Trà Đắng Đổi Tình Sâu

Chương 10: Trà Đắng Lòng Người




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 10 miễn phí!

Trời còn chưa sáng hẳn, sương mỏng phủ khắp ngõ nhỏ Lâm Châu. Bên trong trà phường Lục-Trình, ánh đèn dầu le lói giữa phòng nghị sự, từng sổ sách dày cộm trải kín mặt bàn. Thư Nguyệt ngồi ngay ngắn bên bàn, dáng người thanh thoát như một nhành lan nép mình, vẻ mặt điềm đạm mà ánh mắt lại lặng lẽ toan tính.

Cửa vừa khẽ mở, quản sự họ Phùng cúi đầu bước vào, giọng run rẩy:

– Đại tiểu thư, Lục thiếu gia... Sáng sớm nay, phía Diệp Lâm lại cho mở thêm hai điểm bán trà mới ở phố Đông và phố Nam. Cả hai đều hạ giá mạnh, lại còn phát thưởng quà quý cho khách. Tin đồn lan rất nhanh, có người nói trà của chúng ta là trà vụn cũ, không xứng tiền...

Thư Nguyệt nhíu mày, nhẹ nhàng gấp quyển sổ lại, môi điểm nét trầm ngâm:

– Các khách lớn phản ứng thế nào?

Quản sự ngập ngừng, giọng nhỏ dần:

– Đã có ba nhà thương – Mã đại thương, Lý gia, Chu phủ – đều ngừng nhập trà của ta. Một số khách nhỏ cũng lục tục chuyển sang bên Diệp Lâm. Họ nói... trà mới tên Thanh Sương Vân Mộng, vị rất lạ, lại có cả quan lớn trong triều đến thưởng thức.

Tử Hành ngồi đối diện, dáng lặng lẽ, mắt sâu như vực. Chàng rút ra một tấm bản đồ, trải rộng lên bàn, ngón tay chỉ vào ba dấu đỏ mới vẽ:

– Vị trí ba phường mới đều cắt ngang tuyến giao thương chủ lực của chúng ta. Nếu để lâu, cả nguồn nhập lẫn khách lớn đều bị chia cắt. Diệp Lâm không chỉ muốn tranh khách, mà còn muốn bôi nhọ danh tiếng Lục-Trình.

Quản sự cúi đầu, giọng khẽ khàng:

– Thưa thiếu gia, Uyển Nhi tiểu thư vừa gửi quà chúc mừng Diệp Lâm, còn đặt mua năm rương Thanh Sương Vân Mộng. Người của Uyển Nhi cũng loan tin trà mới là bí truyền, chỉ Diệp Lâm nắm được...

Ánh mắt Tử Hành thoáng lạnh lẽo. Thư Nguyệt lặng im giây lát, rồi đứng dậy, ra hiệu cho quản sự lui ra. Khi trong phòng chỉ còn lại hai người, nàng nhẹ nhàng bước đến cửa sổ, nhìn ra vườn trà trắng đang chìm trong sương sớm.

– Diệp Lâm đánh chiêu này quá nhanh. Hắn không ngại dùng cả thế lực của Uyển Nhi để ép chúng ta. Nếu danh tiếng Lục-Trình sụp đổ, mọi thứ sẽ mất trắng.

Tử Hành lặng lẽ quan sát nàng, ánh mắt lóe lên vẻ tán thưởng. Chàng nói chậm rãi:

– Hắn cắt đường vận chuyển, mua chuộc khách lớn, lại dùng danh nghĩa bí truyền trà đạo để ép chúng ta vào thế yếu. Nhưng hắn vội vàng mở ba phường một lúc, nguồn trà chắc chắn không đủ thượng hạng như quảng cáo. Nếu tìm được sơ hở, có thể xoay chuyển cục diện.

Thư Nguyệt mỉm cười, đôi môi mỏng cong lên dịu dàng nhưng kiên định:

– Để ta đích thân đi dò xét. Chàng hãy trấn an các khách cũ, giữ vững lòng tin nội bộ. Ta tin, chỉ cần sự thật được phơi bày, khách sẽ tự quay lại.

Tử Hành chau mày, định ngăn cản, nhưng bắt gặp ánh mắt dứt khoát của nàng, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu:

– Nàng nhớ cẩn trọng. Có gì lập tức cho ta biết.

Nàng mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như nước hồ thu:

– Chàng yên tâm. Đã là con gái Trình gia, ta không dễ bị kẻ khác hạ nhục.

