Người Đứng Sau Ánh Đèn

Chương 4: Bóng tối sau ánh hào quang (




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!

Uyển Vy ngồi lặng trong căn phòng nhỏ, ánh sáng mờ nhòe nơi góc bàn chỉ đủ soi rõ viền khuôn mặt gầy gò và đôi mắt u uẩn. Cả đêm qua, thành phố Minh Hoa vẫn rực rỡ ngoài khung cửa, nhưng trong căn phòng này chỉ có tiếng tim đập thảng thốt, quấn lấy nhau cùng những tin nhắn đe dọa không dứt. Mỗi lần điện thoại rung lên, cô lại nén thở, dõi mắt nhìn dãy số lạ lẫm và những lời cảnh báo lạnh lùng.

Sáng sớm, không khí trong lành len vào phòng qua khe cửa, nhưng chẳng thể làm dịu nỗi lo trong lòng. Uyển Vy khoác áo vest sẫm màu, chỉnh lại cổ áo, soi mình trong gương. Tấm gương phản chiếu một người đàn ông trẻ tuổi, ánh mắt toát lên vẻ cứng cỏi nhưng vẫn không giấu được sự mệt mỏi. Cô mím môi, tự nhủ: “Chỉ cần bước tiếp, nhất định không được gục ngã.”

Đường phố Minh Hoa lúc này còn thưa người, những hàng cây ven đường rũ bóng xuống vỉa hè. Uyển Vy đeo khẩu trang, lặng lẽ hòa vào dòng người đang hối hả đi làm. Mỗi bước chân tiến về phía tòa nhà công ty, cô lại cảm thấy sợi dây vô hình siết chặt quanh mình thêm một vòng. Cánh cửa kính tự động mở ra, tiếng giày của cô vang vọng trên nền đá lạnh, gợi nhớ tới những lần hồi hộp bước vào thế giới này với thân phận Lâm Vy.

Phòng họp đã đông đủ. Thẩm Diệp ngồi ở vị trí gần nhất, ánh mắt kiên định và trầm tĩnh. Lý Khang đứng bên cửa sổ, nét mặt căng thẳng. Trần Dịch Phong xuất hiện với vẻ ngoài lạnh lùng, ánh mắt lướt qua Uyển Vy, thoáng dừng lại như muốn trấn an nhưng lại nhanh chóng trở lại vẻ xa cách thường ngày. Bạch Kha ngồi cuối bàn, tay gõ nhịp nhẹ, khóe môi cong lên một nụ cười khó đoán.

Thẩm Diệp bắt đầu cuộc họp bằng giọng dứt khoát:

— Bộ phận pháp chế đang phối hợp với an ninh mạng để truy tìm nguồn phát tán tin đồn. Công ty sẽ đăng thông báo phủ nhận, yêu cầu mọi người không trả lời bất cứ phóng viên nào, không để lộ thêm thông tin nội bộ.

Lý Khang lạnh lùng:

— Nhưng nếu vụ việc lan rộng, công ty không thể gánh trách nhiệm mãi. Chúng ta cần phương án dự phòng.

Uyển Vy ngồi thẳng lưng, hai tay đan vào nhau dưới bàn, giọng bình tĩnh:

— Nếu mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, em xin chịu trách nhiệm, không muốn liên lụy đến công ty và mọi người.

Trần Dịch Phong liếc nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng:

— Em không thể tự quyết định. Đây là chuyện liên quan đến cả công ty, mọi phát ngôn phải thông qua quản lý. Nhưng em cần chuẩn bị tâm lý, nếu có người thực sự muốn đẩy sự việc đi xa hơn.

Bạch Kha phá lên cười khẽ, giọng mỉa mai:

— Bảo vệ đến cùng? Ở Minh Hoa này, ai bảo vệ ai được bao lâu? Hay là nên đối diện luôn đi cho xong một lần?

Không khí trong phòng đặc quánh, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Uyển Vy. Thẩm Diệp lạnh lùng:

— Nếu anh không có ý kiến gì xây dựng thì mời ra ngoài.

Bạch Kha nhún vai, ánh mắt vẫn không rời khỏi Vy, đầy ẩn ý.

Cuộc họp kết thúc, mọi người rời đi, chỉ còn lại Uyển Vy và Thẩm Diệp. Chị đặt tay lên vai cô, dịu giọng:

— Có chuyện gì bất thường, báo cho chị ngay. Đừng tự mình chịu đựng.

Uyển Vy gật đầu, lòng dậy lên một nỗi cảm kích lặng lẽ. Nhưng cô biết, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

Vừa bước ra khỏi phòng họp, điện thoại rung lên liên hồi. Lần này là tin nhắn của Lâm Quang: “Chị, trên mạng toàn tin đồn về anh. Em lo quá... Có ảnh hưởng gì không?”

