Sáng sớm, không khí Minh Hoa còn vương chút se lạnh của sương đêm. Uyển Vy dậy rất sớm, đứng trước gương, cẩn thận chỉnh lại tóc và trang phục, tự nhủ phải kiên cường, dù hôm nay có chuyện gì xảy ra. Đôi mắt cô trong gương không giấu nổi nét u buồn, nhưng sâu thẳm lại ánh lên quyết tâm không thể lay chuyển.
Thẩm Diệp đến đón cô lúc trời còn nhàn nhạt sáng. Vẫn mái tóc ngắn cá tính, đôi mắt sắc sảo ấy nhìn Vy qua kính chiếu hậu, giọng dặn dò không nhiều lời:
— Dù ai nói gì, em cũng không được mất bình tĩnh. Nếu có chuyện gì, chị sẽ xử lý.
Uyển Vy khẽ gật đầu, cảm nhận được sự ấm áp và tin cậy hiếm hoi trong lòng giới giải trí. Khi đến công ty, hai người cùng bước vào tòa nhà sáng rực, hành lang dày đặc bóng người đi lại vội vã, không khí chộn rộn và áp lực như dòng nước ngầm cuộn chảy.
Phòng họp đã đông đủ. Lý Khang ngồi đầu bàn, bộ vest thẫm màu, kính đen che gần nửa khuôn mặt, động tác nhàn nhã nhưng từng ánh mắt đều lạnh lùng, tính toán. Gần đó là Bạch Kha, gương mặt thanh tú, nụ cười nhàn nhạt nhưng đôi mắt như lưỡi dao lướt qua từng người. Một vài nhân viên truyền thông lặng lẽ ghi chú, không khí nặng nề đến ngột ngạt.
Thẩm Diệp kéo ghế cho Uyển Vy, ngồi xuống cạnh cô, ánh mắt không rời từng động thái trong phòng. Đúng tám giờ, Lý Khang khẽ gõ tay lên mặt bàn, giọng trầm khàn vang lên:
— Chúng ta bắt đầu. Lâm Vy, chúc mừng cậu vượt qua vòng thử vai. Nhưng đây chỉ là bước đầu thôi. Hôm nay, tôi sẽ trực tiếp hướng dẫn cậu ký hợp đồng. Trước hết, có một số việc cần rõ ràng.
Uyển Vy ngồi thẳng lưng, cố gắng giữ bình tĩnh, tay đặt dưới bàn siết chặt. Lý Khang đẩy một tập hồ sơ dày cộp về phía cô. Bạch Kha ngả lưng ra ghế, ngón tay gõ nhịp nhàn nhã, cười nửa miệng:
— Được quản lý cấp cao đích thân tiếp, đúng là hiếm. Chắc phải có năng lực lắm.
Thẩm Diệp liếc Bạch Kha, giọng sắc lẻm:
— Người thực lực thì xứng đáng. Đừng nói mát mẻ, tự giữ miệng mình trước đã.
Lý Khang dường như không để ý cuộc khẩu chiến, lật hồ sơ, chỉ vào từng điều khoản chi chít chữ nhỏ:
— Hợp đồng nguyên tắc. Đọc kỹ từng dòng. Có gì thắc mắc hỏi ngay.
Uyển Vy cầm bút, mắt lướt nhanh qua các trang giấy. Những điều khoản về hình ảnh, thù lao, lịch trình, trách nhiệm cơ bản cô đều lường trước. Nhưng đến điều khoản thứ bảy, tay cô khựng lại. Lý Khang không bỏ qua, nở nụ cười nhạt:
— Điều khoản “ràng buộc truyền thông”, có vấn đề gì?
Uyển Vy ngẩng lên, giọng cố giữ tự nhiên:
— Em muốn biết vì sao nghệ sĩ mới phải chịu trách nhiệm cá nhân với mọi tin tức truyền thông, kể cả tin thất thiệt?
Bạch Kha bật cười:
— Ở đây, ai cũng phải tự lo cho mình. Công ty không bao che mãi được đâu. Chỉ người non mới hỏi thế.
