Sấm sét nổ rền bên trên, ánh sáng lôi quang và bóng tối đan cài, soi rõ từng nét sắc lạnh trên gương mặt những kẻ còn sống sót trong điện Trường Xuân. Sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng gió hú xuyên qua cột trụ, mang theo mùi máu và tro tàn.
Cánh cửa lớn phía bắc bật mở, từng hàng thị vệ áo giáp vàng tràn vào, dàn thành thế trận vây quanh. Ở giữa, Trác Long bước ra, long bào rực ánh kim, thần sắc trầm tĩnh như đá cổ. Trên tay ông ta, Thần Long Ấn phát ra quầng sáng vàng óng, từng luồng khí tức hoàng kim tỏa ra, khiến linh khí trong điện bị áp chế tới mức gần như ngưng đọng. Các trưởng lão đại tông môn, sứ giả triều đình, chư hoàng tử cùng các phi tần đều đã tụ đủ, đứng thành từng vòng, ngấm ngầm dò xét nhau.
Giọng Trác Long vang lên, không cao nhưng đủ để từng chữ xuyên thấu màng tai tất thảy:
– Tần Mặc Vũ, ngươi mang dị cốt nghịch thiên, dám khuấy động càn khôn, cấu kết tà phái mưu nghịch, tội không thể dung. Hôm nay, bản đế sẽ thay trời hành đạo, diệt trừ hậu họa cho Cửu Châu.
Từng câu từng chữ như nhát búa nện xuống, ép không khí trong điện Trường Xuân đặc quánh lại. Mặc Vũ không lùi nửa bước, ánh mắt bạc lam đối diện thẳng với đế vương, giữa trán lôi vân mờ nhạt bỗng nổi bật hơn dưới ánh sáng lôi quang.
Phía sau, Tử Uyển đặt tay lên vai hắn, đôi mắt tím không chút sợ hãi. Phượng Dao đứng chếch bên phải, ánh mắt đỏ rực, nụ cười ngạo nghễ nửa vời. Tần Thừa Minh khoanh tay, ung dung như người ngoài cuộc, song từng mạch gân trên mu bàn tay khẽ rung động, như dã thú chực chờ cắn xé.
Trác Long nhấc cao Thần Long Ấn, tiếng long ngâm vọng lên từ sâu thẳm. Một con chân long hoàng kim hiện hình giữa không trung, thân rồng cuộn quanh mái điện, từng vảy rồng tỏa sáng, ép xuống như một ngọn núi lớn.
– Từ giờ, linh khí Cửu Châu do ta làm chủ. Kẻ nào dám nghịch, giết không tha!
Khắp kinh thành, tu sĩ cảm nhận linh khí đột ngột đông cứng, mọi vận chuyển pháp lực đều trì trệ, chỉ còn lại cảm giác bị bóp nghẹt, như cá mắc cạn. Ở ngoài xa, các trưởng lão các đại tông môn trao đổi ánh mắt, không ai dám vọng động.
Mặc Vũ hít một hơi thật sâu, thân thể như chìm vào dòng lôi đình trong huyết mạch. Tử Uyển khẽ thì thầm:
– Mặc Vũ, nơi này… không còn lối thoát.
Hắn khẽ nghiêng đầu, mắt ánh lên tia dịu dàng hiếm hoi:
– Ta từng nói, sinh tử có nhau. Dù là thiên đạo, cũng không ép được ta khuất phục.
Tần Thừa Minh cười nhạt, tiến lên một bước:
– Ngươi tự phụ quá mức rồi, Tần Mặc Vũ. Dị cốt trong ngươi, vốn là tai họa. Hôm nay, để Tần gia rửa sạch mối nhục năm xưa.
Phượng Dao cười khúc khích, giọng nói mơn man như gió độc:
– Kẻ nào thắng hôm nay, người ấy mới xứng đáng làm chủ thiên hạ. Nhưng đừng quên, máu đổ càng nhiều, ngôi vị càng khó giữ.
Độc Cơ Tĩnh lặng lẽ quan sát từ xa, đôi mắt tối như vực sâu. Nàng không động thủ, chỉ lặng lẽ bấm quyết, từng luồng khí đen mỏng như sương len lỏi giữa các cột điện, chực chờ chen vào ván cờ sắp lật.
