Thiên Đạo Vô Song

Chương 6: Vạn Hoa Loạn Ảnh




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

Sắc trời vừa loé lên tia lửa lạ, kinh thành lại trào lên một đợt sóng ngầm mới. Trong hậu cung u tối, tiếng đàn thánh thót bỗng vang lên, ngân dài như dòng suối ngầm, từng nốt nhạc lướt qua không khí, xuyên thẳng vào tâm thần người nghe. Giữa điện Trường Xuân, Phượng Dao ngồi nghiêng mình bên Cửu Hoa Vân Cầm, mười ngón tay trắng muốt lướt nhẹ qua dây đàn. Mỗi tiếng đàn như ẩn chứa vô số mưu toan, tầng tầng lớp lớp hoa ảnh bừng nở, vạn cánh hoa mờ ảo đan xen, che phủ cả không gian.

Triệu Tử Uyển khoan thai bước vào, váy áo gợn sóng như mây, đôi mắt tím soi thấu mọi ẩn ý. Nàng dừng lại trước Phượng Dao, nhẹ giọng:

– Đêm nay, gió lại đổi hướng. Có phải ngươi đã chuẩn bị sẵn một ván cờ mới?

Phượng Dao không ngẩng đầu, khóe môi cong lên:

– Ta chỉ là một nữ nhân yếu đuối, nào dám chen vào đại sự thiên hạ? Chẳng qua, nghe nói Tông chủ Thanh Vân Tiên Cung muốn gặp mặt, đành phải bày chút tiệc nhạt.

Tử Uyển khẽ nhếch môi, ánh nhìn không rời khỏi đôi bàn tay Phượng Dao:

– Ngươi có biết, Cửu Hoa Vân Cầm từng khiến bao nhiêu cường giả lạc lối trong ảo mộng không lối về?

Tiếng đàn chợt ngân lên sắc lạnh. Phượng Dao ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực như lửa:

– Thế gian này, ai chẳng sống trong mộng? Có điều, mộng của ta, ngươi chưa chắc đã tỉnh nổi.

Một làn hương hoa thoảng qua, Tử Uyển cảm thấy đầu óc chao đảo. Nàng lập tức vận chuyển linh lực hộ thể, nhưng khí tức từ đàn đã len lỏi vào tận sâu trong thần hồn. Trước mắt nàng, vạn đóa hoa nở rộ, ánh sáng lộng lẫy phủ kín tầm nhìn. Một thế giới khác mở ra, mọi vật đều phủ đầy sắc màu mê hoặc.

*

Trong ảo cảnh, Triệu Tử Uyển đứng giữa biển hoa bất tận. Mỗi bước đi, dưới chân nàng nở ra một vòng hoa khác, hương thơm ngọt lịm như mật rót vào tâm trí. Xa xa, bóng dáng mẫu thân hiện lên, dịu dàng mỉm cười. Bên cạnh, những người thân yêu đã khuất cũng lục tục xuất hiện, vẫy gọi nàng quay về.

Tử Uyển siết chặt bàn tay, đôi mắt tím nhòa nước:

– Đây chỉ là ảo ảnh, không thể mê hoặc được ta!

Tiếng đàn vang lên lần nữa, sóng âm vỗ vào tâm hồn như bão tố. Gương mặt mẫu thân bỗng méo mó, hóa thành nụ cười lạnh lẽo của Phượng Dao. Hàng ngàn cánh hoa tan biến thành lưỡi dao sắc bén, bay quanh, vây lấy nàng trong lồng giam vô hình.

*

Bên ngoài, Phượng Dao nhắm mắt, linh lực vận chuyển, khí tức Huyễn Hỏa tỏa ra quanh thân. Đôi môi nàng khẽ động, thì thầm:

– Ngươi thông minh, cũng chỉ là nữ nhân si tình. Để xem tình cảm ấy chống đỡ được bao lâu.

Từ phía xa, bóng áo xanh lướt nhanh tới. Lục Thanh Dương dẫn đầu, theo sát phía sau là Tần Mặc Vũ, gương mặt lạnh băng, lôi quang lấp lóe quanh thân. Hai người dừng lại trước điện, ánh mắt Thanh Dương đảo một vòng, giọng nói gấp gáp:

– Ảo thuật ở đây cực mạnh, khí tức của Tử Uyển bị che lấp hoàn toàn.