Thẩm Diệp đập nhẹ bút lên bàn, giọng không giấu được bực bội:
— Điều này chỉ áp dụng cho nghệ sĩ dễ gây scandal lớn. Lý Khang, ông đang nhắm vào ai vậy?
Lý Khang nhún vai, giọng tỉnh bơ:
— Chỉ là quy trình thôi. Giới này, ai không chịu nổi áp lực thì tự rút lui.
Uyển Vy cúi xuống, giả vờ đọc tiếp. Càng lật, những cái bẫy càng hiện rõ: phí phá hợp đồng cao ngất ngưởng, thời hạn lên tới bảy năm, quyền khai thác hình ảnh không giới hạn, điều khoản về “trách nhiệm đặc biệt” nếu liên quan đến bí mật cá nhân. Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào Lý Khang:
— Nếu em không đồng ý thì sao?
Lý Khang chỉnh lại kính, nụ cười lạnh nhạt:
— Thì em nên nghĩ lại việc ở lại công ty này.
Thẩm Diệp nghiêng người, nói nhỏ vào tai cô:
— Đừng ký vội. Chị sẽ nhờ luật sư xem lại từng điều khoản. Không ai ép em được.
Uyển Vy gật nhẹ. Lý Khang lấy điện thoại, ra lệnh:
— Chuẩn bị phòng truyền thông. Sắp có thông báo nghệ sĩ mới.
Không khí phòng họp lạnh buốt. Bạch Kha lấy cớ ra ngoài, ánh mắt lướt qua Vy đầy ẩn ý. Cô biết, từng bước đi của mình đều bị soi mói, mọi lựa chọn đều có giá.
Buổi họp kết thúc, Thẩm Diệp đưa Vy vào phòng riêng. Căn phòng nhỏ, ánh sáng nhạt màu vàng dịu trải lên bàn ghế gỗ cũ. Thẩm Diệp rót nước, đẩy về phía Vy:
— Uống đi, bình tĩnh lại. Em thấy hợp đồng này thế nào?
Uyển Vy nhìn chị, ngập ngừng:
— Nếu em không ký, em sẽ mất vai diễn. Em không thể lùi nữa.
Thẩm Diệp cười nhạt:
— Em sợ mất vai, nhưng ký bừa thì mất cả tương lai. Chị sẽ gọi luật sư, thương lượng lại. Em cứ để chị lo.
Uyển Vy khẽ mỉm cười, trong lòng biết ơn sâu sắc. Nhưng cô cũng hiểu, phía sau sự bảo vệ của Thẩm Diệp là cả một vòng vây quyền lực mà một người quản lý nhỏ bé khó lòng xoay chuyển.
Trưa, phòng truyền thông tầng bảy rộn ràng hơn thường lệ. Công ty tổ chức họp báo ra mắt nghệ sĩ mới – Lâm Vy. Bên ngoài, phóng viên chen chúc, máy quay máy ảnh sáng rực. Uyển Vy ngồi trong phòng chờ, tay nắm chặt bản hợp đồng vẫn chưa ký. Thẩm Diệp luôn ở bên cạnh, ánh mắt cảnh giác dõi theo từng động thái xung quanh.
Lý Khang bước vào, nụ cười xã giao gượng gạo:
— Chuẩn bị đi. Nhớ cười tươi. Mọi hành động đều có người ghi lại.
Uyển Vy hít sâu, cố lấy lại bình tĩnh. Thẩm Diệp siết nhẹ vai cô, thì thầm:
— Cứ là chính mình. Có chuyện gì chị sẽ xử lý.
Cửa phòng bật mở, ánh đèn flash chói lòa. Cô bước lên bục, hàng chục ánh mắt soi mói dồn về phía mình. Lý Khang phát biểu ngắn gọn, giới thiệu Lâm Vy là “nghệ sĩ trẻ tài năng vừa vượt qua vòng thử vai khắt khe”. Tiếng vỗ tay vang lên, nhưng không khí không giấu nổi những làn sóng ngầm.