*

Chỉ một canh giờ sau, Thư Nguyệt đã cải trang thành một nữ tử bình thường, cùng quản sự thân tín lặng lẽ đến phường trà Diệp Lâm vừa khai trương. Không khí ở đây nhộn nhịp hẳn lên, tiếng cười nói ồn ào, khách khứa chen nhau thử trà mới. Bên quầy chính, Diệp Lâm trong bộ áo gấm hoa lệ, môi cười nửa miệng, ánh mắt láu cá đảo quanh, tay không ngừng rót trà mời khách.

Nàng chọn một góc khuất, gọi một bình Thanh Sương Vân Mộng. Trà vừa dâng lên, nàng chậm rãi nâng chén, khẽ nhấp môi. Vị trà đắng đầu lưỡi, hậu ngọt kéo dài, song với kinh nghiệm trăm loại trà quý, nàng chỉ cần một ngụm đã nhận ra: vị hậu rất nhạt, hương thơm ngắt gắt, trong trà có lẫn lá non chưa đủ tuổi, sắc nước xanh tươi lạ thường, không giống trà truyền thống Trình gia.

Một lát sau, Diệp Lâm bận rộn tiếp khách nhưng vẫn nhận ra nàng, liền bước tới, cúi đầu lịch thiệp:

– Cô nương đây hình như là khách mới? Trà của ta hôm nay là bí truyền, khắp thành không ai có.

Nàng mỉm cười, giọng nhẹ như gió:

– Trà quý, người hiểu trà mới biết thật giả. Không rõ công tử có dám để khách tự mình thẩm định không?

Diệp Lâm nhướng mày, môi nhếch lên đầy tự mãn:

– Nếu cô nương tự tin, ta sẵn lòng tiếp đãi. Chỉ e trà đạo đâu dễ học một sớm một chiều.

Nàng thong thả đáp:

– Ta từng học trà đạo ở Trình gia. Nếu công tử không ngại, xin được thử.

Mắt Diệp Lâm thoáng biến sắc, song vẫn giữ nụ cười nhã nhặn:

– Xin mời.

Nàng thử qua các loại, cuối cùng dừng ở Thanh Sương Vân Mộng, đặt chén xuống, giọng bình thản:

– Trà này vị hậu nhạt, hương thơm gắt, lá non chưa đủ tuổi. Nếu dùng lâu, e sinh hỏa khí, dễ tổn thương tỳ vị. Lý gia vừa trả lại một rương trà của ngài, vì phát hiện điều này, phải không?

Diệp Lâm chớp mắt, ánh nhìn sắc lạnh, giọng thấp đi:

– Cô nương là ai?

Nàng khẽ cười, cúi đầu:

– Chỉ là một người yêu trà. Xin cáo từ.

Ra khỏi trà phường, nàng lập tức cho người bí mật theo dõi nguồn trà nhập của Diệp Lâm, đồng thời gửi thiệp mời kín tới tất cả thương nhân lớn trong thành, hẹn tối nay tại Lục-Trình mở tiệc trà, mời tự tay chọn và thẩm định các loại trà thượng hạng.

*

Trong lúc ấy, tại Lục-Trình, Tử Hành đang tiếp một loạt khách cũ đến chất vấn. Mã đại thương, người đàn ông thấp đậm, mặt đỏ bừng, chất giọng gay gắt:

– Lục thiếu gia, trà của các người giá cao, lại đồn đại có trộn lá vụn. Chúng ta buôn bán nhiều năm, không thể để khách phàn nàn mãi thế này!

Tử Hành bình thản rót trà, đẩy chén về phía Mã đại thương:

– Mã lão gia, trà này là Thanh Trúc, chỉ Lục-Trình mới có thể phối. Nếu ông tìm được nơi nào khác bán đúng vị này, ta xin nhận mọi trách nhiệm.

Mã đại thương nhấp thử, mắt sáng lên. Ông ngập ngừng:

– Đúng là khác biệt… Nhưng Diệp Lâm hạ giá mạnh, lại bảo đảm trà thượng hạng. Ai mà không muốn rẻ hơn?

Tử Hành nhếch môi cười nhạt:

– Giá rẻ chưa chắc là tốt. Lý gia vừa trả lại ba rương trà của Diệp Lâm. Nếu các vị muốn thử, tối nay xin mời sang Lục-Trình, tự tay chọn trà, tự mình kiểm nghiệm. Nếu có trà vụn, ta lập tức đóng cửa phường.