Mặc Vũ đưa tay chạm vào không khí, cảm nhận từng dòng linh lực đan xen. Hắn trầm ngâm:

– Là “Cửu Hoa Vân Cầm”, ảo cảnh tầng tầng. Nếu không phá được đàn, Tử Uyển sẽ vĩnh viễn bị giam giữ trong đó.

Thanh Dương nhìn về phía cánh cửa điện, ánh mắt lóe lên tia quyết liệt:

– Ta mở đường, huynh vào cứu người.

Mặc Vũ gật đầu. Lôi Ấn Cổ Kính xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, lôi khí cuộn trào như sóng lớn.

*

Bên trong, Phượng Dao vừa dứt một khúc, liền nhận ra sát khí lạ tràn vào. Nàng không vội động thủ, chỉ khẽ cười, đôi môi đỏ tươi như giọt máu:

– Lôi ấn đã động, Thiên Đạo sẽ nổi sóng. Các ngươi muốn phá ảo cảnh, e rằng phải trả giá bằng cả sinh mệnh.

Bàn tay nàng vuốt nhẹ trên đàn, từng sợi linh khí hóa thành đóa hoa đỏ rực, bay thẳng về phía cửa điện.

Ngay lúc ấy, một luồng gió xanh thổi tới, mang theo tiếng quát lạnh:

– Đường này, không phải ai cũng bước qua được đâu!

Lục Thanh Dương vận chuyển Thanh Vân Huyễn Bộ, thân ảnh hóa thành bóng gió, len lỏi giữa những cánh hoa đỏ, phá vỡ từng tầng ảo ảnh. Cánh quạt ngọc trong tay hắn mở ra, từng luồng linh phong chém rách không gian, cản lại hỏa hoa của Phượng Dao.

Mặc Vũ đi sau, bước chân trầm ổn, lôi quang quanh thân tỏa ra luồng áp lực khiến cả điện Trường Xuân run lên. Ánh mắt hắn lạnh băng, từng bước một tiến vào sâu trong cấm địa.

Phượng Dao vẫn ngồi bất động, chỉ ngước nhìn hai kẻ xông vào như xem một vở kịch hay. Đôi mắt nàng phản chiếu hai dáng người, nửa như khinh bỉ, nửa lại ẩn chứa sự cảnh giác thâm sâu.

– Lục Thanh Dương, ngươi muốn chết vì một nữ nhân không thuộc về mình, thật đáng tiếc.

Thanh Dương cười lớn, ánh mắt không chút sợ hãi:

– Sống trên đời, không vì bằng hữu, chẳng bằng cỏ rác.

Phượng Dao cười nhạt, ngón tay lướt qua dây đàn, một khúc “Vạn Hoa Loạn Ảnh” vang lên. Không gian rung chuyển, vạn đóa hoa nổ tung, biến thành hàng trăm bóng dáng Phượng Dao, mỗi bóng đều mang theo sát khí hừng hực.

Thanh Dương lướt tới, thân pháp như gió, bóng người mờ ảo, mỗi bước đều tránh né sát chiêu. Nhưng càng tiến vào sâu, ảo ảnh càng dày đặc, sát khí càng dồn dập. Hắn nhíu mày, linh lực vận chuyển đến cực hạn, cánh quạt ngọc xoay vòng, tạo thành màn chắn linh phong.

Mặc Vũ không nói một lời, lôi quang trong mắt càng lúc càng sâu. Hắn vung tay, lôi đình giáng xuống, đánh tan từng lớp ảo ảnh. Nhưng Cửu Hoa Vân Cầm không ngừng biến hóa, mỗi tiếng đàn vang lên lại sinh ra một tầng cấm chế mới.

Phượng Dao nhẹ nhàng đứng dậy, váy đỏ bay lượn, bóng dáng nàng lẫn vào muôn vàn ảo ảnh. Từ bốn phương tám hướng vang lên tiếng cười lanh lảnh:

– Cứ cho là các ngươi phá được một tầng, ảo cảnh này có đến chín tầng. Đến khi các ngươi kiệt sức, Triệu Tử Uyển đã vĩnh viễn trở thành bù nhìn cho ta.

Thanh Dương nhíu mày, thở gấp, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn nghiến răng, ánh mắt lóe lên tia quyết tuyệt:

– Huynh, để ta dẫn đường. Ngươi chỉ cần tiến thẳng, mặc kệ mọi thứ xung quanh.

Không chờ Mặc Vũ trả lời, Thanh Dương đã vận hết linh lực, thân ảnh phân ra thành mấy chục bóng gió, lao vào biển hoa và ảo ảnh, lôi kéo phần lớn sát khí về phía mình.