Phóng viên nữ tóc đỏ đứng lên:
— Xin hỏi Lâm Vy, anh nghĩ sao về việc vừa vào nghề đã được ưu ái như vậy?
Uyển Vy giữ chất giọng nam, trả lời bình tĩnh:
— Tôi chỉ cố gắng hết mình. Nếu có ưu ái, đó là nhờ sự công bằng của hội đồng tuyển chọn và sự giúp đỡ của mọi người trong đoàn.
Một phóng viên khác chen vào:
— Có tin đồn anh nhờ “quan hệ đặc biệt” với lãnh đạo. Anh nói gì về chuyện này?
Uyển Vy thoáng bối rối, nhưng bắt gặp ánh mắt động viên của Thẩm Diệp, liền đáp:
— Tôi chỉ dựa vào thực lực. Nếu ai nghi ngờ, tôi sẵn sàng chứng minh bằng diễn xuất.
Không khí trong phòng nóng dần. Một phóng viên nhỏ thó, đôi mắt sắc lạnh, lên tiếng:
— Anh từng giả gái trong buổi thử vai. Có phải anh cố tình tạo scandal?
Uyển Vy đáp dứt khoát:
— Đó là yêu cầu của đạo diễn. Tôi chỉ muốn thử thách bản thân. Nếu ai nghĩ đó là chiêu trò, tôi sẽ chứng minh ngược lại qua từng vai diễn.
Lúc này, một phóng viên nam giơ cao máy ghi âm:
— Chúng tôi nhận được tin nhắn nặc danh về “quá khứ mờ ám” của anh. Nếu bị lật tẩy bí mật cá nhân, anh có dám đối diện không?
Uyển Vy khựng lại một nhịp, bàn tay dưới bàn siết chặt. Ở cuối phòng, Bạch Kha ngồi khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng, khóe môi nhếch lên. Thẩm Diệp lên tiếng, giọng sắc lạnh:
— Chúng tôi chỉ trả lời những câu hỏi liên quan chuyên môn. Nếu ai có bằng chứng, hãy trình bày, đừng vu khống. Công ty sẽ xử lý mọi hành vi tung tin thất thiệt.
Lý Khang nhanh chóng chuyển chủ đề sang dự án phim mới, cố dập tắt làn sóng nghi vấn. Nhưng dư âm của câu hỏi vẫn lởn vởn trong đầu Uyển Vy, như một bóng mây đen chưa tan.
Buổi họp báo kết thúc. Thẩm Diệp kéo Vy ra một góc:
— Em thấy chưa, “bẫy” truyền thông đã giăng sẵn rồi. Có người muốn dìm em từ đầu.
Uyển Vy gật đầu, giọng thấp:— Em đoán được. Có thể là Bạch Kha.
— Ở đây ai cũng có động cơ. Em phải cẩn thận từng lời nói, từng hành động. Đừng để lộ sơ hở.
Thẩm Diệp đưa cho Vy một tập hồ sơ:
— Chị đã nhờ luật sư xem lại hợp đồng. Phí phá hợp đồng và điều khoản truyền thông không thương lượng được. Nếu ký, em phải hết sức cẩn trọng. Họ muốn lấy em làm gương.
Uyển Vy cầm hồ sơ, tim đập mạnh. Trước mắt cô là em trai, là món nợ lớn, là ước mơ và cả số phận gia đình. Cô hiểu, đã tới lúc phải chọn.
Chiều muộn, sau khi bàn bạc với Thẩm Diệp và luật sư, Uyển Vy quay lại phòng Lý Khang. Ông ta ngồi đọc báo, thấy cô vào thì cười nhạt:
— Quyết định rồi chứ?
— Em sẽ ký. Nhưng xin thêm điều khoản bảo vệ quyền riêng tư, đặc biệt về gia đình.
Lý Khang nhún vai:
— Em nghĩ mình có tư cách đặt điều kiện sao? Nhưng thôi, tôi cho thêm một dòng. Nhưng nhớ, nếu có scandal liên quan thân phận, công ty không bảo vệ.
