không ai sinh ra đã hoàn hảo. Em chỉ cần thành thật, còn lại để chị lo.
Trần Minh Tuấn lên tiếng, giọng trầm ổn:
— Khán giả muốn thấy một con người thật, không phải một thần tượng không tì vết. Cứ là chính mình, Vy à.
Điện thoại của Diệp đổ chuông. Chị liếc màn hình, thoáng cau mày:
— Tổng giám đốc Trần gọi.
Căn phòng lặng đi, tất cả dõi mắt về phía Diệp. Chị nghe máy, giọng nghiêm nghị:
— Tôi nghe đây.
— Đưa Vy đến gặp tôi, ngay tối nay. Tôi sẽ dọn sạch mọi phóng viên quanh tòa nhà.
Diệp nhìn sang Vy dò ý. Vy gật đầu, ánh mắt ánh lên quyết tâm.
Minh Hạo khoác thêm áo choàng lên vai Vy, cười động viên:
— Đừng lo, mọi người ở đây đều là đồng minh của em.
Cả nhóm cùng nhau đến trụ sở Trần Thị. Tối hôm đó, trước cửa tòa nhà không một bóng phóng viên. Lực lượng bảo vệ đứng chặn mọi lối vào. Trần Dịch Phong ngồi một mình trong phòng họp, trước mặt là những tập hợp đồng bị treo và điện thoại liên tục rung với các tin nhắn từ hội đồng quản trị.
Khi cửa mở, Diệp, Vy, Minh Hạo và Minh Tuấn lần lượt bước vào. Không khí trong phòng đặc quánh, chỉ còn tiếng điều hòa khẽ rít qua khe cửa.
Dịch Phong đứng lên, ánh mắt lạnh như băng nhưng sâu trong đó là một nỗi đau khó giấu. Anh nhìn Vy, giọng trầm xuống:
— Em có điều gì muốn nói với tôi không?
Vy đối diện với anh, bàn tay siết chặt lấy nhau:
— Em xin lỗi vì đã giấu anh… Em không có ý lừa dối, chỉ là muốn cứu em trai, muốn có một cơ hội sống cho riêng mình.
Dịch Phong nắm chặt hai bàn tay, ngón tay trắng bệch:
— Em nghĩ chỉ mình em chịu tổn thương sao? Tôi cũng vậy. Còn danh dự tập đoàn, hàng ngàn nhân viên, em có nghĩ cho họ không?
Diệp lên tiếng, giọng sắc lạnh:
— Nếu anh không bảo vệ cô ấy, ai sẽ làm? Để truyền thông chà đạp một người chỉ vì cô ấy dám sống thật sao?
Không khí căng như dây đàn. Minh Hạo đột ngột chen vào, giọng pha chút dí dỏm nhưng không giấu được sự quyết liệt:
— Nếu cần, tôi sẵn sàng xuất hiện trên truyền hình bảo vệ Vy. Tôi có thể làm trò, có thể khóc, có thể trở thành tấm bia đỡ sóng dư luận.
Dịch Phong nhắm mắt, thở dài, quay lưng nhìn qua ô cửa kính, thành phố Minh Hoa lấp lánh trong mưa đêm. Anh nói chậm rãi:
— Tôi chỉ có hai lựa chọn: giữ im lặng để bảo vệ tập đoàn, hoặc công khai bảo vệ Vy, chấp nhận đối đầu với hội đồng quản trị và dư luận. Tôi không biết cái giá sẽ phải trả là gì.
Vy cúi đầu, giọng lạc đi:
— Em không muốn anh vì em mà mất hết.
Dịch Phong quay lại, ánh mắt lóe lên tia quyết liệt:
— Em nghĩ tôi sẽ để em một mình chịu đựng sao? Nếu phải chọn, tôi sẽ chọn bảo vệ em.
Anh nhìn sang Diệp, giọng dứt khoát:
— Chuẩn bị cho tôi một bản thông cáo báo chí. Tôi sẽ đích thân lên tiếng.