Trác Long không chờ thêm, Thần Long Ấn vung lên, chân long hoàng kim lao thẳng về phía Mặc Vũ. Sức mạnh ấy, không chỉ là uy áp của đế vương, mà còn là sự phẫn nộ tích tụ từ trăm năm tranh đấu, từ nỗi sợ hãi mơ hồ về một tương lai vượt khỏi tầm kiểm soát.
Mặc Vũ ngẩng đầu, hai tay kết ấn, Lôi Ấn Cổ Kính xuất hiện trong lòng bàn tay. Lôi quang tụ lại thành một màn chắn mỏng, song dưới uy áp của chân long, lớp lôi đình ấy nhanh chóng bị ép xuống, từng tia điện nổ lách tách như sợi chỉ yếu ớt.
Tử Uyển lùi về phía sau, Cửu Hoa Vân Cầm cầm ngang trước ngực, từng đóa hoa ảo ảnh mở ra, tạo thành tầng tầng ảo cảnh bao lấy Mặc Vũ. Song, linh khí bị phong tỏa, ảo cảnh chỉ còn lại những bóng hình mờ nhạt, không đủ che chắn.
Phượng Dao bật cười, bàn tay đỏ rực bấm quyết, Hồng Liên Hỏa Vũ hóa thành vô số cánh hoa lửa, lao tới tấn công cả Tử Uyển và Mặc Vũ. Trong khoảnh khắc, ba luồng sức mạnh giao thoa, ánh sáng lửa, lôi quang, hoa ảnh cùng nổ tung, khiến điện Trường Xuân rung chuyển dữ dội.
Tần Thừa Minh không bỏ lỡ thời cơ, Thập Phương Thiên Ấn trên tay phát sáng, từng đạo phù văn hiện lên, trấn áp không gian, ép mọi lối thoát co lại như một chiếc hộp kín.
Mặc Vũ cảm nhận từng mạch linh khí trong cơ thể như bị bóp nghẹt, chân khí vận chuyển khó khăn, mỗi hơi thở như hít vào sắt lạnh. Hắn biết, dưới thế phong tỏa của Thần Long Ấn, bất cứ ai cũng chỉ là cá nằm trên thớt.
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức vụt qua trong đầu hắn: tiếng khóc của mẫu thân giữa đêm diệt môn, ánh mắt tuyệt vọng của cha khi bị giết trước mặt con trai, lời nguyền rủa của đại trưởng lão vọng về từ vực sâu năm cũ. Tất cả những đau đớn ấy, hun đúc thành ngọn lửa không tắt, thôi thúc hắn phá vỡ mọi xiềng xích.
Ánh mắt bạc lam trở nên sắc lạnh, vết lôi vân giữa trán sáng rực. Hắn quát lớn, tiếng nói vang vọng khắp điện:
– Thiên đạo bất công, ta nghịch mệnh mà đi! Các ngươi muốn mạng ta, trước hết hãy nhìn cho rõ dị cốt này!
Thân thể Mặc Vũ bỗng bừng lên ánh sáng kỳ dị, lôi quang bạc lam cuộn trào, hòa cùng khí tức ngũ hành – kim, mộc, thủy, hỏa, thổ – từng luồng linh khí bị Thần Long Ấn áp chế đều tụ lại quanh hắn, như bị một lực hút vô hình dẫn dắt.
Mọi người trong điện kinh hãi lùi lại. Trác Long tái mặt, gầm lên:
– Ngươi muốn cưỡng ép dị tượng xuất thế? Tự tìm diệt vong!
Tần Thừa Minh lùi nửa bước, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam lẫn cảnh giác. Phượng Dao siết chặt pháp bảo, sắc mặt chuyển từ kiêu ngạo sang đề phòng.
