Tình Yêu Không Có Kỳ Hạn

Chương 2: Khởi đầu của một câu chuyện




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Nguyễn Minh Khoa và Lê Thảo Nguyên bước vào trường trung học ma pháp, nơi không khí luôn tràn đầy sức sống và những giấc mơ của tuổi trẻ. Hôm nay, họ quyết định khám phá những góc khuất của ngôi trường, nơi mà những bức tường không chỉ chứa đựng kiến thức mà còn là những bí mật của ma pháp.

“Nguyên, cậu có nghĩ rằng chúng ta có thể tìm thấy một loại ma pháp mới không?” Khoa hỏi, đôi mắt sáng lên với sự háo hức.

Nguyên cười, mái tóc dài buộc gọn gàng đung đưa theo từng bước đi. “Chắc chắn rồi! Chỉ cần chúng ta kiên nhẫn, ma pháp sẽ tự tìm đến chúng ta.”

Họ đi qua hành lang, nơi những học sinh khác đang thực hành ma pháp trong tiếng cười nói rộn ràng. Khoa cảm thấy tự hào khi nhìn thấy những ánh sáng rực rỡ mà mình có thể tạo ra, nhưng bên cạnh đó, cậu cũng cảm nhận được áp lực từ kỳ vọng của gia đình.

“Cậu sẽ trở thành một ma pháp sư xuất sắc, Khoa!” Nguyên khích lệ, như thể đọc được những suy nghĩ trong lòng cậu. “Chúng ta sẽ cùng nhau làm điều đó!”

Khoa gật đầu, cảm thấy ấm áp trước sự ủng hộ của bạn mình. Họ tiếp tục đi sâu vào khu vực sân sau, nơi có một bức tượng cổ, được cho là nơi khởi nguồn của ma pháp. Mọi người thường đến đây để cầu nguyện và tìm kiếm cảm hứng.

“Cậu nghĩ bức tượng này có thể giúp chúng ta mạnh mẽ hơn không?” Khoa hỏi.

“Chắc chắn! Nhưng quan trọng hơn, sức mạnh nằm trong chính chúng ta,” Nguyên đáp, ánh mắt sáng lấp lánh. “Nếu chúng ta tin tưởng vào bản thân, ma pháp sẽ tự đến.”

Khi họ ngồi xuống cạnh bức tượng, Đức, người bạn thân cao lớn với vẻ mặt luôn đầy nhiệt huyết, xuất hiện. “Hai cậu đang làm gì ở đây? Không tham gia vào buổi thi đấu sao?”

“Chúng mình đang tìm kiếm sức mạnh!” Khoa trả lời, giọng đầy tự tin.

“Nghe có vẻ thú vị đấy! Tham gia cùng tôi đi, mọi người đang chờ!” Đức kêu lên, kéo hai người bạn về sân.Tại sân, không khí tràn ngập sự phấn khích. Những màn trình diễn ma pháp đang diễn ra sôi nổi, từ những đợt ánh sáng lung linh đến những cơn gió mạnh mẽ. Khoa đứng ở giữa, cảm nhận được những ánh mắt hướng về mình. Cậu cảm thấy hồi hộp nhưng cũng không kém phần tự hào.

“Để tớ thử trước!” Khoa nói, quyết tâm làm cho mọi người bất ngờ. Cậu vung tay, ánh sáng từ lòng bàn tay phát ra, tạo thành những hình dạng đẹp mắt. Mọi người xung quanh trầm trồ khen ngợi.

Nguyên đứng bên cạnh, điều khiển cảm xúc của đám đông, khiến họ thêm phần phấn khích. “Cùng nhau nào, mọi người! Hãy cổ vũ cho Khoa!” Cô nói, nụ cười rạng rỡ.

Khi cuộc thi tiếp diễn, Khoa và Nguyên cảm nhận được sức mạnh của tình bạn và sự ủng hộ từ những người xung quanh. Đột nhiên, ánh mắt Khoa chạm phải một bóng hình đứng lặng lẽ ở góc sân. Ngô Minh Tùng, với vẻ lạnh lùng và bí ẩn, đang quan sát. Cảm giác bất an lại xâm chiếm tâm trí cậu.

“Mọi người có thấy cậu ta không?” Khoa hỏi, giọng có chút lo lắng.

“Đừng lo, cậu ta chỉ đứng xem thôi,” Đức trả lời, nhưng sự nghi ngờ vẫn hiện rõ trong ánh mắt.

Nguyên khẽ nắm tay Khoa, “Chúng ta không thể để những điều đó làm mình sợ hãi. Hãy tập trung vào những gì mình đang làm!”

Cuộc thi kết thúc trong tiếng vỗ tay rầm rộ. Khoa cảm thấy hạnh phúc khi nhận được sự công nhận từ bạn bè, nhưng cái nhìn của Tùng cứ đeo bám cậu. Cảm giác như một cơn bão đang âm thầm tiếp cận, và cậu biết rằng những thử thách lớn hơn đang chờ đợi.

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thứ, đúng không?” Nguyên nói, ánh mắt kiên định.

“Đúng vậy!” Khoa đáp, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều câu hỏi. Cậu nhìn về phía Tùng, rồi quay lại với Nguyên và Đức, quyết tâm phải đối mặt với bất cứ điều gì xảy ra.

Bầu không khí tràn đầy hứa hẹn, nhưng cũng ngập tràn sự bất ổn. Hành trình của họ chỉ mới bắt đầu, và Khoa có cảm giác rằng những bí mật lớn lao đang chờ được khám phá.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.