Diệp thoáng bất ngờ, nhưng rất nhanh lấy lại tác phong chuyên nghiệp:
— Anh muốn công bố điều gì?
— Sự thật. Nhưng tôi muốn Vy kể câu chuyện của mình trước, không phải để báo chí dựng chuyện.
Minh Tuấn gật đầu, ánh mắt lặng lẽ:
— Tôi sẽ chụp lại khoảnh khắc này. Không cần ánh đèn sân khấu, chỉ cần sự thật.
Ở nhà, Tư Linh nhận được tin nhắn từ Vy, lập tức gửi bản thảo kịch bản mà cô đã sửa lại suốt đêm. Trong đó, mọi nỗi đau, sự giằng xé, động cơ và khát khao sống thật của Vy được viết thành từng dòng chân thành.
Vy đọc, nước mắt lăn dài, nhưng lần này là nước mắt của lòng biết ơn.
Đêm đó, mạng xã hội như bùng nổ. Hàng loạt tin đồn, ảnh ghép, bài viết vu khống lan tràn. Tống Hạo Nhiên tung ra các bài nặc danh, dựng chuyện về Vy nhận tiền đại gia, nhận tài trợ mờ ám. Quách Gia Lệ lên sóng, khóc lóc nói về sự sa đọa của giới giải trí, bóng gió chỉ trích "ai cũng có bí mật, có những bí mật hủy hoại cả thế hệ".
Lý Khang tung hợp đồng cũ, bịa chuyện về điều khoản "gian lận giới tính", cố tình kích động dư luận.
Diệp, Minh Hạo và Minh Tuấn không ngồi yên. Minh Hạo dùng tài khoản cá nhân, đăng tải ảnh hậu trường, kể những câu chuyện về Vy: một người chăm chỉ, biết nhường cơm cho ê-kíp, từng cứu diễn viên nhí thoát tai nạn. Anh viết: "Tôi biết Vy không phải ngôi sao hoàn hảo, nhưng là một người tốt. Đừng vội phán xét khi chưa biết sự thật".
Minh Tuấn tung bộ ảnh đen trắng, ghi lại khoảnh khắc Vy cười, ánh mắt rực sáng khi hóa thân vào vai diễn, những giây phút hậu trường đầy mồ hôi và nước mắt. Dưới mỗi ảnh là một dòng chữ: "Dưới lớp mặt nạ là một tâm hồn biết yêu thương".
Diệp gửi thông cáo tới tất cả các tòa soạn lớn: "Trần Thị sẽ tổ chức họp báo, trả lời toàn bộ thắc mắc liên quan đến Lâm Vy. Mọi đồn đoán chỉ là tin thất thiệt cho đến khi người trong cuộc lên tiếng".
Tư Linh chủ động đăng lên mạng xã hội đoạn trích kịch bản: "Có những người phải sống hai cuộc đời chỉ để được làm chính mình một lần". Cư dân mạng chia thành hai phe tranh cãi. Một số nghệ sĩ từng được Vy giúp đỡ cũng lên tiếng bênh vực.
Tống Hạo Nhiên càng tức tối, ra lệnh cho đàn em tiếp tục bới móc quá khứ của Vy, nhưng mọi thông tin đều bị Diệp chặn lại trước khi kịp lan rộng.Sáng hôm sau, hội đồng quản trị Trần Thị họp khẩn cấp. Các cổ đông, lãnh đạo dự án, đại diện nhãn hàng đều có mặt. Dịch Phong ngồi vị trí chủ tọa, ánh mắt điềm tĩnh.
— Chúng tôi yêu cầu anh chấm dứt hợp tác với Lâm Vy. Nếu không, danh tiếng tập đoàn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Một giám đốc khác bồi thêm:
— Nếu không xử lý, các hợp đồng quảng cáo sẽ bị hủy. Giá cổ phiếu đã sụt giảm chỉ sau một đêm.