Từ đỉnh đầu Mặc Vũ, một vòng hào quang ngũ sắc bùng lên, hình thành dị tượng chưa từng xuất hiện trong lịch sử Cửu Châu. Lôi đình cuộn trào, xen lẫn khí kim sắc của kim, xanh biếc của mộc, lam ngọc của thủy, đỏ rực của hỏa, vàng sậm của thổ, tất cả hòa quyện, như một vầng nhật nguyệt ngũ hành nở rộ giữa trời.
Linh khí trong thành cuộn trào, mọi tu sĩ đều cảm nhận được cơ thể mình bị hút sạch linh lực, dù đang ở xa hàng dặm cũng không cách nào kháng cự. Trên bầu trời, mây đen tụ lại, từng tia chớp lăn dài, dội xuống thành luồng sáng rực rỡ.
Các trưởng lão đại tông môn kinh hãi, có kẻ run rẩy nói nhỏ:
– Đó là… Vô Song Đạo Thể. Dị tượng thiên địa, ngàn năm mới có một.
Một vị lão giả áo xám, đại diện Thiên Âm Tông, lẩm bẩm, ánh mắt không che nổi tham vọng:
– Nếu đoạt được dị cốt này, nghịch chuyển đại thế chỉ là chuyện trong tầm tay.
Độc Cơ Tĩnh nhắm mắt, cảm nhận khí tức dị thường, khóe môi cong lên lạnh lẽo:
– Đúng là cơ duyên chỉ dành cho kẻ liều mạng. Nhưng ván cờ này, đâu phải chỉ có một người đặt quân.
Trở lại điện Trường Xuân, Mặc Vũ đứng giữa tâm bão linh khí, thân thể như hóa thành lôi thần, từng thớ cơ bắp giãn nở, xương cốt phát ra tiếng nổ nhỏ. Tử Uyển đứng cạnh, khí tức yếu ớt, song đôi mắt tím không rời khỏi bóng lưng hắn.
Trác Long quát vang, Thần Long Ấn tỏa sáng cực điểm, chân long hoàng kim giáng xuống, hòng nghiền nát dị tượng. Nhưng mỗi lần móng vuốt rồng chạm vào vòng hào quang quanh Mặc Vũ, đều bị lôi quang đẩy lùi, như gặp phải vật cản không thể xuyên thủng.Tần Thừa Minh bấm quyết, Thập Phương Thiên Ấn trấn áp không gian, song mỗi lần pháp ấn hạ xuống, không gian lại vỡ vụn, không thể khống chế được dị tượng đang bùng nổ.
Phượng Dao tận dụng hỗn loạn, lặng lẽ lùi lại, ánh mắt dò xét mọi động tĩnh, toan tính đường lui. Nhưng một luồng lửa đen từ lòng bàn tay nàng lại bị dị tượng kéo giật về phía Mặc Vũ, khiến sắc mặt nàng trắng bệch.
Trong khoảnh khắc ấy, một luồng khí tức lạ lùng xé rách tầng mây phía trên kinh thành. Từ giữa bầu trời, một cột sáng bạc rực rỡ giáng xuống, xuyên qua mái điện Trường Xuân, chiếu thẳng lên người Mặc Vũ.
Khắp Cửu Châu, các tu sĩ cao tầng đều cảm nhận được chấn động ấy, linh hồn run rẩy không rõ nguyên do. Trên đỉnh Thiên Đình, ba vị Thiên Đế đang nhập định đồng loạt mở mắt, ánh nhìn xuyên qua chín tầng mây, dừng lại nơi kinh thành phàm giới.
Một vị Thiên Đế áo bào tím, giọng nói lạnh như băng đá:
– Dị tượng Vô Song Đạo Thể, đã tới lúc cần hạ giới can thiệp. Nếu không, thiên đạo sẽ đảo loạn, Cửu Châu tất đại biến.
Một vị khác trầm giọng:
– Đem Pháp Chỉ Thiên Đình, lệnh cho chư tướng lập tức xuất chinh. Kẻ nào cản đường, tru di tam tộc!
Dưới mặt đất, Trác Long cảm nhận được khí tức từ tầng trời cao, khuôn mặt vốn tự phụ bỗng vỡ vụn thành nỗi sợ. Ông ta gầm lên, toàn thân hóa thành chân long hoàng kim, thân hình dài mấy trượng quấn quanh mái điện, miệng phun ra lửa vàng, gầm rống như muốn át đi mọi âm thanh.