Uyển Vy gật đầu, lướt mắt qua từng dòng, tay run nhẹ khi đặt bút ký. Từng nét chữ như đóng dấu số phận. Khi bút vừa rời giấy, Lý Khang vỗ tay:
— Tốt! Từ giờ, mọi lịch trình của em do tôi sắp xếp. Sáng mai chuẩn bị chụp poster.
Uyển Vy rời phòng, lòng vừa nhẹ nhõm vừa trĩu nặng. Cô tự nhủ, dù thế nào cũng phải giữ vững bí mật.
Tối, trong căn hộ nhỏ, không khí lặng lẽ đến lạ. Lâm Quang ngồi trước màn hình máy tính, vừa học vừa liếc nhìn chị. Uyển Vy ngồi bên bàn, tay xoa thái dương, đầu óc vẫn quẩn quanh những điều khoản đã ký.
— Chị Vy, chị có buồn không? — Lâm Quang hỏi khẽ.
Uyển Vy mỉm cười:
— Không đâu. Chị chỉ hơi mệt. Em đừng lo.
Lâm Quang ngập ngừng:
— Nếu ai bắt nạt chị, em sẽ hack hệ thống của họ.
Uyển Vy bật cười, xoa đầu em:
— Em chỉ cần học giỏi là chị vui rồi.
Ngoài cửa sổ, Minh Hoa lấp lánh ánh đèn, nhưng dưới lớp hào quang ấy, cô biết những cạm bẫy vẫn chờ đợi.
Sáng hôm sau, Thẩm Diệp đưa Uyển Vy đến phim trường chụp poster. Không khí náo nhiệt, các nghệ sĩ, kỹ thuật viên đi lại hối hả. Đỗ Minh Hạo xuất hiện, khoác vai Vy:
— Ký hợp đồng rồi à? Chúc mừng nhé! Tối qua tên em lên mục tin nóng đấy.
Uyển Vy cười nhẹ:
— Em cũng bất ngờ mọi việc diễn ra nhanh như vậy.
Đỗ Minh Hạo thì thầm:
— Đừng để ý lời đồn. Chỉ cần diễn tốt là được. Anh từng bị truyền thông bới móc suốt ba tháng, cuối cùng vẫn sống tốt.
Hạ Tư Linh từ xa chạy lại, tay cầm kịch bản:
— Lâm Vy, em xem thử đoạn hội thoại mới chị vừa sửa, hợp với khí chất của em hơn.
Uyển Vy cảm ơn, nhận lấy bản kịch bản. Không khí giữa các nghệ sĩ trẻ thân thiện, nhưng cô vẫn nhận ra nhiều ánh mắt dò xét — đặc biệt là Quách Gia Lệ, đứng ở góc phòng, ánh mắt săm soi, môi nhếch lên thách thức.
Thẩm Diệp thì thầm:
— Đừng để ai làm em mất bình tĩnh. Chị luôn ở đây.
Uyển Vy hít sâu, lấy lại tự tin, bước vào phòng hóa trang. Tóc vuốt ngược, gương mặt nam tính lạnh lùng. Cô nhủ thầm: “Từ giờ, mình là Lâm Vy.”
Buổi chụp poster bắt đầu. Ánh đèn flash nhấp nháy liên tục, Trần Minh Tuấn — nhiếp ảnh gia nổi tiếng — hướng dẫn từng góc mặt, tư thế:
— Lâm Vy, em hãy nhìn thẳng vào ống kính, nghĩ về điều quan trọng nhất với mình. Đừng diễn, hãy sống thật.
Uyển Vy giữ nét mặt kiên định, trong đầu hiện lên hình ảnh mẹ và em trai. Từng tấm hình chụp ra, Trần Minh Tuấn gật đầu hài lòng.
Giữa lúc nghỉ giải lao, một nhân viên truyền thông chạy vào, mặt tái mét:
— Có chuyện lớn! Trên mạng vừa xuất hiện bài viết về “quá khứ thật sự” của Lâm Vy. Bài đăng lan rất nhanh, toàn lời ám chỉ về giới tính và thân phận!
