Không khí trong phòng họp tầng cao nhất của Dương thị đặc quánh, mọi chuyển động đều trở nên lặng lẽ bất thường. Dương Tử Khải đứng một mình trước bức tường kính, mắt xám lạnh đảo qua bảng điện tử liên tục nhấp nháy các chỉ số. Nhưng điều khiến anh chú ý không phải đường biểu đồ tài chính mà là những sợi dây định mệnh hiện lên dày đặc trong tầm nhìn dị năng: tất cả các mối liên kết trong giới giải trí, từ đạo diễn gạo cội đến những ngôi sao trẻ, đều đang méo mó và giật dữ dội như bị ai đó kéo căng tới mức đứt gãy. Một số sợi chuyển màu đen, một số khác rạn nứt, sắp tan biến.
Một tiếng rung khẽ phát ra từ điện thoại trên bàn. Tin nhắn của Trịnh Gia Bảo: “Nhược Hy vừa thoát nạn, không nhớ gì, người gây tai nạn biến mất không dấu vết.”
Tử Khải siết chặt điện thoại, bước nhanh ra khỏi phòng họp, bỏ mặc những ánh mắt tò mò của các thành viên ban quản trị. Bước chân anh dứt khoát, lạnh lùng, đôi mắt xám gần như đóng băng mọi cảm xúc. Anh chỉ nói với trợ lý: “Chuẩn bị xe. Đến thẳng bệnh viện.”
*
Bệnh viện tư nhân, phòng bệnh trắng tinh, mùi thuốc sát trùng lẫn trong không khí. Lâm Nhược Hy ngồi trên giường, dáng vẻ an tĩnh nhưng đôi mắt sâu thẳm đượm nét hoang mang. Cổ tay cô quấn băng, máu rịn ra đỏ thẫm. Trịnh Gia Bảo đứng cạnh, lặng lẽ quan sát từng nhịp thở của bạn mình, thi thoảng liếc ra ngoài hành lang như sợ có ai đó đột nhập.
Tử Khải xuất hiện, khí chất trầm tĩnh nhưng áp lực vô hình khiến phòng bệnh im bặt. Anh không hỏi han xã giao, chỉ ngồi xuống mép giường, ánh mắt quét qua cổ tay Nhược Hy rồi dừng lại trên ánh mắt cô.
“Cô nhớ gì về vụ tai nạn?” Giọng anh thấp và dứt khoát.
Nhược Hy lắc đầu, giọng khàn khàn: “Chỉ nhớ tiếng phanh, ánh đèn lóa lên… rồi không còn gì nữa.”
Gia Bảo thì thầm: “Camera giao thông bị vô hiệu hóa, không ai nhận diện được xe gây nạn. Em nghĩ đây là một vụ tấn công chủ đích.”
Tử Khải không đáp, mắt anh lướt qua cổ tay Nhược Hy. Sợi dây định mệnh nối hai người vẫn đỏ rực nhưng bên cạnh, một sợi dây nhỏ, tối màu quấn quanh cổ tay cô như con rắn độc, siết lại từng vòng.
“Gần đây cô có cảm giác bị theo dõi không?” Anh hỏi, giọng càng thấp hơn.
Nhược Hy ngập ngừng: “Có. Không phải một lần. Em luôn thấy ai đó ở phía sau, nhưng quay lại thì không thấy gì.”
Tử Khải gật đầu, ánh mắt sắc lạnh liếc sang Gia Bảo. “Không được để cô ấy ở một mình dù chỉ một phút. Lịch trình phải kiểm soát nghiêm ngặt. Có gì bất thường, báo tôi ngay.”
Gia Bảo gật đầu, lần đầu thấy anh lạnh lùng đến mức này, không dám hỏi thêm.
*
Trở về văn phòng, Tử Khải khóa trái cửa, tắt hết các thiết bị điện tử. Anh nhắm mắt, tập trung ý niệm vào mạng lưới sợi dây định mệnh của giới giải trí. Một ma trận hỗn loạn hiện lên trong tâm trí: những sợi dây vốn dĩ sáng rõ, giờ xoắn lại thành từng búi rối, nhiều chỗ bị cắt đứt hoặc chuyển màu đen đặc. Từng tên tuổi lớn trong showbiz hiện lên: đạo diễn Trần – vừa bị ngã cầu thang, ca sĩ Linh Đan – mất tích, MC Thành – bất ngờ vướng scandal, danh tiếng tiêu tan trong một đêm. Mọi sợi dây đều dẫn về một điểm tối sâu thẳm, nơi một dấu ấn kỳ dị hiện lên – mùi của Khế Ước Bóng Tối.