– Mặc Vũ! Ngươi muốn kéo cả Cửu Châu chôn cùng sao?
Mặc Vũ không đáp, đôi mắt bạc lam ánh lên tia sáng kỳ dị, vết lôi vân giữa trán càng lúc càng rõ. Hắn đưa tay, Lôi Ấn Cổ Kính lơ lửng trước ngực, từng tia chớp quấn quanh cánh tay như rồng cuộn.
Tần Thừa Minh nhìn dị tượng, tham vọng lóe lên trong mắt, song cũng thoáng lộ vẻ e dè. Y bấm quyết, định dùng Thập Phương Thiên Ấn trấn áp dị cốt, nhưng không gian xung quanh như đã bị dị tượng phá nát, pháp ấn không thể chạm tới Mặc Vũ dù chỉ nửa tấc.
Tử Uyển gắng đứng vững, đôi môi mím chặt, tay đặt lên Cửu Hoa Vân Cầm. Nàng khẽ gảy một dây đàn, âm thanh vang lên yếu ớt nhưng đầy kiên định, như muốn nhắc nhở ai đó không được gục ngã.
Phượng Dao cắn môi, ánh mắt chuyển từ tham lam sang lo lắng. Nàng cảm nhận được Thiên Đình sắp sửa hạ giới, linh khí trong thân thể như bị hút cạn, không còn cách nào phát huy pháp lực.
Khắp kinh thành, tiếng kêu than vang lên. Tu sĩ các tông môn bị dị tượng cuốn lấy, linh lực tan rã, chỉ còn lại cảm giác bất lực trước sức mạnh vượt ngoài tầm kiểm soát. Ở xa, Diệp Khinh Tuyết dẫn đầu đoàn trưởng lão Thanh Vân Tiên Cung, vừa xuất hiện đã bị linh áp ép cho khuỵu gối, chỉ còn cách dùng Băng Tâm Ngọc Kinh bảo vệ đệ tử.
Độc Cơ Tĩnh đứng trên mái cao, mắt tối lại. Nàng lẩm bẩm:
– Dị tượng này… đã vượt khỏi mọi tính toán. Thiên Đình nếu thật sự hạ giới, ván cờ của ta phải đổi nước.
Bầu trời rạn nứt, từng dòng ánh sáng bạc như trường kiếm giáng xuống. Mỗi tia sáng rơi vào đâu, nơi đó hóa thành vực sâu không đáy, hút lấy mọi linh khí. Ba đạo bóng trắng từ trên trời rơi xuống, khí tức áp đảo, che khuất ánh mặt trời. Đó là tam tướng Thiên Đình, mỗi người khí thế như thần linh, lạnh lùng nhìn xuống nhân gian.
Trác Long hóa long, song dưới uy áp của tam tướng, thân rồng co rúm lại, không dám ngẩng đầu. Tần Thừa Minh vội thu ấn, lùi về phía sau, che chắn trước mặt Tần gia.
Một vị thiên tướng đưa mắt nhìn Mặc Vũ, giọng nói vang lên như sấm:
– Thiên Đạo Dị Cốt xuất thế, nghịch thiên chi vật, phải diệt trừ tận gốc!
Mặc Vũ ngẩng đầu, ánh mắt không chút sợ hãi. Hắn cất tiếng, từng chữ vang vọng:
– Nếu thiên đạo chỉ biết bảo vệ quyền lực kẻ mạnh, dung dưỡng kẻ ác, vậy thứ thiên đạo ấy… không xứng để ta khuất phục.
Tam tướng đồng loạt giáng xuống, mỗi người vung ra một đạo thần quang. Lôi Ấn Cổ Kính trên tay Mặc Vũ xoay tròn, phát ra tiếng ngân dài, đón lấy ba luồng thần lực.
Khoảnh khắc va chạm, thiên địa rung chuyển. Dị tượng ngũ hành bùng nổ, hóa thành một cột sáng khổng lồ xuyên thẳng lên trời, phá toang tầng mây, soi sáng khắp Cửu Châu.
