Bình minh hé rạng, ánh sáng nhẹ nhàng xuyên qua tấm cửa giấy, rắc lên mặt bàn gỗ lim một lớp vàng nhạt. Không gian yên ả của Tử phòng như ngưng đọng trong hơi sương sớm. Trình Thư Nguyệt đã dậy từ lâu, dáng người thanh mảnh lặng lẽ bày biện bàn trà. Ấm tử sa nhỏ nhắn, chén ngọc trắng ngần, bình thủy tinh trong suốt đựng nước suối đầu nguồn, mọi thứ đều tinh tươm, sạch sẽ. Trước mặt nàng là ba hộp trà: một hộp Bạch Vân, một hộp Ô Long Huyết, và một hộp trà xanh lục mỏng manh, lá trà tỏa hương dìu dịu như gió sớm trên sườn núi phía Nam. Nàng khẽ vuốt lại tay áo, ánh mắt dừng ở từng vật dụng như muốn gửi gắm một ý niệm sâu xa.
Cửa phòng mở khẽ, tiếng bước chân vững chãi vang lên. Lục Tử Hành xuất hiện, trường bào xanh thẫm càng tôn lên dáng người cao lớn. Chàng ngừng lại bên ngưỡng cửa, ánh mắt nhìn lướt qua bàn trà, thoáng ngạc nhiên rồi chuyển thành trầm tĩnh.
– Nàng dậy sớm như vậy?
Thư Nguyệt ngẩng đầu, môi điểm nụ cười nhạt:
– Hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta cùng nhau thưởng trà. Thiếp muốn tự tay pha mời công tử.
Tử Hành bước đến, ngồi xuống phía đối diện. Dáng chàng thẳng tắp, ánh mắt không rời động tác của nàng, nhưng trong sâu thẳm vẫn ẩn chút cảnh giác. Không khí giữa hai người như tấm lụa căng khẽ, chỉ một động tác nhỏ cũng có thể để lộ tâm ý.
Thư Nguyệt nhẹ nhàng rót nước sôi vào ấm, từng động tác khoan thai như đang múa trong lặng yên. Hương trà xanh dìu dịu lan tỏa, quyện với ánh nắng buổi sớm, khiến căn phòng như ấm lên đôi phần. Nàng lấy một nhúm trà xanh lục, cẩn thận thả vào ấm, đậy nắp, đợi đúng bảy nhịp thở rồi rót ra chén nhỏ.
– Công tử thích loại trà nào nhất?
Tử Hành nhìn ba hộp trà, cân nhắc rồi đáp:
– Ta vẫn thường dùng Ô Long Huyết, nhưng nếu nàng đã chuẩn bị, cứ theo ý nàng đi.
Thư Nguyệt mỉm cười, đưa chén trà xanh lục cho chàng. Đôi mắt hồ thu lặng lẽ quan sát từng biến chuyển trên gương mặt Tử Hành.
Chàng đưa chén lên, khẽ ngửi. Hương trà thanh mát, vị ngọt nhẹ như sương mai, nhưng ẩn sau đó là dư vị chát tinh tế kéo dài nơi cuống họng. Tử Hành nhấp môi, ánh mắt hiện lên nét bất ngờ:
– Loại trà này thật lạ. Nhẹ nhàng mà sâu sắc, dư vị khiến người ta khó quên.
Thư Nguyệt đặt chén xuống, giọng điềm đạm:
– “Thanh Sơn Lục Diệp”, chỉ mọc ở khe núi phía Nam, mỗi năm chỉ hái vào một ngày duy nhất. Nếu không biết cách pha, vị sẽ nhạt phai. Thiếp chọn loại này, vì nghĩ công tử thích sự giản dị mà đậm đà.
Tử Hành ngắm nàng, trong lòng dấy lên cảm giác vừa thán phục vừa đề phòng. Một nữ tử bề ngoài nhu mì, lại có thể dùng một chén trà để thử lòng đối phương, chẳng phải là kỳ phùng địch thủ trong cuộc sống lẫn quyền mưu hay sao?
Chàng khẽ cười:
– Nàng thật biết ý người. Trà này, không phải ai cũng có cơ hội thưởng thức.
Thư Nguyệt nhẹ nhàng rót thêm cho chàng một chén, ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng đã ánh lên tia sắc sảo:
– Người uống trà, nếu lòng không tĩnh, dù trà ngon cũng hóa vô vị.
Tử Hành nhướng mày, nhận ra nàng đang ám chỉ khoảng cách giữa hai người. Chàng đặt chén xuống, giọng trầm hẳn:
– Nếu nàng có điều muốn hỏi, xin cứ nói thẳng.