Tử Khải siết chặt tay, những mạch máu nổi gân xanh, gương mặt không một gợn cảm xúc. Lực lượng thao túng này không còn là sự ngẫu nhiên – nó có chủ đích, có kế hoạch. Và hơn ai hết, anh nhận ra dấu ấn của Vũ Thiên Lạc.
*
Tối, Nhược Hy được Gia Bảo đưa về căn hộ riêng, an ninh đã được tăng cường tối đa. Căn phòng sạch sẽ, mọi thứ ngăn nắp nhưng không khí lại ngột ngạt. Nhược Hy ngồi lặng trên sofa, mắt dán vào khung ảnh cũ. Trong đầu cô, những mảnh ký ức mơ hồ bỗng ùa về, nhưng vừa chạm tới lại như bị bàn tay vô hình xóa nhòa.
Gia Bảo đi đi lại lại, kiểm tra điện thoại không ngừng. Đột nhiên, cậu dừng lại, giọng hạ thấp: “Gần đây em có thấy ai khả nghi quanh nhà không? Ngoài vụ tai nạn…”
Nhược Hy lắc đầu, ánh mắt thoáng nét lo âu. “Chỉ là… mỗi lần em cố nhớ lại chuyện cũ, đầu óc lại nhức nhối, như có ai đó chặn đứng ký ức.”
Gia Bảo ngồi sát lại, bàn tay nắm chặt vai cô: “Có chuyện gì, phải nói ngay với chị. Đừng tự mình chịu đựng. Em không đơn độc.”
Nhược Hy cười nhẹ, gật đầu, nhưng ánh nhìn xa xăm không che giấu nổi nỗi bất an.
*
Đêm, thành phố bừng sáng trong biển đèn. Ở một tòa soạn lớn, Phan Khánh Linh ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt sắc lạnh dán vào loạt email mật. Cô chạm tay lên từng bức ảnh ngôi sao nổi bật, dị năng “Ảnh Chiếu” kích hoạt: mỗi lần ngón tay lướt qua, quá khứ của họ hiện lên rành rọt – những vụ bê bối, nỗi sợ, những cú vấp ngã bị giấu kín.
Linh dừng lại ở ảnh Nhược Hy, tim đập nhanh. Một bóng đen mờ nhòe hiện lên ở góc ảnh – Vũ Thiên Lạc. Dù gương mặt không rõ, ánh mắt sắc như dao vẫn khiến Linh lạnh sống lưng. Cô vội vàng đóng máy, rút điện thoại gọi số lạ.
“Tôi muốn dừng lại. Không muốn dính sâu hơn nữa,” cô nói nhanh, giọng nghèn nghẹn.
Đầu dây bên kia trầm đục: “Không ai rút lui khi trò chơi chưa kết thúc. Cô biết quá nhiều rồi, Phan tổng.”
Linh cắn môi, bàn tay run lên, dị năng trong cô rối loạn. Những ký ức tuổi thơ bị đánh đập, tiếng khóc trong đêm tối lại trỗi dậy, đè nặng đến nghẹt thở. Nhưng cuối cùng, cô vẫn ngẩng đầu, ánh mắt lộ rõ ý chí không khuất phục.
*
Sáng hôm sau, sự kiện ra mắt phim mới của một hãng lớn diễn ra tại khách sạn sang trọng. Đám đông phóng viên chen lấn, ánh đèn flash chớp liên hồi. Nhược Hy xuất hiện trong bộ váy trắng, gương mặt kiên nghị nhưng nét mỏi mệt không giấu nổi. Gia Bảo bám sát bên cạnh, mắt không rời điện thoại.
Tử Khải đứng ở một góc tối, mắt sắc lạnh quét qua từng người trong hội trường. Dị năng mở ra, những sợi dây định mệnh trong không gian lộ rõ: các ngôi sao, đạo diễn, nhà sản xuất – ai cũng bị một sợi dây đen dày nối với một điểm tối phía sau hậu trường. Năng lượng hắc ám phủ trùm lên toàn bộ khán phòng, như mạng nhện siết chặt các con mồi.
