Nữ Oa Tái Sinh

Chương 3: Bí mật về Nữ Oa




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Lý Nguyệt, Tôn Minh và Vân Tịch theo chân linh thú, tiến vào một khu rừng rậm rạp hơn, nơi ánh sáng mặt trời bị che khuất bởi tán lá dày đặc. Không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại âm thanh nhẹ nhàng của bước chân và tiếng xào xạc của lá cây.

“Ngươi có chắc rằng chúng ta đang đi đúng hướng không?” Tôn Minh hỏi, ánh mắt vẫn cảnh giác.

“Ta cảm thấy nó dẫn chúng ta đến một nơi quan trọng,” Lý Nguyệt trả lời, vẫn giữ đôi mắt dõi theo linh thú.

Cuối cùng, họ dừng lại trước một tảng đá lớn, nơi linh thú đứng lại, quay đầu nhìn họ với ánh mắt kiên định. Trên tảng đá, có một biểu tượng cổ xưa, tựa như những dấu hiệu mà Vân Tịch đã từng nhắc đến trong các cuốn sách cổ.

“Đây có thể là một dấu hiệu của Nữ Oa,” Vân Tịch thì thầm, đôi mắt sáng lên. “Nơi này có thể chứa đựng sức mạnh mà chúng ta cần.”

Lý Nguyệt tiến lại gần, đưa tay chạm vào biểu tượng. Ngay khi ngón tay cô chạm vào đá, một luồng năng lượng mạnh mẽ từ trong tảng đá chảy vào cơ thể cô. Hình ảnh những ký ức cổ xưa hiện lên trong tâm trí, như thể cô đang sống lại những khoảnh khắc từ kiếp trước. Những hình ảnh về Nữ Oa, về cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, và về sức mạnh cứu rỗi mà bà đã mang đến cho nhân loại.

“Nguyệt!” Tôn Minh gọi, lo lắng khi thấy cô đứng im lặng. “Ngươi có sao không?”

“Ta… ta thấy Nữ Oa,” Lý Nguyệt nói, giọng nói yếu ớt. “Bà ấy đang cho ta biết về sức mạnh của mình.”

“Có lẽ đây là cơ hội để ngươi khai thác sức mạnh đó,” Vân Tịch khuyến khích. “Hãy để nó dẫn dắt ngươi.”

Lý Nguyệt nhắm mắt lại, tập trung vào dòng năng lượng. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong cơ thể, như một dòng suối trong trẻo cuộn chảy. Cô cảm nhận được sức mạnh của Nữ Oa đang hồi sinh, như thể bà đang sống lại trong từng tế bào của cô.

“Mọi thứ đều bắt đầu từ tình yêu và lòng trắc ẩn,” một giọng nói vang lên trong tâm trí Lý Nguyệt. “Ngươi phải học cách sử dụng sức mạnh này để bảo vệ những gì quý giá.”

Cô mở mắt, cảm giác như một luồng sinh khí mới tràn ngập trong lòng. “Ta sẽ không để quê hương phải chịu thêm đau khổ.”

Tôn Minh và Vân Tịch nhìn nhau, ánh mắt họ đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau,” Tôn Minh nói. “Bất kể điều gì xảy ra.”

Khi họ chuẩn bị rời đi, linh thú lại gật đầu một lần nữa, như muốn dẫn họ đến một nơi khác. Lý Nguyệt cảm thấy một sức mạnh mới trong mình, và cô biết rằng hành trình này không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là khám phá những bí mật về bản thân và về Nữ Oa.

“Đi nào,” Lý Nguyệt nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta còn nhiều việc phải làm.”

Họ theo chân linh thú, đi vào sâu hơn trong rừng. Ánh sáng dần nhạt đi, nhưng sự quyết tâm trong lòng họ lại càng lớn hơn. Mỗi bước đi đều có thể đưa họ đến gần hơn với những bí mật đang chờ đợi, những thử thách đang rình rập.Sau một lúc, họ dừng lại trước một cái cây lớn, nơi có một cái hang nhỏ. Linh thú quay lại, ánh mắt đầy thuyết phục. “Có lẽ nơi này có thể giúp chúng ta tìm ra thêm sức mạnh,” Vân Tịch nói.

“Chúng ta nên vào trong,” Tôn Minh đề nghị, lòng đầy quyết tâm.

Họ bước vào hang, không khí bên trong lạnh lẽo và ẩm ướt. Trong ánh sáng mờ ảo, họ thấy những hình ảnh khắc họa trên vách hang, những câu chuyện cổ xưa về Nữ Oa, về cuộc chiến giữa các vị thần và những sinh vật hắc ám.

“Đây là nơi chứa đựng bí mật,” Lý Nguyệt nhận ra. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy điều gì đó quan trọng ở đây.”

Khi họ tiến sâu hơn, một âm thanh lạ vang lên, như tiếng thì thầm từ những linh hồn đã sống qua bao thế kỷ. Lý Nguyệt cảm nhận được một sức mạnh kỳ bí đang lan tỏa xung quanh.

“Nguyệt, cẩn thận!” Tôn Minh cảnh báo, tay nắm chặt vũ khí.

“Ta không cảm thấy nguy hiểm,” Lý Nguyệt nói, giọng tự tin hơn. “Có lẽ đây là cơ hội để chúng ta học hỏi.”

Họ dừng lại trước một bức tranh lớn, vẽ lại hình ảnh Nữ Oa đang tạo ra con người từ đất và nước. “Đây là nguồn gốc của sức mạnh,” Vân Tịch nhận xét, ánh mắt lấp lánh. “Sức mạnh này không chỉ để bảo vệ mà còn để tạo ra.”

“Chúng ta cần hiểu rõ hơn về sức mạnh này,” Lý Nguyệt nói. “Có thể nó sẽ giúp chúng ta đối đầu với Hắc Đế.”

Khi họ tiếp tục khám phá, bỗng nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua hang, làm tắt đi ánh sáng mờ ảo. Họ cảm thấy một sự hiện diện, như thể có ai đó đang theo dõi họ.

“Có điều gì không ổn,” Tôn Minh thì thầm, ánh mắt đề phòng.

“Chúng ta không đơn độc ở đây,” Vân Tịch nói, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa trong lòng. “Hãy chuẩn bị sẵn sàng.”

Ánh sáng dần trở lại, và họ thấy một bóng hình xuất hiện trước mặt. Đó là một sinh vật kỳ bí, mang vẻ ngoài của một thần linh nhưng lại toát lên sự lạnh lẽo của bóng tối. Nó cười một cách đầy bí ẩn, ánh mắt đỏ rực.

“Các ngươi đã đến đây để tìm kiếm sức mạnh, nhưng liệu các ngươi có đủ can đảm để đối mặt với sự thật?” giọng nói của nó vang lên, gây sự lạnh gáy.

Lý Nguyệt, Tôn Minh và Vân Tịch đứng im lặng, cảm nhận được sức mạnh của đối thủ. Họ biết rằng hành trình này chỉ mới bắt đầu, và những bí mật mà họ sẽ khám phá còn sâu sắc hơn cả những gì họ tưởng tượng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.