Lời nói chắc nịch, ánh mắt kiên định của chàng khiến các thương nhân bớt nghi ngờ, dần đồng ý sẽ đến dự tiệc trà thử vị vào tối nay.

Khi khách đã ra về, quản sự bước vào, khẽ báo:

– Thiếu gia, Thư Nguyệt tiểu thư đã có phát hiện mới, xin người chuẩn bị phòng trà lớn cho tiệc tối.

Tử Hành gật đầu, trong lòng không giấu nổi sự cảm phục với sự nhạy bén, linh hoạt của nàng.

*Đêm xuống, ánh đèn lồng vàng rực khắp trà quán Lục-Trình. Khách khứa kéo đến đông chưa từng thấy: thương nhân giàu có, quan lại, cả các thế gia trà đạo cũng có mặt. Thư Nguyệt xuất hiện trong bộ y phục xanh nhạt, tóc búi cao, nét mặt dịu dàng mà uy nghi. Nàng tự tay chọn trà, pha từng ấm, mời từng khách thử vị, lời nói nhẹ nhàng mà chắc chắn, động tác khoan thai, ánh mắt long lanh chứa đựng niềm kiêu hãnh kín đáo.

Bên ngoài, Tử Hành đứng lặng, dõi theo từng cử chỉ của nàng. Chàng chưa từng thấy nàng rực rỡ đến vậy – không cần lời khoa trương, chỉ bằng sự am hiểu và tự tin, đã làm nên uy tín cho Lục-Trình.

Sau mỗi lượt thử trà, khách khứa đều trầm trồ, không ngớt lời khen. Đến khi tiệc kết thúc, phần lớn đều đặt mua thêm trà của Lục-Trình, đồng thời chủ động xin lỗi về những hiểu lầm trước đó. Không khí trong phường bỗng chốc thay đổi hẳn – niềm tin được phục hồi, uy tín càng vững chắc.

Khi mọi người đã về, Tử Hành bước đến bên nàng, giọng trầm ấm:

– Nàng làm rất tốt. Ta không ngờ nàng lại có thể xoay chuyển tình thế như vậy.

Thư Nguyệt mỉm cười nhẹ:

– Ta chỉ làm điều cần làm. Nếu không tự bảo vệ mình, ai sẽ bảo vệ ta?

Chàng nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng lạ thường. Một lát, chàng khẽ cúi đầu:

– Nàng không cần gánh hết mọi thứ. Có ta ở bên, sau này hãy dựa vào ta nhiều hơn.

Nàng khẽ ngẩng lên, ánh mắt trong veo chạm vào ánh nhìn của chàng. Khoảnh khắc ấy, những lớp phòng bị bấy lâu dường như tan biến, cảm giác được sẻ chia, được trân trọng len lỏi vào tim khiến nàng bối rối mà cũng ấm lòng.

Đúng lúc đó, quản sự hớt hải chạy vào, thì thầm bên tai Tử Hành:

– Thiếu gia, có người gửi thư nặc danh, nói về một bí mật của trà phường Diệp Lâm. Xin người xem ngay.

Tử Hành nhận lấy, ánh mắt thoáng nghi ngờ. Thư Nguyệt bước tới gần, cùng chàng mở phong thư. Bên trong chỉ là một mảnh giấy nhỏ, chữ viết xiêu vẹo: “Trà của Diệp Lâm không phải tự phối. Đêm nay, giờ Tý, kho sau phường trà cũ, mọi chuyện sẽ rõ.”

Tử Hành siết nhẹ mảnh giấy, ánh mắt sắc lạnh. Thư Nguyệt nhíu mày:

– Là bẫy, hay cơ hội?

Chàng đáp ngắn gọn:

– Dù là gì, cũng không thể bỏ lỡ.

Nàng nhìn chàng, lần đầu tiên thấy rõ sự quyết đoán, lạnh lùng của người đàn ông trước mặt – từ trước đến nay vẫn nhường nhịn, nay lại sắc bén, dứt khoát, chẳng kém gì ai trên thương trường.

Nàng nói khẽ:

– Ta đi cùng chàng.

Tử Hành định phản đối, nhưng ánh mắt nàng cương quyết, chàng chỉ đành gật đầu.