Uyển Vy nhắn lại: “Chị ổn. Em đừng đọc nữa, tập trung học đi. Mọi việc để chị lo.” Cô hít sâu, ép mọi lo lắng về gia đình xuống tận đáy lòng.

Ngay sau đó, Đỗ Minh Hạo xuất hiện, nụ cười tươi rói nhưng ánh mắt lại đầy quan tâm:

— Lâm Vy, cậu đừng để mấy lời đồn ảnh hưởng tâm trạng nhé. Ở Minh Hoa này, ai mà chẳng từng dính thị phi. Tôi còn bị đồn là chuyển giới cơ mà!

Anh bật cười, vỗ nhẹ vai cô:

— Nếu cần gì, cứ nói với tôi. Đừng giữ trong lòng, dễ phát nổ lắm đấy.

Uyển Vy khẽ cười, cảm thấy ấm áp:

— Cảm ơn anh, em ổn mà. Chỉ cần mọi người tin em là đủ.

Minh Hạo trầm giọng:

— Nhưng tôi nghe nói có người cố tình bới móc chuyện này. Cẩn thận với Bạch Kha và đám săn tin của Tống Hạo Nhiên. Đừng để họ nắm được nhược điểm.

Cô gật đầu, ánh mắt trầm lại.

Trong phòng làm việc của Trần Dịch Phong, Vương Gia Hân đặt tập hồ sơ xuống bàn, giọng đều đều:

— Tôi đã tra được, tài khoản phát tán tin đồn liên quan tới một công ty truyền thông ngầm, có chuyển tiền từ Lý Khang.

Trần Dịch Phong gằn giọng:

— Xem lại toàn bộ hợp đồng của Lý Khang trong năm nay. Nếu có dấu hiệu rò rỉ thông tin, lập tức đình chỉ.

Gia Hân lạnh lùng:

— Anh nghĩ có người trong công ty hợp tác với bên ngoài?

Dịch Phong không trả lời, chỉ gõ ngón tay lên mặt bàn:

— Lập danh sách những ai tiếp xúc với Lâm Vy trong tháng qua. Không ai vô can trong vụ này.

Uyển Vy trở lại phòng hóa trang, ngồi lặng trước gương, soi sâu vào đôi mắt mình. Hạ Tư Linh bước vào, tay cầm xấp kịch bản:

— Chị Vy, chị ổn không? Em biết tin đồn đó là bịa đặt, nhưng sợ người ta làm lớn chuyện.

Uyển Vy dịu giọng:

— Chị quen rồi, Linh à. Ở đây ai chẳng từng bị đồn thổi. Em cứ tập trung vào kịch bản đi, chị không sao.

Tư Linh ngồi xuống cạnh, giọng nhỏ lại:

— Nếu chị mệt, hãy nói với em. Em không giỏi đối mặt truyền thông, nhưng em lắng nghe được.

Uyển Vy nắm lấy tay cô gái nhỏ, cảm nhận một chút ấm áp len vào giữa những lo toan.

Buổi chiều, công ty tổ chức họp báo khẩn cấp. Phòng họp chật kín phóng viên, ánh đèn flash chớp liên hồi. Thẩm Diệp đứng trước micro, giọng rõ ràng:

— Tất cả tin đồn về nghệ sĩ Lâm Vy là bịa đặt. Công ty sẽ dùng pháp luật bảo vệ quyền lợi nghệ sĩ. Ai tiếp tục lan truyền thông tin thất thiệt, chúng tôi sẽ kiện tới cùng.

Một phóng viên chen lên:

— Có tin đồn Lâm Vy là nữ giả nam. Công ty phản hồi thế nào?

Thẩm Diệp dứt khoát:

— Đó là vu khống trắng trợn. Hồ sơ nhân thân của Lâm Vy hoàn toàn hợp pháp. Chúng tôi không bình luận thêm về những tin đồn nhảm.

Uyển Vy ngồi ở hàng ghế sau, ánh mắt hướng lên sân khấu. Dù nhận được sự bảo vệ của công ty, cô vẫn cảm nhận rõ sự nghi ngờ vây quanh. Đối diện, Quách Gia Lệ lặng lẽ quan sát, khóe môi nhếch lên đầy ý vị.

Sau họp báo, Thẩm Diệp kéo Uyển Vy ra hành lang, giọng nghiêm túc:

— Tuyệt đối không trả lời riêng bất kỳ phóng viên nào. Nếu ai hỏi, chỉ nói đang tập trung cho dự án mới.

Uyển Vy gật đầu, lòng biết ơn chị quản lý càng sâu.

