Không khí trong penthouse căng thẳng như dây đàn. Ngoài cửa kính, những dải đèn của thành phố rực lên, nhưng trong phòng, ánh sáng mờ nhạt chỉ càng làm nổi bật cảm giác bất an. Linh vừa nhìn điện thoại vừa ngẩng đầu, đôi môi tái nhợt: “Có ai đó… gửi tin nhắn lạ. Không số, không tên, chỉ hiện rồi biến mất.” Giọng cô run nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ sắc lạnh thường thấy.
Tử Khải bước tới, bàn tay vô thức siết chặt. Anh cảm nhận rõ các sợi dây định mệnh trong phòng đang rung lên, như thể vô hình có thứ gì đó len lỏi qua từng khe cửa, tìm đường siết lấy mọi người. Ánh mắt anh chạm vào Nhược Hy, chỉ một cái gật đầu đủ truyền cho cô sự vững vàng.
Gia Bảo từ hành lang bước vào, cởi kính chỉnh lại trên sống mũi. “Em vừa kiểm tra hệ thống an ninh, toàn bộ camera đều bị nhiễu. Bảo vệ tầng dưới báo phát hiện người lạ, nhưng kiểm tra thì không ai cả. Như có bóng ma lẩn quẩn quanh đây.”
Nhược Hy khẽ rùng mình, ánh mắt lướt qua tấm kính. Ngoài cửa sổ, hình bóng phản chiếu của cô chập chờn, phía sau như có ai đứng lặng lẽ. Cô quay ngoắt lại, nhưng chỉ là khoảng không tối om.
Tử Khải tiến sát, đặt tay lên vai cô, truyền một luồng dị năng nhẹ nhàng. “Chúng ta không được rời nhau dù chỉ một bước. Đêm nay, tất cả đều là mục tiêu.”
Linh hít sâu, cố lấy lại bình tĩnh. “Tôi sẽ gọi thêm người, nhưng nếu tổ chức đã nhúng tay, e rằng không ai kịp tới.” Cô lặng lẽ mở điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình.
Gia Bảo bấm vào nhóm chat riêng, mắt ánh lên tia cảnh giác. Dị năng “Âm Vọng” của cậu bắt đầu hoạt động: những tiếng thì thầm, bước chân rất khẽ, tiếng th* d*c dội về từ nhiều phía. Cậu nhíu mày, lắng nghe, rồi khẽ lắc đầu. “Ở đây không chỉ có chúng ta đâu. Có thứ gì đó đang lẩn khuất.”
Nhược Hy kéo nhẹ tay Tử Khải, thì thầm: “Em có cảm giác… bị ai đó theo dõi. Không phải trong phòng này, mà rất gần.”
Ánh mắt Tử Khải xuyên qua không gian, sợi dây đỏ nối anh với Nhược Hy vẫn rực sáng, nhưng những sợi dây đen từ các góc tối đang bủa vây, mỗi lúc một siết chặt hơn. Anh đáp khẽ, giọng dứt khoát: “Đừng sợ. Anh sẽ bảo vệ em.”
Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên, nhịp đều đặn. Không ai lên tiếng. Gia Bảo nhìn đồng hồ, mặt tái đi. “Tầng này chỉ có người của anh Khải hoặc… dị năng giả đủ mạnh.”
Linh chậm rãi tới gần cửa, ghé mắt qua lỗ nhìn. Bên ngoài chỉ thấy bóng một người mặc áo khoác dài, khuôn mặt khuất dưới vành mũ, không rõ nam nữ. Cô nuốt nước bọt, lùi lại. “Không mở cửa.”
Tiếng gõ chuyển thành đập mạnh, dồn dập rồi ngưng bặt. Cả phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập. Điện thoại của Gia Bảo rung lên. Một dãy số lạ xuất hiện, cậu bấm nghe.
Tiếng nói vọng thẳng vào tâm trí, trầm và rè: “Gia Bảo, mày thích nghe lén? Vậy nghe tiếng gào của chính mày đi.”
Cậu choáng váng, hai tay ôm đầu. Âm thanh trong đầu cậu rít lên – tiếng khóc, tiếng la hét, hàng trăm tiếng vọng về từ vực sâu. Dị năng bị tấn công, Gia Bảo run lẩy bẩy, mồ hôi túa ra.
Linh lao tới, đỡ lấy cậu. “Gia Bảo! Bình tĩnh, nói em nghe em thấy gì?”
