Lý Nguyệt, Tôn Minh và Vân Tịch tiếp tục hành trình qua những cánh rừng dày đặc, nơi ánh sáng mặt trời chỉ le lói qua những tán cây. Mỗi bước đi mang theo áp lực nặng nề, lòng họ trĩu nặng bởi nỗi lo lắng về tương lai. Dù không nói ra, nhưng tất cả đều cảm nhận được sự hiện diện của Hắc Đế đang rình rập từ bóng tối.
“Chúng ta cần phải cẩn thận hơn,” Tôn Minh lên tiếng, ánh mắt chăm chú quan sát xung quanh. “Mọi chuyện có thể xảy ra bất cứ lúc nào.”
“Đúng vậy,” Vân Tịch đồng tình, “hắn không phải là kẻ thù dễ đối phó. Hắn có thể thao túng bóng tối và tâm trí người khác.”
Lý Nguyệt hít sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Chúng ta phải tìm ra sức mạnh của bản thân. Có thể đó là cách duy nhất để đối mặt với hắn.”
“Nguyệt, ngươi không đơn độc,” Tôn Minh nói, ánh mắt ấm áp. “Ta sẽ bảo vệ ngươi.”
Câu nói của anh khiến Lý Nguyệt cảm thấy ấm áp hơn giữa không khí lạnh lẽo. Họ cùng nhau đi sâu vào khu rừng, nơi mà những âm thanh kỳ lạ văng vẳng bên tai, như những lời thì thầm từ những linh hồn đã mất.
Sau một hồi lâu, họ dừng lại bên một dòng suối trong vắt. Nước chảy róc rách, mang theo âm thanh thanh bình nhưng cũng đầy bí ẩn. Lý Nguyệt nhìn vào dòng nước, cảm nhận được sự trong trẻo của nó, như thể đang gợi nhớ những ký ức xa xưa.
“Chúng ta nên nghỉ ngơi một chút,” cô đề xuất. “Có lẽ đây là cơ hội để suy nghĩ về những gì sắp tới.”
Vân Tịch gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi dòng nước. “Có điều gì đó ở đây,” cô nói khẽ. “Hãy thử tìm hiểu.”
Lý Nguyệt và Tôn Minh tiến lại gần, trong khi Vân Tịch đứng lại, tay giơ lên, cảm nhận không khí xung quanh. Một luồng năng lượng kỳ lạ tràn ngập trong không khí, và Lý Nguyệt bất ngờ khi thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong dòng nước.
“Nguyệt, ngươi thấy gì không?” Tôn Minh hỏi, ánh mắt nghi ngờ.
“Ta… ta thấy những hình ảnh,” cô đáp, “như những ký ức của một cuộc đời khác.”
Vân Tịch tiến lại gần hơn, đôi mắt cô lấp lánh. “Có thể đây là một dấu hiệu. Dòng nước này chứa đựng sức mạnh từ những kiếp trước. Chúng ta phải khai thác nó.”
Cả ba người quyết định ngồi xuống, nhắm mắt lại, lắng nghe dòng chảy của nước. Lý Nguyệt cảm nhận được sức mạnh của Nữ Oa trong mình, như một dòng năng lượng đang cuộn trào. Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, và hình ảnh về quê hương, những người dân đang sống trong đau khổ hiện lên rõ ràng.
“Ta không thể để điều này tiếp diễn,” cô thầm thì, quyết tâm trong lòng. “Chúng ta phải ngăn chặn Hắc Đế.”Tôn Minh mở mắt, nhìn vào Lý Nguyệt với ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau.”
Sau khi nghỉ ngơi, họ quyết định tiếp tục hành trình. Tôn Minh dẫn đầu, ánh mắt hướng về phía trước. Lý Nguyệt cảm thấy lòng tràn đầy quyết tâm. Họ cần tìm ra sức mạnh của bản thân, không chỉ để bảo vệ quê hương mà còn để khám phá những bí mật về chính mình.
Khi đi được một đoạn, bỗng dưng, một tiếng động lớn vang lên từ phía bên trái. Họ dừng lại, căng thẳng nhìn về phía phát ra âm thanh. Một bóng đen lao ra từ bụi cây, khiến Lý Nguyệt và Tôn Minh lập tức rút vũ khí.
“Cẩn thận!” Vân Tịch cảnh báo, ánh mắt sắc bén.
Khi bóng đen tiến lại gần, họ nhận ra đó không phải là một kẻ thù thông thường mà là một linh thú, một sinh vật huyền bí với bộ lông đen bóng và đôi mắt sáng như ngọn lửa. Nó dừng lại trước mặt họ, nhìn họ với vẻ kiêu hãnh nhưng cũng đầy bí ẩn.
“Có thể nó sẽ dẫn đường cho chúng ta,” Lý Nguyệt nói, lòng đầy hy vọng.
“Hay là một cái bẫy,” Tôn Minh nghi ngờ. “Chúng ta không nên chủ quan.”
“Nguyệt, ngươi cảm thấy gì không?” Vân Tịch hỏi, ánh mắt chăm chú vào linh thú.
Lý Nguyệt nhắm mắt, cảm nhận sự kết nối giữa mình và sinh vật. Một luồng năng lượng ấm áp từ linh thú truyền đến, khiến cô cảm thấy tự tin hơn. “Nó không có ác ý. Nó muốn giúp chúng ta.”
“Ta sẽ thử tiếp cận,” Lý Nguyệt quyết định, bước về phía sinh vật. Tôn Minh và Vân Tịch đứng yên, theo dõi từng động thái của cô.
Khi Lý Nguyệt tiến gần, linh thú không bỏ chạy mà đứng im, ánh mắt đầy thông thái. Cô đưa tay ra, chạm vào bộ lông mềm mại của nó. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, như thể linh thú này biết rõ sứ mệnh của họ.
“Ngươi có thể dẫn chúng ta đến nơi nào đó?” Lý Nguyệt hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.
Linh thú gật đầu, quay người lại và bắt đầu đi về phía trước. Lý Nguyệt nhìn về phía Tôn Minh và Vân Tịch, ánh mắt họ đầy hy vọng.
“Đi thôi,” Tôn Minh nói, quyết tâm trong từng bước chân.
Họ theo sát linh thú, lòng tràn đầy mong mỏi. Hành trình này không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là khám phá những điều kỳ diệu đang chờ đợi phía trước. Nhưng liệu họ có thể vượt qua những thử thách đang chực chờ? Cuộc gặp gỡ định mệnh này sẽ mở ra những cánh cửa mới cho số phận của họ.


Bình luận chương