Bất ngờ, điện thoại Gia Bảo rung lên – tin nhắn ẩn danh: “Đừng để Nhược Hy lên sân khấu, nếu không sẽ có người trả giá.”
Gia Bảo lập tức kéo tay Nhược Hy, ghé sát tai: “Có cảnh báo nguy hiểm. Em không được rời khỏi chị nửa bước.”
Nhược Hy gật đầu, lòng bàn tay toát mồ hôi. Bản năng mách bảo cô rằng, mọi chuyện đã vượt khỏi giới hạn an toàn.
*
Ở một góc hậu trường, Tử Khải lặng lẽ men theo hành lang tối, tập trung dị năng lần theo sợi dây đen dày nhất – dấu vết của kẻ thao túng. Anh đẩy cửa phòng thay đồ, bên trong chỉ có một người đàn ông trung niên, dáng cao gầy, mái tóc bạc hoa râm.
“Tôi biết anh sẽ đến.” Giọng khàn đặc vang lên.
Tử Khải lạnh lùng: “Vũ Thiên Lạc. Ngươi muốn gì?”
Thiên Lạc xoay người lại, ánh mắt rắn độc lấp lánh: “Ta chỉ muốn cho ngươi thấy – mọi sợi dây ở đây đều là của ta. Ngươi nghĩ có thể cứu được ai sao?”
Tử Khải tiến lên, giọng lạnh băng: “Ngươi đã ký khế ước với bao nhiêu người trong giới này?”
Thiên Lạc mỉm cười, bàn tay lướt nhẹ, hàng loạt sợi dây đen hiện ra nối từ hắn đến từng tên tuổi lớn. Mỗi sợi dây đều khắc một ký hiệu – dấu ấn khế ước. “Chỉ cần ta muốn, bất cứ ai cũng có thể biến mất. Ngươi, Dương Tử Khải, sẽ là mắt xích cuối cùng.”
Tử Khải siết chặt nắm đấm, dị năng trong anh sục sôi. “Ngươi không thể thao túng định mệnh của ta.”
Thiên Lạc bật cười, tiếng cười lạnh toát: “Nhược Hy – ngươi nghĩ có thể giữ cô ta khỏi tay ta sao?”
Dứt lời, hắn tan biến như làn khói, chỉ còn lại dư âm lạnh lẽo và những sợi dây đen lơ lửng trong không khí.
*
Ngay lập tức, Tử Khải trở lại hội trường, kéo Nhược Hy và Gia Bảo rời khỏi đám đông. Anh nói nhỏ, giọng trầm tĩnh nhưng dứt khoát: “Tất cả các vụ tai nạn gần đây đều do Vũ Thiên Lạc thao túng. Hắn dùng dị năng để ký khế ước với các ngôi sao, đổi lấy quyền lực, buộc họ phục tùng. Ai phản kháng, sợi dây định mệnh sẽ bị bóp méo, số phận đảo lộn.”
Gia Bảo thấp giọng: “Chúng ta làm gì bây giờ?”
Tử Khải trầm ngâm, mắt nhìn về phía sân khấu: “Không ai được rời nhóm. Phải tìm ra cách phá khế ước, trước khi hắn kịp ra tay tiếp theo.”*
Đêm, Nhược Hy ngồi bên cửa kính khách sạn, nhìn xuống phố phường sáng rực. Bên cạnh, Gia Bảo vẫn cặm cụi tra cứu trên điện thoại. Cậu khẽ nói: “Em vừa nhận được danh sách các ngôi sao gặp biến cố gần đây. Tất cả đều từng tiếp xúc với một người – trợ lý của Vũ Thiên Lạc.”
Nhược Hy cau mày: “Có người của hắn lẩn khuất trong giới, nắm mọi lịch trình của em?”
Gia Bảo gật đầu: “Đúng vậy. Và hắn biết cả chúng ta đang ở đâu.”
Ánh mắt Nhược Hy lóe lên quyết tâm: “Nếu hắn muốn nhắm vào em, em sẽ làm mồi nhử. Nhưng phải có anh Khải ở cạnh.”
