Tình Yêu Không Có Kỳ Hạn

Chương 1: Giới thiệu, xây dựng thế giới, thiết lập xung đột




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 1 miễn phí!

Nguyễn Minh Khoa đứng bên cửa sổ lớp học, ánh nắng vàng vọt chiếu rọi qua những tán cây xanh mướt bên ngoài. Cảm giác ấm áp lan tỏa, nhưng trong lòng cậu lại đầy nỗi lo lắng. Hôm nay, ngày đầu tiên của năm học mới, cậu phải đối mặt với áp lực không nhỏ từ gia đình. Cha mẹ luôn kỳ vọng cậu trở thành người xuất sắc, và Khoa không muốn làm họ thất vọng.

“Ê, Khoa! Cậu có nghe tin gì chưa?” Lê Thảo Nguyên, cô bạn thân từ thuở bé, xộc vào lớp với một nụ cười rạng rỡ. Tóc dài buộc gọn gàng, đôi mắt to tròn tỏa sáng như những vì sao. Khoa luôn cảm thấy nhẹ nhõm khi có Nguyên bên cạnh. “Có tin gì thế?” Khoa hỏi, tò mò.

“Ngô Minh Tùng sẽ chuyển đến trường mình!” Nguyên hạ giọng, vẻ mặt hồi hộp. “Cậu biết không, nghe đồn hắn ta có ma pháp bóng tối rất mạnh!”

Khoa nhíu mày, cái tên Ngô Minh Tùng khiến cậu cảm thấy không thoải mái. Cậu đã nghe nhiều câu chuyện về cậu ta, một người bí ẩn và có phần đáng sợ. “Chắc chắn sẽ có rắc rối,” Khoa lầm bầm, nhưng Nguyên chỉ cười khúc khích.

“Chúng ta có thể đối phó được mà! Cùng nhau, không có gì là không thể!” Nguyên nói, ánh mắt đầy quyết tâm. Khoa gật đầu, cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn. Cả hai đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách, từ bài kiểm tra đến các hoạt động thể thao.

Trong giờ ra chơi, Khoa và Nguyên cùng nhau tham gia vào một cuộc thi nhỏ giữa các lớp. Khoa sử dụng ma pháp ánh sáng của mình để tạo ra những hiệu ứng rực rỡ, khiến mọi người trầm trồ. Nguyên cũng không kém cạnh khi khéo léo điều khiển cảm xúc của bạn bè xung quanh, làm cho bầu không khí thêm phần sôi động.

Đột nhiên, tiếng cười tắt lịm khi một bóng hình cao lớn xuất hiện. Trần Hữu Đức, người bạn thân thứ hai của họ, bước tới với vẻ mặt đầy hứng khởi. “Này, Khoa! Nguyên! Cùng tôi ra ngoài xem ai là người mạnh nhất nhé!” Đức nói, thách thức. Cậu ta luôn thích cạnh tranh và không ngại thử thách bản thân.

“Được thôi! Nhưng đừng có mà yếu đuối nhé!” Khoa đáp lại, nụ cười hiện rõ trên môi.Họ cùng nhau chạy ra sân, nơi có nhiều bạn học khác đang tụ tập. Không khí căng thẳng, đầy sự mong chờ. Đức là người đầu tiên ra tay, vận dụng sức mạnh ma pháp đất, tạo ra một bức tường chắn kiên cố. Khoa và Nguyên nhìn nhau, rồi cùng nhau chuẩn bị.

“Để tớ!” Khoa nói, ánh mắt lấp lánh, rồi cậu khẽ vung tay, ánh sáng từ bàn tay cậu phát ra rực rỡ, tạo thành những hình dạng lung linh. Nguyên cũng không chần chừ, cô tập trung vào cảm xúc của mọi người xung quanh, giúp họ thêm phần tự tin.

Cuộc thi diễn ra sôi nổi, tiếng hò reo vang lên không ngớt. Những màn trình diễn ma pháp đầy màu sắc khiến mọi người phấn khích. Thế nhưng, giữa không khí vui vẻ, Khoa cảm nhận được một cái nhìn sắc lạnh từ phía xa. Ngô Minh Tùng đứng đó, đôi mắt tối tăm như những cơn bão đang cuồn cuộn. Cậu ta không tham gia, mà chỉ lặng lẽ quan sát, như thể đang âm thầm chuẩn bị cho một kế hoạch nào đó.

“Cậu ta đang làm gì vậy?” Đức hỏi, ánh mắt nghi ngờ. Khoa không biết, nhưng cảm giác bất an cứ lớn dần.

“Có lẽ hắn ta chỉ muốn xem thôi,” Nguyên nói, nhưng giọng cô có chút lo lắng. “Chúng ta nên cẩn thận.”

Khi cuộc thi kết thúc, mọi người đều đã mệt lử nhưng phấn chấn. Khoa, Nguyên và Đức đứng lại với nhau, trò chuyện vui vẻ về những gì vừa diễn ra. Nhưng trong lòng Khoa, sự xuất hiện của Tùng khiến cậu không thể lơ là.

“Hắn ta không phải là một đối thủ dễ chơi,” Khoa nghĩ thầm, lo lắng về những gì có thể xảy ra trong tương lai. Cảm giác như một cơn bão đang đến gần, và cậu biết, điều gì đó lớn lao hơn đang chờ đợi họ.

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thứ, đúng không?” Nguyên cười, ánh mắt kiên định. Khoa gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều câu hỏi chưa có lời đáp. Bầu không khí đầy hứa hẹn, nhưng cũng đầy bất ổn. Cuộc hành trình của họ vừa mới bắt đầu, và Khoa có cảm giác rằng những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.