Trà Đắng Đổi Tình Sâu

Chương 9: Dưới Trăng




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 9 miễn phí!

Trăng tròn soi vằng vặc xuống vườn trà, phủ lên từng tán lá một lớp ánh bạc dịu mát. Đêm Lâm Châu tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng gió khẽ lùa qua hàng cây, quyện với hương trà thơm thoảng. Trình Thư Nguyệt khoác áo mỏng, lặng lẽ rời khỏi phòng. Nỗi bất an sau biến cố chưa tan, trong lòng nàng như có một sợi tơ vô hình níu giữ, khiến đôi chân tự tìm về góc vườn quen thuộc.

Dưới gốc ngô đồng già, Lục Tử Hành đứng đó từ bao giờ. Ánh trăng phủ lên vai chàng, vẽ nên một bóng hình vững chãi mà lẻ loi. Chàng không quay đầu, nhưng dường như đã sớm nhận ra sự hiện diện của nàng. Thư Nguyệt do dự một thoáng, rồi tiến lại gần, bước chân khẽ khàng như sợ đánh thức màn đêm.

– Đêm nay trời đẹp, trăng cũng sáng – Tử Hành lên tiếng, giọng trầm ấm, phá tan sự im lặng kéo dài.

Nàng dừng lại, tay khẽ vuốt vạt áo, ánh mắt hướng về phía trăng. – Quả thực, lâu rồi ta không thấy trăng sáng thế này. Chỉ tiếc, lòng người không tĩnh như trăng.

Tử Hành nghiêng đầu, mắt ánh lên tia áy náy. – Ta biết nàng vẫn còn lo lắng. Nếu không ngại, có thể cùng ta dạo một vòng vườn trà?

Thư Nguyệt khẽ gật, cùng chàng bước chậm trên lối nhỏ lát đá. Ánh trăng rải thảm dưới chân, hương trà lan nhẹ trong gió. Mỗi bước chân, nàng cảm thấy lòng mình dịu lại, nhưng những ký ức đau buồn vẫn không chịu rời đi.

– Khi còn nhỏ, mỗi lần sợ hãi hay mất ngủ, mẫu thân đều dắt ta ra vườn ngắm trăng. Người nói, trăng không hỏi chuyện thế gian, chỉ lặng lẽ soi tỏ lòng người – nàng thì thầm, mắt không rời vầng sáng trên cao.

Tử Hành lắng nghe, không chen lời. Gió đêm mang đến tiếng côn trùng rỉ rả, càng khiến không gian thêm tĩnh mịch. Một lúc, chàng nhẹ nhàng nói: – Ta cũng từng có những đêm như vậy. Khi mẫu thân ta mất, ta không khóc, chỉ lặng lẽ nhìn trăng rồi tự nhủ phải mạnh mẽ lên. Nhưng càng lớn, ta càng thấy lòng mình trống rỗng.

Thư Nguyệt khẽ ngước nhìn, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của chàng. Lần đầu tiên, nàng nhận ra sau vẻ lạnh lùng ấy là một tâm hồn cũng từng tổn thương.

– Ta cứ nghĩ chỉ mình ta mang vết thương cũ – nàng khẽ cười, giọng nhẹ như gió – Hóa ra trên đời này, ai cũng có nỗi đau không thể nói ra.

Tử Hành đáp bằng một nụ cười hiếm hoi, ánh mắt dịu lại. – Có lẽ vì vậy mà chúng ta mới dễ cảm thông cho nhau.

Bóng hai người in dài trên lối nhỏ. Một lúc sau, Thư Nguyệt dừng chân bên khóm trà trắng, chạm nhẹ vào búp non, giọng trầm ngâm: – Chàng có bao giờ hối hận vì đã lấy ta không? Nếu không có cuộc hôn nhân này, có lẽ chàng sẽ chẳng phải cuốn vào bao phiền toái.

Tử Hành sững lại, rồi đáp, giọng kiên định: – Lúc đầu ta nghĩ đây chỉ là trách nhiệm. Nhưng sau khi trải qua bao chuyện cùng nàng, ta mới hiểu, có những điều dù biết trước là gian nan, ta cũng sẽ không chọn lại con đường khác.

Nàng bất ngờ, trong mắt ánh lên tia xúc động, nhưng vẫn cố giấu đi. – Nếu như mọi chuyện tệ hơn, thậm chí mất đi tất cả, chàng… có trách ta không?

Tử Hành chậm rãi lắc đầu: – Chỉ cần nàng không buông tay, dù mất tất cả, ta cũng không oán trách.

Thư Nguyệt mím môi, nhìn xuống vạt áo, lòng xao động. Sự tin tưởng ấy, nàng chưa từng nhận được từ ai, kể cả người thân nhất.

– Ta đã quen sống một mình, mọi chuyện đều tự gánh vác. Nhưng gần đây, ta nhận ra có người bên cạnh cũng là một loại an ủi – nàng nói khẽ, như tự thú nhận với chính mình.