Gia Bảo nhìn cô, ánh mắt lo lắng đan xen nể phục.
*
Sáng hôm sau, Tử Khải triệu tập một cuộc họp bí mật tại phòng làm việc. Ngoài Nhược Hy và Gia Bảo còn có Phan Khánh Linh. Cô xuất hiện với vẻ ngoài lạnh lùng, ánh mắt mất ngủ nhưng vẫn toát lên sự sắc sảo khó che giấu.
Tử Khải đi thẳng vào vấn đề: “Chúng ta đều biết Vũ Thiên Lạc đứng sau. Linh, tôi cần cô dùng dị năng truy vết quá khứ các nạn nhân, tìm điểm chung.”
Linh lặng im một lúc, rồi đưa tay chạm lên từng tấm ảnh các ngôi sao gặp biến cố. Dị năng “Ảnh Chiếu” phát sáng, hàng loạt hình ảnh chớp nhoáng lướt qua: tiếng la hét, hợp đồng ký bằng máu, một bàn tay đeo nhẫn bạc, và cuối cùng là bóng Thiên Lạc đứng trong góc tối, đôi mắt rắn độc quan sát.
Linh mở mắt, giọng khàn đặc: “Tất cả đều từng ký một khế ước dị năng. Đổi lấy quyền lực, họ phải phục tùng vô điều kiện. Nếu phản kháng, sợi dây định mệnh bị bóp méo, số phận đảo lộn.”
Tử Khải hỏi: “Có cách nào phá vỡ khế ước đó?”
Linh lắc đầu: “Chỉ có chủ khế ước – tức Thiên Lạc – mới có thể giải trừ. Hoặc… người sở hữu dị năng mạnh hơn hắn.”
Nhược Hy liếc nhìn Tử Khải, ánh mắt đầy lo lắng.
*
Cùng lúc, một chiếc xe đen dừng trước cửa tòa nhà. Vũ Thiên Lạc bước xuống, áo choàng đen phất nhẹ, dáng người nổi bật giữa buổi sáng mờ sương. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua lớp kính, lạnh lẽo dõi về phía nhóm Tử Khải.
*
Đêm, Gia Bảo lặng lẽ rời phòng họp, đi về phía cầu thang bộ. Dị năng “Âm Vọng” đột ngột phát tín hiệu cảnh báo. Những tiếng thì thầm vọng lại – mơ hồ, như đến từ chiều không gian khác: “Nhược Hy phải biến mất. Khế ước đã ký. Nếu cô ta nhớ lại, tất cả sẽ sụp đổ…”
Gia Bảo toát mồ hôi lạnh, quay đầu chạy về phía phòng họp. Một bóng người xuất hiện, chắn ngang lối đi – trợ lý của Thiên Lạc, gương mặt lẫn lộn những nét quen thuộc khó nhận diện.
“Đi đâu vội vậy, Trịnh Gia Bảo?” Giọng nói trầm đục, lạnh tanh.
Gia Bảo lùi lại, tay lần tìm điện thoại. “Tôi chỉ đi lấy tài liệu.”
Người kia cười nhạt: “Đừng nghĩ có thể thoát. Đêm nay, mọi thứ sẽ kết thúc.”
Hắn lao tới, tấn công bất ngờ. Gia Bảo né kịp, lăn xuống mấy bậc cầu thang rồi vùng dậy chạy thẳng về phòng họp.
*
Trong phòng, Linh bất chợt ngồi bật dậy, trán đẫm mồ hôi. Cô nhìn Tử Khải, giọng gấp gáp: “Có ai đó sắp ra tay với Hy. Tôi vừa nhìn thấy… căn phòng trắng, máu trên sàn, và chiếc vòng tay của cô ấy.”
Nhược Hy rùng mình, đưa tay sờ chiếc vòng – lạnh ngắt.
Tử Khải lập tức ra lệnh: “Chúng ta chuyển chỗ ngay. Không ai được đi lạc.”
Gia Bảo lao vào, thở hổn hển: “Hắn biết chúng ta ở đây. Trợ lý của Thiên Lạc… dị năng ‘Ảnh Thể’ – có thể hóa thành bất kỳ ai trong ký ức của nạn nhân.”
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tử Khải trầm giọng: “Hắn sẽ nhắm vào mắt xích yếu nhất.”