Bước ra khỏi tòa nhà, cô gặp Trần Minh Tuấn đang đợi. Anh trao cho cô một tấm ảnh chân dung vừa chụp, ánh mắt chân thành:

— Tôi tin em. Ánh mắt này không biết nói dối. Nhưng Minh Hoa không hiền lành như ống kính của tôi đâu.

Uyển Vy nhìn tấm ảnh, thấy trong mắt mình là cả một vùng tối mênh mông.

Tối đến, điện thoại lại đổ chuông. Lần này là số của Bạch Kha. Giọng anh ta vang lên, lạnh lẽo:

— Lâm Vy, tôi không muốn làm khó cậu. Nếu hợp tác với tôi, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

Uyển Vy giữ giọng bình tĩnh:

— Anh muốn gì?

— Một vai chính trong phim mới của tôi. Cậu đồng ý, tôi sẽ dẹp hết mọi tin đồn. Còn không, hậu quả cậu tự biết.

Cô im lặng, lòng dậy sóng. Nếu chấp nhận, cô sẽ thành con rối trong tay Bạch Kha; từ chối, bí mật có thể bị phơi bày.

— Tôi sẽ suy nghĩ.

Ngay sau đó, một tin nhắn nặc danh lại xuất hiện: “Chỉ cần một bài đăng nữa, mọi thứ sẽ kết thúc.”Uyển Vy ngồi lặng, đầu óc quay cuồng. Điện thoại lại rung lên, lần này là Lâm Quang, giọng run rẩy:

— Chị ơi, em vừa bị người lạ chặn hỏi về chị ở trường. Em sợ quá.

Uyển Vy chết lặng. Cô ôm đầu, nước mắt rơi xuống, không thành tiếng. Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên. Cô lau nước mắt, đứng dậy mở cửa.

Trần Dịch Phong đứng đó, dáng cao lớn che khuất cả khung cửa. Anh nhìn cô, giọng trầm:

— Tôi biết chuyện của Quang. Người của tôi sẽ bảo vệ em ấy. Em đừng lo.

Cô bối rối:

— Sao anh biết?

— Tôi phải biết, vì không muốn em chịu thêm tổn thương nào nữa.

Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai cô, ánh mắt dịu lại:

— Em có thể tin tôi không?

Uyển Vy gật đầu, nước mắt trào ra:

— Nếu bí mật bị lộ, anh còn đứng về phía em không?

Dịch Phong trầm giọng:

— Nếu ngày đó đến, tôi sẽ là người đầu tiên đứng ra bảo vệ em. Minh Hoa này tàn nhẫn, nhưng tôi không để em một mình đâu.

Lần đầu, Uyển Vy cảm nhận được sự an ủi thực sự. Cô biết, con đường phía trước vẫn còn đầy bão tố, nhưng ít nhất, cô không còn đơn độc.

Sáng hôm sau, không khí trong phòng họp lại căng như dây đàn. Vương Gia Hân mang hồ sơ bước vào, giọng sắc lạnh:

— Đã xác định được công ty truyền thông ngầm phát tán tin đồn, có liên hệ với Tống Hạo Nhiên.

Lý Khang cau mày:

— Tống Hạo Nhiên lại nhúng tay vào? Hắn muốn gì ở Lâm Vy?

Gia Hân đáp gọn:

— Hắn muốn kiểm soát truyền thông. Nếu không xử lý nhanh, sẽ còn nhiều đòn hiểm hơn.

Trần Dịch Phong ra lệnh:

— Phong tỏa toàn bộ kênh nội bộ, kiểm tra từng nhân viên. Ai rò rỉ thông tin sẽ bị sa thải ngay.

Thẩm Diệp tiếp lời:

— Chúng ta cần phản công, không chỉ phủ nhận mà phải chủ động tấn công lại.

Dịch Phong gật đầu:

— Để tôi lo phần đó.

Chiều cùng ngày, hàng loạt bài viết mới xuất hiện trên các diễn đàn giải trí lớn: “Ai đứng sau chiến dịch bôi nhọ Lâm Vy?”, “Năng lực thật sự của Lâm Vy — Sự thật hay trò hề truyền thông?”. Các bài viết này đưa ra bằng chứng về việc có thế lực ngầm hãm hại, đồng thời ca ngợi năng lực và nhân phẩm của Lâm Vy. Fanpage lớn cũng lên tiếng bảo vệ cô, dư luận bắt đầu chuyển hướng đồng cảm.

Thẩm Diệp nhìn màn hình, nhẹ nhõm:

— Dịch Phong đã ra tay rồi. Ở Minh Hoa này, không ai kiểm soát truyền thông tốt hơn anh ta.