Cậu cố mở miệng: “Có ai đó… rất gần… Chúng muốn lấy mạng Hy… và cả chúng ta…”
Tử Khải đặt tay lên đầu Gia Bảo, dị năng tỏa ra, cắt đứt tiếng vọng. Những âm thanh kinh hoàng mờ dần, Gia Bảo thở gấp, mặt trắng bệch. “Chúng biết em có dị năng. Chúng muốn kéo em vào bóng tối.”
Nhược Hy quỳ xuống bên cạnh, nắm chặt tay cậu, ánh mắt kiên định: “Đừng để chúng thao túng em. Em phải tỉnh táo.”
Đèn hành lang ngoài cửa chớp tắt liên tục, rồi phụt tối. Không gian đặc quánh. Tử Khải đứng dậy, ra hiệu: “Chúng ta phải rời khỏi đây. Ở lại là tự sát.”
Linh phản đối: “Ra ngoài sẽ dễ bị phục kích—”
“Ở lại chỉ có chết,” Tử Khải dứt khoát. Anh mở két bảo mật, rút ra con dao bạc nhỏ, ánh lên trong bóng tối. “Nếu ai tiếp cận mà không đúng ám hiệu, đâm thẳng vào tay nó.” Ánh mắt anh sắc lạnh, từng lời chắc nịch.
Cả nhóm lặng lẽ rời penthouse, men theo hành lang tối om, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ điện thoại. Gia Bảo đi sát Nhược Hy, liên tục lắng nghe. Linh siết chặt túi xách, bước thật nhanh.
Thang máy đã dừng. Tử Khải dẫn mọi người xuống cầu thang bộ. Không khí lạnh buốt, mỗi bước chân vang vọng giữa hành lang vắng ngắt. Đột nhiên, tiếng rít vang lên từ tầng dưới. Nhược Hy khựng lại, da gà nổi lên.
“Có ai đang lên,” cô thì thào, ánh mắt hoảng hốt. Dị năng trong cô lại rục rịch, như muốn bật khỏi phong ấn.
Gia Bảo nhắm mắt, lắng nghe. “Không chỉ một. Ba người. Có một kẻ không phải người thường.”
Tử Khải nhìn xuống, thấy ba sợi dây đen dày đặc kéo lên từ tầng dưới. Một trong số đó lạnh lẽo đến rợn người – dị năng của Vũ Thiên Lạc.
Anh ra hiệu dừng lại. “Chuẩn bị. Chúng không đến để thương lượng.”
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Tử Khải siết chặt dao bạc, kéo Nhược Hy đứng sau, dị năng quấn quanh cổ tay cô. “Không ai được nhìn thẳng vào mắt chúng. Linh, giữ liên lạc với bảo vệ. Gia Bảo, canh phía sau.”
Bóng người đầu tiên xuất hiện ở chiếu nghỉ. Một người đàn ông cao lớn, mặt nạ trắng, áo choàng đen. Theo sau là một nam, một nữ, đều mặc đồ tối màu, mặt vô cảm.
Người đeo mặt nạ cất giọng khàn đặc, vang vọng: “Dương Tử Khải. Lâm Nhược Hy. Đêm nay, các ngươi không ra khỏi đây.”
Tử Khải không đáp, chỉ siết chặt sợi dây định mệnh, ánh mắt xám lạnh lóe sáng. Các sợi dây đỏ nối anh với Nhược Hy rung lên dữ dội, bị các sợi dây đen kéo căng như sắp đứt.
Người phụ nữ phía sau giơ tay, luồng khí lạnh phả tới. Linh đột ngột ngã quỵ, tay ôm đầu, mắt trợn ngược. Nhược Hy lao tới, nhưng Tử Khải giữ lại: “Đừng! Đó là dị năng thôi miên ký ức. Để nó chạm vào em, em sẽ mất kiểm soát.”
Gia Bảo kích hoạt dị năng, lắng nghe âm thanh bủa vây. Đột nhiên phía sau, một bóng người xuất hiện – mặc vest, đeo kính cận, khuôn mặt giống hệt cậu, ánh mắt rỗng tuếch, nụ cười méo mó.
“Chào Gia Bảo,” bóng giả cười, “Muốn nghe tiếng chết chóc của chính mày không?”
Gia Bảo lùi lại, suýt ngã. Nhược Hy kéo cậu lại, hét lớn: “Đừng nghe nó! Đó là ‘Ảnh Thể’ – nó biến thành bất kỳ ai trong ký ức. Gia Bảo, tỉnh lại!”