Dịch Phong siết chặt hai bàn tay, giọng trầm lạnh:
— Các vị sợ sự thật, hay sợ mất tiền? Nếu hôm nay tôi hi sinh một người vô tội để bảo vệ lợi ích, ngày mai cũng sẽ đến lượt các vị bị xã hội quay lưng.
Có người phản đối gay gắt:
— Ở vị trí này, anh không được phép cảm tính!
Dịch Phong nhìn thẳng vào mắt từng người:
— Nếu ai không đồng ý, có thể rời khỏi tập đoàn ngay bây giờ. Tôi chọn bảo vệ sự thật.
Phòng họp chìm trong im lặng, không ai dám lên tiếng. Đôi mắt Dịch Phong rắn rỏi hơn bao giờ hết.
Chiều hôm đó, căn hộ của Diệp như biến thành phòng tác chiến. Tư Linh ôm laptop chỉnh sửa kịch bản tới đỏ hoe mắt. Minh Hạo pha cà phê, vừa động viên Vy vừa trêu chọc Diệp để không khí bớt căng thẳng. Minh Tuấn kiểm tra máy ảnh, chuẩn bị cho buổi họp báo.
Diệp ngồi sát Vy, nhẹ nhàng:
— Em không cần kể hết, chỉ cần nói điều mình tin là đúng. Đừng xin lỗi vì đã sống thật.
Vy nhìn từng gương mặt thân quen, trái tim dâng lên cảm giác biết ơn sâu sắc. Dù ngoài kia là bão tố, nơi đây vẫn là mái nhà nhỏ, những người sẵn sàng bên cô.
Điện thoại vang lên, Minh Hạo đưa máy cho Vy:
— Em trai em gọi.
Vy cầm điện thoại, giọng run run:
— Chị nghe đây.
— Chị đừng sợ. Em đã gửi thư cho các diễn đàn lớn, kể hết sự thật về chị. Em tin sẽ có người hiểu.
Vy rơi nước mắt, không nói nên lời. Quang vẫn chỉ là cậu thiếu niên gầy guộc, nhưng lại là chỗ dựa vững chắc nhất.
Ngày họp báo, hội trường lớn của Trần Thị đông nghẹt phóng viên. Máy quay hướng thẳng lên sân khấu. Dịch Phong ngồi bên Vy, phía sau là Diệp, Minh Hạo và Minh Tuấn.
Ánh đèn rọi vào mặt Vy. Cô đứng lên, giọng run nhẹ nhưng ánh mắt kiên định:
— Tôi tên thật là Lâm Uyển Vy. Hai năm qua, tôi sống dưới tên Lâm Vy, không phải để lừa dối mà để được làm nghề, để cứu gia đình mình. Tôi chưa từng làm hại ai. Nếu có ai thấy bị tổn thương, tôi xin nhận trách nhiệm.
Hàng loạt câu hỏi dồn dập:
— Vì sao cô giả nam?
— Có ai đứng sau che chở không?
— Cô nghĩ sao về việc lừa dối khán giả?
Vy ngước lên, ánh mắt sáng rực:
— Tôi chỉ muốn sống thật, được làm nghề bằng chính tài năng của mình. Nếu việc tôi làm là sai, tôi xin chịu. Nhưng tôi tin sẽ có người hiểu.
Dịch Phong đứng lên, đi đến bên Vy, đặt tay lên vai cô, nhìn thẳng vào máy quay:
— Nếu ai muốn tẩy chay, hãy tẩy chay tôi trước. Trần Thị không hi sinh người tài cho những giá trị giả tạo.
Ngay lập tức, mạng xã hội bùng nổ. Nhiều nghệ sĩ trẻ chia sẻ bài phát biểu, khán giả tranh cãi dữ dội. Một số tờ báo lớn đăng bài ca ngợi dũng khí của Vy, song vẫn không ít lời chỉ trích.