Mặc Vũ siết chặt Lôi Ấn, lôi khí bùng nổ, từng tia sét xé toang những chướng ngại trước mặt. Hắn nhắm mắt, cảm nhận sợi dây vô hình nối liền với Triệu Tử Uyển. Trong ảo cảnh, chỉ có linh hồn mới dẫn lối được cho nhau.

*Trong biển hoa, Tử Uyển vật vã giữa thực và hư, mỗi lần tỉnh lại, ký ức về mẹ càng mơ hồ, những lời thì thầm bên tai càng trở nên rối loạn. Nàng vận chuyển “Vạn Hoa Ảnh Giới”, hóa ra hàng trăm phân thân, mỗi phân thân lại bị cuốn vào một ảo cảnh riêng biệt. Cảm giác cô độc, lạc lõng dày vò tâm trí, khiến nàng suýt buông xuôi.

Một tia lôi quang đột ngột lóe lên giữa màn hoa. Tử Uyển run lên, như cảm nhận được khí tức quen thuộc. Đôi mắt nàng sáng lên, vận hết linh lực tập trung vào điểm sáng ấy.

– Mặc Vũ… là ngươi sao?

Tiếng gọi ấy xuyên qua tầng tầng ảo cảnh, chạm đến thần hồn Mặc Vũ. Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định, từng bước tiến sâu vào trận pháp. Phía sau, tiếng gió rít lên đau đớn, Thanh Dương đang liều mình cản phá ảo ảnh, thân thể dần mờ đi giữa biển hoa đỏ.

Mặc Vũ không quay đầu, chỉ để lại một câu nói trầm khàn:

– Thanh Dương, đừng chết vô ích.

Thanh Dương bật cười, giọng khản đặc:

– Huynh yên tâm, ta sẽ không để ai cản bước huynh đâu!

Hắn tung cánh quạt, linh phong cuộn lên như bão tố, cuốn phăng hàng loạt bóng hoa. Nhưng mỗi lần một phân thân bị phá vỡ, một vết máu lại rỉ ra nơi khóe miệng hắn. Trong mắt Thanh Dương, chỉ còn lại một điểm sáng duy nhất – bóng lưng của Mặc Vũ.

*

Bên ngoài, Phượng Dao nhíu mày. Nàng nhận ra trận pháp bắt đầu dao động, tiếng đàn không còn hoàn toàn khống chế được biển ảo ảnh. Nàng siết chặt dây đàn, ánh mắt lóe lên tia sát khí:

– Quả nhiên là lôi ấn dị cốt, không dễ khuất phục.

Nàng đổi khúc nhạc, sắc đàn biến thành tiếng gào thét, từng nốt như mũi dao đâm vào thần hồn của Mặc Vũ và Thanh Dương.

Mặc Vũ cảm nhận đầu óc quay cuồng, lôi khí trong cơ thể bị kéo giãn đến cực hạn. Nhưng hắn vẫn không dừng bước, từng bước tiến vào sâu hơn, linh lực quanh thân hội tụ thành một vòng lôi quang, chống lại mọi xâm nhập của ảo cảnh.

Tử Uyển trong biển hoa run rẩy, cảm giác đau đớn như bị xé nát. Nàng gắng gượng vận dụng “Vạn Hoa Thiên Ảnh”, từng phân thân hợp nhất trở lại, linh lực hội tụ thành một điểm sáng, dẫn lối cho Mặc Vũ tiến tới.

*

Lúc này, Thanh Dương đã kiệt sức, thân thể gần như tán loạn giữa những cánh hoa đỏ. Hắn nhìn thấy bóng lưng Mặc Vũ sắp chạm tới điểm sáng cuối cùng, liền dốc hết linh lực còn lại, tung người lao vào trung tâm ảo cảnh.

Một tiếng nổ vang lên, cánh quạt ngọc vỡ vụn, linh phong hóa thành lốc xoáy, xé toang tầng ảo ảnh cuối cùng. Thanh Dương hét lớn:

– Huynh, đi đi! Đừng để uổng phí mạng ta!

Mặc Vũ quay đầu, đôi mắt bạc lam lóe lên nỗi đau xé lòng. Nhưng hắn không do dự, vận chuyển “Vô Song Đạo Thể”, lôi quang bùng nổ, phá tan mọi xiềng xích quanh Tử Uyển.