Mọi người đều choáng váng, không ai động đậy nổi. Linh khí trong thiên địa rối loạn, các pháp bảo lần lượt vỡ nát. Tử Uyển bị hất văng, máu trào khóe miệng, song đôi mắt vẫn dõi theo bóng lưng Mặc Vũ.
Trong cột sáng ấy, thân ảnh Mặc Vũ hòa vào lôi quang và ngũ hành, từng vết thương trên thân thể đều liền lại, xương cốt phát ra ánh sáng kỳ dị. Một vòng lôi vân hoàn chỉnh hiện ra giữa trán, khí tức nghịch thiên không ngừng khuếch đại.
Trên đỉnh Thiên Đình, các Thiên Đế đồng loạt đứng dậy, sắc mặt trầm trọng. Một vị quát lớn:
– Đủ rồi! Nếu để dị tượng này hoàn thành, thiên đạo sẽ đổ máu, Cửu Châu tất đại loạn!
Một đạo kim lệnh vọt qua chín tầng mây, hạ xuống nơi giao tranh, ép toàn bộ không gian sụp đổ. Tam tướng đồng loạt hợp lực, tạo thành một đạo thần ấn trấn áp, hòng phong ấn dị cốt vào vực sâu vĩnh hằng.
Mặc Vũ cảm nhận lực lượng ấy như muốn xé nát linh hồn, song ngọn lửa trong lòng không tắt. Hắn hét lớn, Vô Song Đạo Thể phát động đến cực điểm, hấp thu toàn bộ linh khí thiên địa, tạo thành vòng xoáy không gian khổng lồ.
Lúc này, cả điện Trường Xuân chìm trong hỗn loạn. Trác Long rút lui, Tần Thừa Minh dẫn theo tàn binh Tần gia chạy về phía sau, Phượng Dao bị cuốn vào vòng xoáy linh khí, thân thể không ngừng tan rã rồi lại kết tụ.
Tử Uyển gắng sức bò về phía Mặc Vũ, nước mắt hòa lẫn máu, bàn tay run rẩy nắm lấy vạt áo hắn. Nàng thì thầm:
– Đừng… để họ cướp mất ý chí của chàng.
Mặc Vũ siết chặt tay nàng, ánh mắt bạc lam lóe lên tia quyết tuyệt. Hắn gầm lên, lôi quang ngập trời, vòng lôi vân trên trán phát ra tiếng sấm vang động, cột sáng ngũ hành vỡ tung thành hàng vạn mảnh, xuyên thủng tầng mây, chiếu sáng cả đại lục.
Khắp Cửu Châu, mọi tu sĩ đều cảm nhận được linh khí điên cuồng tràn vào cơ thể, cảnh giới không ngừng tăng vọt, song đồng thời cảm nhận một lực lượng huyền bí nào đó đang định đoạt lại vận mệnh của họ.
Trên cao, các Thiên Đế bấm quyết, chuẩn bị hạ xuống giới trần. Độc Cơ Tĩnh đứng trên mái cao, mắt ánh lên tia sáng kỳ dị. Nàng bấm quyết, thả ra một luồng khí đen, lặng lẽ len vào cột sáng, như gieo mầm cho một biến cố mới.
Giữa tâm bão, Mặc Vũ và Tử Uyển nắm chặt tay nhau, thân ảnh chìm trong lôi quang và dị tượng ngũ hành, vầng sáng thần thánh ấy xé nát mọi trói buộc, khiến thiên địa phải chao đảo.
Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người đều có cảm giác ranh giới giữa trời và đất, giữa sống và chết, giữa quyền lực và vô vọng… đều trở nên mong manh.
Một tiếng chuông vang vọng từ tận sâu trong hư không, báo hiệu Thiên Đình đã hạ lệnh khai chiến toàn diện với dị tượng nghịch thiên. Cột sáng ngũ sắc từ từ thu lại, mọi ánh mắt đều dồn về phía trung tâm điện Trường Xuân, nơi Mặc Vũ đang đứng giữa hoang tàn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn lên trời cao.
Cơn bão vừa mới bắt đầu.


Bình luận chương