Bạch Kha ngồi trong phòng làm việc, nhìn màn hình trực tiếp, mặt tối sầm. Điện thoại vang lên, Tống Hạo Nhiên lạnh lùng:
— Kế hoạch thất bại rồi, cần phương án mới.
Bạch Kha nghiến răng:
— Đừng vội, tôi còn cách khác. Khi dư luận lắng xuống, cô ta sẽ không ngóc đầu lên nổi.
Đêm xuống, Vy ngồi một mình nhìn ra ban công. Ánh đèn thành phố mờ nhạt hắt lên gương mặt vừa nhợt nhạt, vừa kiên cường. Điện thoại liên tục báo tin nhắn: lời động viên, lời đe dọa, bình luận chỉ trích.
Diệp bước vào, đặt tay lên vai Vy:
— Em đã làm rất tốt. Dù kết quả ra sao, em cũng đã dám đối diện với chính mình.
Vy gật đầu, nở nụ cười yếu ớt:
— Em sợ, nhưng không hối hận.
Minh Hạo thò đầu qua cửa, cười tươi:
— Ngày mai chị lên tivi, chắc chắn sẽ có thêm fan. Nhớ cảm ơn tôi nhé.
Tiếng cười vang lên, không khí dần dịu lại.
Ở một nơi khác, Dịch Phong đứng trước cửa kính văn phòng, ánh mắt trầm lặng. Anh vừa ký quyết định giữ Vy ở lại công ty, đồng thời gửi tối hậu thư cho các nhãn hàng: "Ai hủy hợp đồng với Vy, Trần Thị sẽ không hợp tác". Điện thoại nhận liên tục tin nhắn phản đối, anh vẫn không nao núng.
Điện thoại lại rung, là mẹ anh gọi:
— Con đang làm gì vậy?
— Con chọn bảo vệ người mình yêu.
— Con có thể mất tất cả.
— Nhưng nếu không bảo vệ cô ấy, con sẽ mất chính mình.
Bà lặng im, rồi cúp máy. Dịch Phong nhìn ra Minh Hoa rực rỡ, trong mắt là ý chí không gì lay chuyển.
Sáng hôm sau, truyền thông đồng loạt đăng tin: "Trần Thị bảo vệ Lâm Vy đến cùng". Đoạn phát biểu của Vy lan truyền chóng mặt, nhiều bình luận cảm động xuất hiện bên cạnh những ý kiến phản đối.
Trong một quán cà phê nhỏ, Minh Tuấn đặt máy ảnh xuống, mỉm cười với Vy:
— Em thấy không, vẫn có rất nhiều người yêu thương em.
Tư Linh cầm tay Vy, giọng run run:
— Em đã làm được rồi. Cứ tiếp tục bước tới, mọi chuyện sẽ dần ổn.
Vy nhìn quanh, ánh mắt ánh lên niềm tin mới. Cô biết cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, nhưng mình đã không còn đơn độc.
Khi thành phố lên đèn, một đoạn video nặc danh bất ngờ xuất hiện trên mạng, ghi lại cảnh Vy thay đồ ở hậu trường. Khuôn mặt cô lộ rõ, kèm theo những bình luận ác ý được cắt ghép. Dư luận lại dậy sóng, hàng loạt hashtag kêu gọi tẩy chay, đòi tước bỏ mọi giải thưởng của Vy.
Diệp gọi cho Dịch Phong, giọng gấp gáp:
— Lại có video bị rò rỉ. Phải xử lý ngay.
Dịch Phong siết chặt điện thoại:
— Tìm nguồn gốc video đó cho tôi. Bằng mọi giá.
Bên ngoài, mưa vẫn chưa ngớt. Ánh đèn thành phố in bóng lung linh lên cửa kính. Trong một góc tối, một bàn tay lặng lẽ tắt máy tính, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh. Cơn bão truyền thông vẫn chưa dừng lại.


Bình luận chương