Tử Hành nhìn nàng, ánh mắt trở nên dịu dàng đến lạ. – Nàng không cần mạnh mẽ mãi. Nếu mệt, cứ tựa vào vai ta.

Nàng bật cười, giọng nhẹ nhàng: – Vậy nếu một ngày chàng cũng mệt, ta cũng sẽ pha cho chàng một chén trà thật ngon.

Hai người cùng cười, tiếng cười tan vào gió đêm, xua đi phần nào nỗi nặng trĩu trong lòng.

Một lát sau, Thư Nguyệt chợt hỏi: – Trong nhà, chàng có phát hiện gì mới không? Ta vẫn lo Diệp Lâm chưa dừng lại.

Tử Hành trầm giọng: – Ta đã cho người bí mật theo dõi. Kẻ đứng sau chắc chắn không chỉ có Diệp Lâm, mà còn có thế lực bên ngoài. Nhưng nàng yên tâm, lần này ta sẽ không để ai tổn thương nàng nữa.

Nàng gật đầu, cảm thấy lòng nhẹ nhõm. – Nếu có chuyện gì, ta sẽ không giấu chàng nữa.

Tử Hành nhìn nàng, khẽ nắm lấy tay, bàn tay ấm áp truyền sang nàng một dòng cảm giác bình yên. – Ta hứa, dù thế nào cũng sẽ ở bên cạnh nàng.

Dưới ánh trăng, lời hứa ấy như một khúc nhạc êm đềm len sâu vào lòng người.

*

Trở về phòng, Thư Nguyệt ngồi bên bàn trà, rót một chén ô long nhạt, ngắm khói trà uốn lượn như dòng ký ức. Tâm trạng nàng yên hơn, không còn rối bời như những ngày trước. Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ khẽ.

Nàng mở cửa, thấy Tử Hành đứng ngoài, tay cầm một gói trà nhỏ bọc giấy. Chàng ngập ngừng, dường như không quen với việc này.

– Ta nghe nói trà hoa hòe giúp an thần, tốt cho giấc ngủ. Nếu nàng chưa ngủ được, hãy thử xem.

Nàng nhận lấy, nhận ra đây là loại trà mẹ nàng từng dùng. Ánh mắt bất giác đỏ lên. – Cảm ơn chàng. Ta sẽ pha ngay.

Tử Hành chỉ gật đầu, rồi lặng lẽ quay đi, không nói thêm lời nào. Khi bóng chàng khuất sau rèm, Thư Nguyệt chợt thấy lòng mình ấm lại, như thể vừa nhận được một món quà vô giá.

Nàng pha một ấm trà nhỏ, nhấp từng ngụm, để vị trà thấm dần, xoa dịu những hồi ức đau buồn còn sót lại.

*

Sáng sớm, khi ánh nắng đầu tiên vừa rọi vào vườn, Thư Nguyệt đã tỉnh giấc. Nàng khoác áo, bước ra hành lang. Tiếng thì thầm của mấy tiểu tỳ vọng lại:

– Đại thiếu gia đêm qua lại mang trà sang cho đại tiểu thư.

– Ta còn thấy hai người họ cùng dạo vườn dưới trăng nữa!

– Chưa từng thấy thiếu gia dịu dàng vậy với ai bao giờ…

Nàng nghe rõ từng lời, nhưng chỉ mỉm cười, không để tâm. Từng ánh mắt tò mò, từng lời bàn tán, giờ đây không còn là gánh nặng. Nàng cảm nhận rõ một dòng sức mạnh mới đang dâng lên trong lòng mình.Trở về phòng, nàng gọi Bích Nhi, dặn dò: – Chuẩn bị giúp ta một ít trà hoa hòe, ngày mai mang sang phòng phụ thân.

Bích Nhi ngạc nhiên: – Tiểu thư, người không sợ mẹ kế nghi ngờ sao?

Nàng lắc đầu: – Ta chỉ muốn cha ngủ ngon hơn. Chuyện khác không quan trọng.

Bích Nhi cúi đầu, mắt lấp lánh cảm kích: – Tiểu thư, người đã khác trước nhiều lắm.

Thư Nguyệt mỉm cười, nhẹ nhàng: – Đôi khi chỉ cần có một người tin tưởng, con người ta cũng thay đổi được.

*

Chiều hôm đó, Thư Nguyệt đích thân mang trà tới phòng phụ thân. Trình lão gia nằm trên giường, sắc mặt vàng vọt, hơi thở nặng nề. Mẹ kế ngồi cạnh, ánh mắt cảnh giác. Nàng chậm rãi pha trà, động tác ung dung, ánh mắt không rời cha mình.

– Cha thử một ngụm trà này đi, sẽ dễ ngủ hơn – nàng nói khẽ, giọng nhẹ nhàng.

Trình lão gia nhìn nàng, ánh mắt phức tạp. – Con gái ngoan, cha làm khổ con rồi.

Nàng lắc đầu, đặt tay lên mu bàn tay ông, ánh mắt dịu dàng: – Chỉ cần cha an tâm tĩnh dưỡng, mọi chuyện còn lại con sẽ lo.