Không khí phim trường lập tức xôn xao, nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Vy. Quách Gia Lệ nhếch môi, thì thầm với trợ lý:
— Giấu được bao lâu đâu.
Thẩm Diệp bước nhanh tới, che chắn cho Vy, giọng lạnh tanh:
— Ai tung tin bịa đặt, tôi sẽ kiện tới cùng.
Lý Khang xuất hiện, nét mặt sa sầm, gọi riêng Thẩm Diệp và Uyển Vy vào phòng họp nhỏ. Ông ta đặt chiếc điện thoại lên bàn, màn hình hiện lên bài viết với tiêu đề lớn: “Lâm Vy — Nghệ sĩ trẻ hay là một bí ẩn của Minh Hoa?”
— Hai người tính sao? — Lý Khang gằn giọng.
Thẩm Diệp đáp dứt khoát:
— Phải yêu cầu bộ phận pháp chế vào cuộc, truy tìm nguồn phát tán. Công ty cần lên tiếng phủ nhận, bảo vệ nghệ sĩ.
Lý Khang lắc đầu:
— Nếu vụ này lớn, công ty không gánh nổi đâu. Em ký điều khoản chịu trách nhiệm rồi đấy, Lâm Vy.
Uyển Vy im lặng, nhưng ánh mắt sáng lên quyết liệt:
— Nếu cần, em sẽ tự lên tiếng. Em không làm gì sai.
Thẩm Diệp đặt tay lên vai cô, trấn an:
— Có chị ở đây, em không đơn độc.
Bên ngoài, điện thoại của Uyển Vy rung liên hồi. Tin nhắn từ số lạ liên tục gửi tới: “Bí mật sẽ không giấu được lâu.” Một tin nhắn không tên hiện lên: “Muốn gia đình an toàn? Hãy ngoan ngoãn nghe lời.”
Cô siết chặt điện thoại, lòng dấy lên nỗi bất an dữ dội. Ở cuối phòng, Bạch Kha ngồi lặng lẽ, ánh mắt lạnh lùng, môi nhếch cười.
Thẩm Diệp kéo Vy ra khỏi phòng, dặn dò nhỏ:
— Tạm thời đừng trả lời phỏng vấn nào. Chị sẽ nhờ luật sư làm việc với an ninh mạng. Đừng sợ, ai muốn động đến em phải qua chị trước.
Uyển Vy gật đầu, trong lòng rối như tơ vò. Cô biết, chỉ một sơ suất nhỏ, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Tối đó, trở về căn hộ, Uyển Vy nhận được cuộc gọi từ số lạ. Đầu dây bên kia, giọng đàn ông trầm khàn:
— Lâm Vy, cậu nghĩ mình che giấu được bao lâu? Nếu không muốn mất hết, hãy chuẩn bị tâm lý. Minh Hoa không dành cho kẻ yếu.
Điện thoại tắt ngang, chỉ còn tiếng tút dài lạnh lẽo. Uyển Vy ngồi bệt xuống sàn, tay run rẩy. Cô ngẩng đầu nhìn trần nhà, nước mắt dâng lên nhưng không rơi. Bên ngoài, thành phố Minh Hoa vẫn rực rỡ ánh đèn. Nhưng dưới lớp hào quang ấy, một vòng xoáy mới lại bắt đầu.
Ở một góc khuất nào đó, Bạch Kha nhấp môi ly rượu, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào màn hình điện thoại, miệng lẩm bẩm: “Trò vui chỉ mới bắt đầu thôi, Lâm Vy à.”
Uyển Vy siết chặt tay, ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ. Dưới ánh sáng lấp lánh của Minh Hoa, cô biết, mình đã bước vào cuộc chơi không có đường lui. Và phía sau những ánh đèn ấy, ai mới thật sự là người điều khiển số phận cô?
Chỉ biết, ngay lúc này, mọi bí mật đã không còn an toàn nữa.


Bình luận chương