Bóng giả vươn tay, định chạm vào mặt Gia Bảo. Đúng lúc, Tử Khải ném dao bạc, lưỡi dao cắt qua tay nó. Bóng giả rú lên, cánh tay bốc khói lạnh, sợi dây đen quấn quanh run rẩy, co rút.
Tử Khải kéo Nhược Hy lùi sâu vào góc cầu thang, ánh mắt quét nhanh, tìm đường thoát. “Chúng ta không thể kéo dài. Anh sẽ cắt sợi dây định mệnh nối chúng lại với nhau, chia rẽ sức mạnh của bọn chúng.”Nhược Hy nhìn anh, mắt ánh lên tin tưởng: “Anh làm đi. Em bảo vệ Gia Bảo.”
Tử Khải tập trung, nhìn xuyên qua bóng tối. Các sợi dây đen chằng chịt quấn ba kẻ tấn công. Anh vươn tay, dùng dị năng tách từng sợi, cố cắt đứt liên kết.
Người đeo mặt nạ gầm lên: “Ngươi dám động vào khế ước của Thiên Lạc? Sẽ phải trả giá!”
Luồng dị năng đen phóng về phía Tử Khải. Anh nghiến răng chịu đựng, máu rỉ từ khóe môi. Sợi dây đỏ nối anh với Nhược Hy sáng bừng, chống đỡ, nhưng cũng yếu đi thấy rõ.
Gia Bảo lấy lại bình tĩnh, nhận ra nếu không phá dị năng thôi miên ký ức, Linh sẽ không tỉnh lại và cả nhóm sẽ bị tấn công. Cậu lao tới, hét: “Muốn đánh vào ký ức của tôi cũng được! Nhưng tôi không cho phép ai tước đoạt nó!”
Người phụ nữ lộ vẻ khó chịu, dị năng lóe lên trong mắt. Gia Bảo bị cuốn vào ký ức hỗn loạn – cảnh mẹ bỏ đi, cha đánh đập, những đêm mưa lạnh. Nhưng cậu gồng mình chịu đựng, tập trung vào hình ảnh duy nhất: nụ cười của Nhược Hy, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay cậu thời cô nhi viện.
Cậu gào lên: “Tôi chọn ký ức của mình, không ai có quyền tước đoạt!” Dị năng “Âm Vọng” bùng phát, đánh bật thôi miên. Người phụ nữ lảo đảo, máu rỉ ra từ môi. Linh choàng tỉnh, thở hổn hển.
Tử Khải nhân cơ hội, cắt phăng sợi dây đen nối ba kẻ tấn công. Các sợi dây rối loạn, ba bóng người chao đảo, lùi về phía hành lang. Người đeo mặt nạ nhìn Tử Khải, giọng rít lên: “Ngươi phá khế ước, Thiên Lạc sẽ lấy mạng ngươi!”
Đột ngột, cửa cuối hành lang bật mở. Một bóng người bước ra – tóc bạc, áo choàng đen, ánh mắt rắn độc. Vũ Thiên Lạc.
Không khí đông cứng. Các sợi dây định mệnh quanh hắn đen đặc như lưới nhện, phủ bóng lên không gian. Hắn chỉ đứng đó, cười nhạt: “Dương Tử Khải, ngươi đã vượt quá giới hạn. Từ giờ, ngươi là mục tiêu của toàn bộ tổ chức.”
Tử Khải không lùi bước: “Muốn lấy mạng tôi, ông phải trả giá bằng chính khế ước của mình.”
Thiên Lạc nhếch mép, mắt xoáy vào Nhược Hy. “Cô gái này… sợi dây định mệnh của cô ta đã rối loạn. Một khi bị cắt đứt, ký ức và vận mệnh sẽ không còn thuộc về ai.”
Nhược Hy run lên, nhưng vẫn giữ bình tĩnh: “Ông muốn gì?”
“Chọn đi. Một người ở lại, làm vật hiến tế cho khế ước bóng tối. Kẻ còn lại được đi. Nếu không, cả bốn sẽ chết ở đây.” Tiếng cười hắn vang vọng như xích sắt kéo lê trên đá.
Không ai đáp. Linh nhìn Tử Khải, ánh mắt sợ hãi nhưng kiên quyết. Gia Bảo lùi về sau, che chắn cho Nhược Hy.
Tử Khải bình thản đối diện Thiên Lạc: “Tôi không mặc cả với quỷ. Ông muốn khế ước? Bắt tôi trước đã.”
Anh vung tay, các sợi dây đỏ quấn lấy ba kẻ tấn công, tạo thành rào chắn. “Chạy đi!” Anh hét lớn. “Lên tầng thượng, tôi cầm chân chúng!”