*

Trong khoảnh khắc, thế giới ảo cảnh sụp đổ. Biển hoa tan biến, chỉ còn lại Mặc Vũ và Tử Uyển đối mặt giữa một khoảng không trắng xóa. Nàng run rẩy, nước mắt lăn dài trên má, đôi môi mấp máy:

– Ngươi thật sự đến rồi…

Mặc Vũ đưa tay, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên má nàng:

– Ta nói rồi, dù là chân trời góc bể, cũng sẽ không để nàng rơi vào tay người khác.

Bên ngoài, Phượng Dao cảm nhận được cơn chấn động, sắc mặt tái đi. Nàng vội vàng bấm quyết, định thu hồi Cửu Hoa Vân Cầm, nhưng một luồng lôi quang đã xuyên qua bức tường trận pháp, đánh vỡ mọi cấm chế.

Mặc Vũ bế Tử Uyển ra khỏi ảo cảnh, đối diện Phượng Dao. Ánh mắt hắn lạnh lùng, mang theo sát khí khó che giấu:

– Ngươi đã bày đủ trò, giờ đến lượt ta hỏi ngươi một câu: Ai đứng sau lưng ngươi?

Phượng Dao không chút hoảng loạn, chỉ cười lạnh, ánh mắt như lửa:

– Ngươi nghĩ mình đã thắng? Chỉ là phá được một tầng ảo cảnh, phía sau còn biết bao bí mật chờ các ngươi. Kẻ đứng sau ta, các ngươi không đủ sức đối mặt.

Nàng lùi lại, Hồng Liên Hỏa Vũ bùng lên, từng cánh hoa lửa lao về phía Mặc Vũ. Hắn không nhúc nhích, chỉ nâng Lôi Ấn Cổ Kính, lôi đình giáng xuống, thiêu rụi mọi ảo ảnh.

Một tiếng động khẽ vang lên phía sau. Mặc Vũ ngoảnh lại, chỉ thấy Thanh Dương nằm gục giữa biển hoa tàn, máu loang khắp áo, đôi mắt xanh dần trở nên mờ đục.

Tử Uyển lao tới, nâng đầu Thanh Dương lên, nước mắt rơi lã chã:

– Ngươi ngốc thật, vì sao lại làm thế?

Thanh Dương cười yếu ớt, giọng nói đứt quãng:

– Đời này… được cùng huynh đệ xông pha… không uổng. Sư muội… đừng khóc, hãy sống cho rực rỡ… hơn cả vạn hoa này…

Mắt hắn khép lại, linh lực tản ra như gió chiều. Một trận gió lạ thổi qua, linh hồn Thanh Dương hòa vào không khí, để lại một nụ cười mãn nguyện trên môi.

*

Khoảnh khắc ấy, vòm trời phía trên điện Trường Xuân rung chuyển, một tia sáng đen xé tan mây mù, chiếu thẳng xuống nơi Mặc Vũ và Tử Uyển đứng. Bên ngoài, tiếng kèn lệnh vang lên dồn dập, kinh thành lại dậy sóng.

Tần Thừa Minh xuất hiện nơi cửa điện, ánh mắt sắc lạnh quét qua xác Thanh Dương, giọng nói vang lên như chuông đồng:

– Hóa ra, các ngươi đã dám động vào căn cơ của ta. Từ giờ phút này, mọi thứ sẽ không còn đường lui.

Phượng Dao lui về phía sau, ánh mắt giao nhau với Tần Thừa Minh, trong đó lóe lên tia đồng mưu.

Mặc Vũ siết chặt tay, đôi mắt bạc lam bừng lên sát khí chưa từng thấy. Tử Uyển đứng bên, đôi mắt tím ánh lên vẻ kiên cường, nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại ý chí sắt đá.

Giữa biển xác hoa tàn, ba thế lực đối mặt, sát khí lan tràn như sấm trước bão. Vận mệnh kinh thành, thậm chí cả Cửu Châu, đều treo trên một sợi tóc mong manh.

Bên ngoài, bóng một nữ tử áo đen lướt qua mái ngói, ánh mắt sâu không đáy lặng lẽ quan sát. Độc Cơ Tĩnh khẽ cười, thì thầm với bản thân:

– Ván cờ này, cuối cùng cũng đã đổi chủ. Để xem, ai sẽ là kẻ đặt quân cuối cùng.

Một tiếng sấm chợt vang lên, bóng tối và lôi quang cùng bao phủ lên điện Trường Xuân. Trận chiến mới chỉ vừa khởi đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.