*

Đêm khuya, hai người cải trang, lặng lẽ lẩn vào con hẻm sau phường trà cũ của Diệp Lâm. Gió lạnh táp qua, tiếng bước chân vang khẽ giữa những bức tường đá phủ rêu xanh. Kho trà cũ lặng im, cửa chỉ khép hờ, bên trong ánh đèn dầu leo lét.

Tử Hành ra hiệu cho Thư Nguyệt nấp sau một bức tường thấp, tự mình tiến tới, cẩn trọng quan sát. Chàng nhẹ nhàng đẩy cửa, bên trong là một người đàn ông trung niên đang phân loại các bao trà, trên tay là một túi nhỏ đựng lá trà tươi – loại lá chỉ mọc ở vùng sơn cước phía bắc, tuyệt đối không phải sản phẩm của Trình gia.

Thư Nguyệt tiến lại gần, nhận ra người kia từng là thương nhân bị Trình gia khai trừ vì gian lận trong phối trà. Trên bao trà in dấu ấn quen thuộc của Uyển Nhi tiểu thư.

Tử Hành rút một túi vải nhỏ, lấy vài lá trà, đưa cho Thư Nguyệt. Nàng ngửi qua, ánh mắt tối lại:

– Lá trà này bị tẩm hóa chất, dùng lâu sẽ sinh bệnh.

Chàng gật đầu, ánh mắt lạnh băng. Đúng lúc ấy, một bóng người xuất hiện ngoài cửa – Diệp Lâm, mặt tái đi vì tức giận.

– Các ngươi dám lẻn vào kho của ta? – Hắn gằn giọng, mắt bừng lửa giận.

Tử Hành điềm tĩnh:

– Chỉ muốn xác minh đôi điều.

Diệp Lâm cười khẩy, giọng mỉa mai:

– Trà của ta bán chạy, khách khắp nơi kéo đến. Dù có chút lá trà tươi trộn lẫn, ai dám vạch mặt ta?

Thư Nguyệt bình thản đáp:

– Nếu để quan phủ biết trà của ngươi có tẩm độc, e rằng chẳng ai dám mua nữa.

Diệp Lâm nghiến răng, ánh mắt vẫn đầy khiêu khích:

– Chỉ cần ta muốn, có thể dìm chết bất cứ ai. Đừng tưởng các ngươi giữ được Lục-Trình mãi mãi.

Tử Hành tiến lên một bước, giọng lạnh như băng:

– Nếu ngươi dám động đến Thư Nguyệt, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá.

Không khí trong kho căng như dây đàn. Diệp Lâm lùi lại, ánh mắt lóe hiểm độc:

– Cứ chờ đấy. Đây mới chỉ là bắt đầu.

Hắn bỏ đi, tiếng giày dội vang trong đêm tối. Người đàn ông trung niên cũng vội vàng gom đồ, lẩn vào bóng đêm.

Khi chỉ còn hai người, Tử Hành nhìn Thư Nguyệt, giọng nghiêm nghị:

– Diệp Lâm đã bắt tay với thế lực bên ngoài, lại dùng thủ đoạn hạ lưu. Phía sau còn có cả Uyển Nhi. Chúng ta không thể lùi nữa.

Thư Nguyệt gật đầu, ánh mắt sáng lên quyết tâm:

– Chỉ cần chàng ở bên ta, ta không sợ gì hết.

Chàng nắm tay nàng, siết nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng tan biến. Ngoài kia, gió vẫn rít qua mái ngói cũ, mang theo mùi trà nồng và dư âm âm mưu chưa tàn.

*

Vừa khi hai người rời khỏi kho trà, một bóng người khác lặng lẽ tách khỏi bóng tối – Lục Uyển Nhi. Nàng nép sau bức tường, ánh mắt phượng sắc lạnh, môi nở nụ cười kiêu ngạo.

– Đã đến lúc cho các ngươi nếm thử vị trà đắng thật sự.

Tiếng cười lạnh hòa vào gió đêm, gieo rắc linh cảm chẳng lành cho thành Lâm Châu.

*

Sáng hôm sau, Thư Nguyệt vừa bước vào phòng nghị sự, đã thấy trên bàn đặt một phong thư lạ, không đề tên người gửi. Nàng mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn bốn chữ: “Trà Đắng Lòng Người”.

Nàng đứng lặng, bàn tay khẽ run. Ngoài cửa sổ, mùi trà sớm thoảng qua, ngòn ngọt mà trong lòng lại dâng lên vị đắng khó tả. Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo nỗi bất an chập chờn – sóng gió thật sự, chỉ vừa mới bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.