Nhược Hy ngẩng đầu, ánh mắt quyết liệt: “Em sẽ làm mồi nhử. Nhưng anh phải ở cạnh em.”
Tử Khải gật đầu, mắt không rời cô.
*
Nhóm di chuyển về penthouse của Tử Khải – tầng bảo vệ nghiêm ngặt nhất thành phố. Nhưng Tử Khải biết, chỉ dị năng mới chống lại dị năng. Anh đứng bên cửa sổ, tập trung nhìn vào sợi dây đỏ nối với Nhược Hy. Sợi dây rực sáng, quấn chặt hai người, nhưng bên ngoài, hàng loạt sợi dây đen vẫn vây quanh, chực chờ cắt đứt.
Đêm khuya, Nhược Hy nằm trên sofa, mắt mở trừng. Cô cảm nhận rõ rệt có ai đó đứng ở cuối phòng, hơi thở lạnh lẽo phả lên gáy. Dị năng trong cô rục rịch, những mảnh ký ức tuổi thơ từng bị xóa mờ dần hiện về – tiếng khóc, những bàn tay bóp nghẹt, ánh mắt xa lạ lẩn khuất.
Bỗng bóng đen xuất hiện ngay trước mặt cô, gương mặt biến đổi liên tục – lúc là cha nuôi độc ác, lúc là người quản lý cũ từng phản bội, cuối cùng dừng lại ở hình dáng Vũ Thiên Lạc.
“Cô tưởng mình có thể thoát khỏi khế ước sao?” Giọng hắn lạnh buốt, ánh mắt rắn độc xoáy thẳng vào cô.
Nhược Hy lùi lại, lưng chạm ghế. Bàn tay hắn vươn tới, định chạm vào trán cô. Đúng lúc đó, Tử Khải xuất hiện, giọng lạnh như băng: “Tránh xa cô ấy.”
Hắn quay lại, cười nhạt: “Ngươi nghĩ bảo vệ được ai? Sợi dây định mệnh của ngươi cũng sắp đứt. Một khi ta cắt nó, tất cả sẽ kết thúc.”
Tử Khải tiến lên, bàn tay giơ cao, các sợi dây định mệnh hiện ra như lưới điện. Anh tập trung sức mạnh, kéo sợi dây đỏ nối mình với Nhược Hy, quấn chặt cổ tay hai người. “Muốn chạm vào cô ấy, phải bước qua ta.”
Bóng đen gầm lên, lao tới. Hai luồng dị năng va chạm, không gian méo mó, các sợi dây rung dữ dội. Nhược Hy choáng váng, ký ức bị xé toạc, mọi cảm xúc cực đoan trào dâng.
Đúng lúc đó, dị năng “Ảnh Huyễn” trong cô bùng nổ. Nhược Hy nhìn thẳng vào mắt hắn, ký ức của hắn bắt đầu dao động – hình ảnh Thiên Lạc ký khế ước, những linh hồn bị giam cầm, tiếng la hét vang vọng – tất cả dội ngược về phía hắn.
Bóng đen chao đảo, gào lên đau đớn. Tử Khải tận dụng cơ hội, dùng dị năng cắt phăng sợi dây đen nối giữa bóng đen và Nhược Hy. Không gian rung chuyển, bóng đen tan biến, chỉ còn lại vệt khói lạnh bốc lên giữa phòng.
*
Cả nhóm thở phào, nhưng chưa kịp mừng thì điện thoại Linh rung lên. Một tin nhắn không tên: “Các ngươi nghĩ đã thắng? Đêm nay, một người phải trả giá.”
Tử Khải nhìn Nhược Hy, mắt xám lạnh: “Trận chiến mới chỉ bắt đầu. Sợi dây định mệnh của chúng ta đã rối loạn – và kẻ thao túng là Vũ Thiên Lạc.”
Bên ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố chớp tắt bất thường. Ở đâu đó trong bóng tối, những sợi dây đen vẫn chuyển động, chực chờ siết chặt lấy tất cả.
Tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa. Đầu dây bên kia, một giọng nói trầm thấp, không rõ mặt: “Muốn cứu lấy định mệnh, các ngươi phải đánh đổi tất cả.”
Đêm nay, không ai được ngủ yên.


Bình luận chương