Nhược Hy gào lên: “Không! Anh Khải, em không bỏ anh lại!”
Tử Khải quay đầu, ánh mắt dịu dàng hiếm hoi: “Tin anh. Anh sẽ không để em tổn thương.”
Linh kéo Nhược Hy đi, Gia Bảo dìu Linh vừa tỉnh lại. Cả nhóm lao lên tầng thượng, tiếng bước chân dồn dập vang vọng.
Dưới cầu thang, Tử Khải đối đầu với ba kẻ tấn công và Thiên Lạc. Hắn vung tay, các sợi dây đen siết lấy Tử Khải. Dị năng của anh chống trả, nhưng máu bắt đầu rỉ ra từ các vết thương vô hình.
“Ngươi nghĩ có thể thay đổi vận mệnh?” Thiên Lạc rít lên. “Sợi dây của ngươi sắp đứt rồi!”
Tử Khải nghiến răng, mắt ánh lên quyết tâm. Anh dồn toàn bộ dị năng, cắt đứt một sợi dây đen lớn nhất, khiến một trong ba kẻ ngã quỵ, tan biến trong làn khói lạnh.
Trên tầng thượng, Nhược Hy vừa tới nơi thì bị một bóng người chặn lại. “Ảnh Thể” – lần này mang gương mặt mẹ ruột cô, ánh mắt đau đớn: “Hy… con hãy về với mẹ… bỏ cuộc đi con…”
Nhược Hy khuỵu xuống, nước mắt trào ra. Gia Bảo hét: “Đừng nhìn nó! Không phải mẹ em!”
Cô nhắm mắt, ôm đầu, ký ức tuổi thơ tràn về. Dị năng “Ảnh Huyễn” trong cô rục rịch muốn bùng phát. Linh kéo tay cô, thì thầm: “Em mạnh hơn nó. Đừng để nó xóa ký ức! Em còn chúng tôi, còn anh Khải!”
Nhược Hy mở mắt, nhìn thẳng vào bóng giả. Dị năng trong cô bừng sáng – các ký ức đau đớn bị đẩy lùi, chỉ còn hình ảnh hiện tại: bàn tay Tử Khải, nụ cười Gia Bảo, ánh mắt quyết liệt của Linh.
Cô gào lên: “Ta chọn ký ức của mình!” Dị năng “Ảnh Huyễn” bùng phát, bóng giả tan thành khói bạc.
Đúng lúc đó, cửa tầng thượng bật mở. Nhóm bảo vệ xông vào, vũ trang đầy đủ. Linh hét: “Ở đây! Chúng tôi ở đây!”
Bảo vệ kéo nhóm Nhược Hy rời khỏi tầng thượng. Dưới cầu thang, tiếng chiến đấu vẫn vang vọng – dây xích, tiếng gào, dị năng va chạm nổ tung.
Tử Khải máu me đầy mình, cuối cùng cũng lao lên tầng thượng, đóng sầm cửa. Anh thở hổn hển, vết thương rỉ máu, ánh mắt vẫn sáng rực.
Thiên Lạc không đuổi theo, chỉ đứng dưới, đôi mắt rắn độc nhìn lên, cười nhạt: “Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu. Từ giờ, ngươi là con mồi. Nhược Hy – cô sẽ không bao giờ yên ổn.”
Bảo vệ dìu cả nhóm xuống thang máy riêng, nhanh chóng đưa ra khỏi tòa nhà. Gia Bảo còn run, nhưng ánh mắt sáng lên quyết tâm. “Chúng biết mặt em rồi. Em cũng là mục tiêu.”
Tử Khải siết chặt tay Nhược Hy, bàn tay lạnh ngắt nhưng cứng rắn: “Anh sẽ không để ai làm hại em.”
Nhược Hy nhìn anh, mắt đỏ hoe nhưng ánh lên niềm tin: “Chúng ta sẽ không để bọn chúng thắng.”
Cửa xe đóng lại, đoàn xe lao vút vào màn đêm. Sau lưng họ, tòa nhà ngập trong bóng tối, trên tầng thượng, ánh mắt Vũ Thiên Lạc vẫn dõi theo, như bóng ma không rời.
Trong lòng mỗi người, sợi dây định mệnh đã rối loạn, các nút thắt mới hình thành, còn hiểm họa phía trước chỉ vừa lộ diện. Đêm nay, không ai được phép ngủ yên. Và trong bóng tối, bàn tay vô hình của số phận vẫn tiếp tục siết chặt, chờ thời cơ ra đòn chí mạng.


Bình luận chương