Mẹ kế lên tiếng, giọng chua chát: – Đại tiểu thư thật chu đáo. Hy vọng trà này không có gì bất thường.

Thư Nguyệt chỉ mỉm cười, không đáp, ánh mắt trong vắt không chút gợn sóng. Trình lão gia nhấp một ngụm, sắc mặt dần thư thái hơn. Nàng rót thêm, ánh mắt lặng lẽ như gửi gắm một lời nhắn nhủ không thành lời.

*

Đêm buông xuống, phòng Thư Nguyệt chìm trong ánh nến vàng vọt. Nàng ngồi bên bàn, viết đôi dòng nhật ký, ghi lại những suy nghĩ lặng lẽ. Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hương trà dịu nhẹ.

Chợt có tiếng gõ cửa khe khẽ. Nàng cảnh giác, nhưng vẫn mở cửa. Lục Tử Hành đứng đó, sắc mặt trầm ngâm, trong mắt lấp lánh ánh trăng phản chiếu.

– Ta có chuyện muốn hỏi nàng.

Nàng mời chàng vào, rót chén trà mới, đưa tận tay. Tử Hành đón lấy, ngồi xuống đối diện, ánh mắt không rời nàng.

– Ta nghe nói trong kho trà phát hiện một loại dược liệu lạ. Nàng có nghi ai không?

Thư Nguyệt trầm ngâm một lát: – Nếu không phải Diệp Lâm thì là người của mẹ kế. Nhưng loại dược liệu đó, không ai tự phối được nếu không có kẻ chỉ điểm. Ta e rằng phía sau còn người khác.

Tử Hành gật đầu, ánh mắt sắc lạnh: – Ta đã cho người theo dõi từng động tĩnh trong phủ. Nếu lần này có kẻ dám ra tay, ta sẽ không dung thứ.

Nàng nhìn chàng, ánh mắt đầy tin tưởng: – Ta giao cho chàng, chỉ mong đừng làm tổn thương người vô tội.

Tử Hành nhẹ giọng: – Ta chỉ muốn bảo vệ nàng. Nếu có ai dám động vào nàng, dù là người nhà, ta cũng không nể tình.

Nàng khẽ rùng mình, nhưng lại thấy yên tâm lạ thường. Sự quyết đoán ấy khiến nàng tin tưởng hơn vào bờ vai này.

Tử Hành đặt chén trà xuống, ngập ngừng một lát rồi nói: – Ta không giỏi nói lời hoa mỹ. Nhưng nếu nàng thấy mệt, hãy dựa vào ta.

Thư Nguyệt bật cười, giọng nhẹ như gió: – Được. Sau này nếu ta khóc, sẽ không trốn chàng nữa.

Chàng hơi đỏ mặt, quay đi, vẻ mặt có chút ngượng ngùng. Không khí trong phòng trở nên ấm áp, như có một dòng suối nhỏ len qua từng kẽ hở tâm hồn.

*

Ngoài sân, Lục Uyển Nhi đứng nép dưới bóng cây, mắt phượng long lanh ánh lạnh. Bên cạnh là một nam nhân trẻ tuổi, cung kính cúi đầu.

– Đại tiểu thư vẫn chưa mất mạng, ngược lại còn được Lục Tử Hành quan tâm hơn trước – hắn thì thầm.

Uyển Nhi khẽ cười, môi cong lên đầy kiêu ngạo: – Một ấm trà chưa đủ, ta sẽ cho nàng ta nếm thử vị đắng thật sự. Đêm mai, chuẩn bị mọi thứ chu đáo.

Nam nhân thấp giọng: – Lệnh tiểu thư yên tâm.

Uyển Nhi liếc về phía phòng Thư Nguyệt, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc. – Chỉ cần một lần sơ sẩy, tất cả những gì nàng có sẽ tan thành mây khói.

Gió đêm lùa qua, mang theo tiếng cười lạnh lẽo và mùi nguy hiểm âm thầm lan rộng.

*

Bên trong, Thư Nguyệt ngồi lặng lẽ trước bàn, tay khẽ vuốt gói trà hoa hòe. Nàng nhớ lại ánh mắt Tử Hành dưới trăng, lời hứa nhẹ như gió: “Dù có là bão tố, chỉ cần nàng nắm tay ta, ta không sợ gì hết.”

Nàng khẽ cười, đôi mắt ánh lên tia sáng mới. Cảm giác được thấu hiểu, được bảo vệ, khiến mọi đau đớn trong quá khứ dần được xoa dịu.

Đúng lúc ấy, bên ngoài hành lang xuất hiện một bóng người lạ, lướt qua nhanh như gió. Trên nền đất, một dấu chân in rõ, lấm tấm bùn đất – dấu hiệu của một âm mưu đang nhen nhóm.

Đêm Lâm Châu lại chìm vào tĩnh lặng, nhưng dưới ánh trăng, những sóng ngầm nguy hiểm đã bắt đầu chuyển động, chờ bùng lên bất cứ lúc nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.