Uyển Vy đọc từng dòng bình luận ủng hộ, nước mắt lặng lẽ rơi. Dù biết sóng gió chưa dừng lại, cô vẫn cảm thấy một phần sức mạnh trở lại trong lòng.

Khi màn đêm buông xuống, điện thoại lại vang lên. Quách Gia Lệ, giọng the thé:

— Lâm Vy, đừng tưởng được tổng tài chống lưng là yên ổn. Minh Hoa này, ai rồi cũng có ngày bị vùi dập thôi. Nhớ lấy vị trí của mình.

Uyển Vy không đáp, lặng lẽ tắt máy.

Ngay sau đó, cô nhận được email nặc danh: “Muốn giữ bí mật? Đến quán cà phê Bóng Râm, 10 giờ tối. Không được mang theo ai.”

Cô nhìn đồng hồ, thời gian trôi nhanh. Uyển Vy dặn Lâm Quang khóa cửa cẩn thận, rồi khoác áo rời nhà. Đường phố tối, ánh đèn vàng hắt bóng cô kéo dài trên vỉa hè.

Quán Bóng Râm nằm sâu trong con hẻm nhỏ, ánh đèn leo lét, lặng lẽ như chính cái tên của nó. Bước vào, Uyển Vy đảo mắt tìm. Ở góc khuất, một người đàn ông ngồi đợi, mũ lưỡi trai kéo sụp che khuất nửa mặt. Cô tiến lại gần, tim đập gấp.

Người đó ngẩng lên, lộ rõ khuôn mặt của Tống Hạo Nhiên, ánh mắt lạnh tanh:

— Ngồi xuống.

Uyển Vy giữ bình tĩnh, ngồi đối diện. Tống Hạo Nhiên rót cà phê, chậm rãi:

— Cô gan thật. Biết tôi là ai mà vẫn dám đến.

— Ông muốn gì?

— Tôi có thể xóa sạch mọi dấu vết về bí mật của cô trên mạng. Đổi lại, khi có cơ hội, cô phải tiếp cận Trần Dịch Phong, lấy thông tin về dự án truyền thông mới của anh ta cho tôi.

Uyển Vy lặng thinh. Nếu đồng ý, cô sẽ thành quân cờ của Tống Hạo Nhiên; từ chối, hắn có thể hủy hoại cô bất cứ lúc nào.

— Nếu tôi không đồng ý?

— Ngày mai, mạng xã hội sẽ tràn ngập ảnh và hồ sơ thật của cô. Cứ suy nghĩ đi.

Uyển Vy gật đầu, đứng dậy rời đi, trong lòng dâng lên nỗi uất nghẹn.

Trở về căn hộ, Lâm Quang đã ngủ say. Uyển Vy ngồi lặng bên cửa sổ, ngắm những dải đèn xa xăm của thành phố. Điện thoại lại rung. Trần Dịch Phong gọi, giọng trầm lắng:

— Em vừa đi đâu về?

Uyển Vy do dự một chút:

— Em chỉ ra ngoài hít thở chút thôi.

Anh ngừng lại, rồi khẽ nói:

— Đừng giấu tôi. Ở Minh Hoa này, không ai tự bảo vệ mình mãi được. Nếu cần, hãy nói với tôi.

— Em không muốn liên lụy anh.

— Nếu em gặp nguy hiểm, tôi sẽ không tha thứ cho bản thân. Đừng gắng gượng một mình nữa.

Uyển Vy im lặng, nước mắt chảy dài.

— Nếu một ngày bí mật của em bị lộ, anh còn đứng về phía em không?

Dịch Phong trầm ngâm:

— Tôi sẽ là người cùng em đối diện tất cả.

Uyển Vy mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp hiếm hoi giữa bóng tối.

Đúng lúc cô vừa đặt điện thoại xuống, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Thẩm Diệp xuất hiện, gương mặt căng thẳng:

— Vy, có chuyện rồi. Bạch Kha vừa tung ra đoạn video, hẹn đúng tám giờ sáng mai sẽ công bố trên toàn mạng xã hội. Nếu trong video có gì bất lợi...

Uyển Vy siết chặt cánh cửa, lòng trào lên nỗi sợ chưa từng có.

Thẩm Diệp nhìn sâu vào mắt cô, giọng nghiêm:

— Đêm nay em không được ở một mình. Chị đã gọi luật sư, nhưng em phải chuẩn bị cho điều tệ nhất.

Uyển Vy gật đầu, bàn tay run lên. Thời gian không còn nhiều, bóng tối đang dồn cô sát mép vực.

Ngoài kia, Minh Hoa vẫn ngập trong ánh sáng hào nhoáng. Nhưng ở đây, bóng tối đang lặng lẽ giăng đầy, chực chờ nhấn chìm tất cả.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.