Thư Nguyệt nhìn thẳng vào mắt chàng, không lảng tránh:
– Công tử nghĩ gì về cuộc hôn nhân này? Là ràng buộc, hay là một khởi đầu mới?
Tử Hành im lặng một lúc lâu. Ánh mắt đen sâu lặng như đáy hồ. Cuối cùng chàng nói:
– Ban đầu là trách nhiệm. Nhưng hôm nay, ta nghĩ, nó có thể là một cơ hội. Cơ hội để cả hai thử hiểu nhau.
Thư Nguyệt khẽ gật đầu, lòng trào lên muôn vàn suy nghĩ. Đôi tay nàng đặt lên bàn, ngón tay khẽ chạm vào thành chén:
– Nếu là cơ hội, công tử sẽ dùng nó như thế nào?
Tử Hành nhìn nàng, ánh mắt lóe lên tia hiếu thắng khó giấu:
– Ta không giỏi nói lời hoa mỹ. Nhưng nếu đã là phu thê, ta sẽ không để nàng chịu thiệt thòi.
Nàng mỉm cười, nụ cười như vỡ tan lớp sương mỏng trên mặt hồ:
– Vậy thiếp xin đa tạ trước.
Cả hai cùng cười khẽ, không khí trong phòng dường như dịu lại, song lớp phòng bị vẫn chưa tan hẳn. Sự cảnh giác giữa hai người như sợi dây vô hình, càng kéo càng căng.
Tử Hành bất chợt đưa tay lấy hộp Ô Long Huyết, mở nắp, hương trà mạnh mẽ tràn ngập không gian. Chàng liếc nhìn Thư Nguyệt, giọng đùa cợt hiếm thấy:
– Nàng có dám cùng ta phân định cao thấp? Ta pha, nàng thử. Nếu nàng đoán sai, phải kể một bí mật của mình.
Thư Nguyệt hơi ngạc nhiên nhưng không hề lùi bước. Đôi mắt long lanh sáng lên nét tinh nghịch:
– Nếu công tử cũng nhận sai thì sao?
Tử Hành mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hé lên trên môi:
– Ta cũng sẽ kể một bí mật. Không nuốt lời.
Nàng gật đầu, lui về một bên nhường chỗ. Tử Hành rửa tay, động tác mạnh mẽ nhưng cẩn thận. Chàng cho trà vào ấm, rót nước, canh thời gian chuẩn xác. Nước trà rót ra sóng sánh, sắc vàng sậm óng ánh.
Thư Nguyệt nhấp một ngụm nhỏ, nhắm mắt cảm nhận. Đầu lưỡi chạm vị ngọt, sau đó là vị đắng nhẹ nhàng len lỏi, cuối cùng đọng lại cảm giác tê tê nơi đầu lưỡi. Nàng mở mắt, ánh nhìn sắc sảo:
– Ô Long Huyết này đã pha thêm một phần nhỏ Thanh Diệp Đinh, nước dùng là nước giếng đá vôi, không phải nước suối đầu nguồn. Vị trà hơi nồng, chắc hẳn công tử thích vị mạnh, nhưng lại chưa dám buông bỏ sự phòng bị trong lòng.
Tử Hành hơi sững lại, nhìn nàng chăm chú. Chàng không ngờ Thư Nguyệt có thể đọc ra tâm ý của mình chỉ qua một chén trà.
– Vì sao nàng nghĩ như vậy?
Thư Nguyệt cười dịu, giọng nhẹ như gió:
– Người pha trà khi lòng không tĩnh, tay sẽ hơi run, nước rót vào hơi nhiều, vị trà đậm hơn. Vị đắng át ngọt, đó là dấu hiệu của người luôn giữ phòng bị.
Tử Hành thở dài, lắc đầu:
– Nàng đúng là không dễ đối phó.
Chàng rót thêm cho nàng một chén, ánh mắt có phần thách thức:
– Vậy bí mật của nàng là gì?
Thư Nguyệt im lặng giây lát, rồi nhẹ nhàng đáp:
– Khi còn nhỏ, thiếp từng lén học võ vào đêm khuya, vì mẫu thân không cho phép. Đến giờ, thiếp vẫn nhớ cảm giác sợ hãi khi nghe tiếng chân mẹ kế ngoài sân, chỉ mong một ngày có thể tự bảo vệ mình.
Tử Hành nghe xong, ánh mắt dịu hẳn đi, thoáng có nét xót xa:
– Ta cũng phải giữ lời. Một bí mật của ta… Khi còn nhỏ, từng bị nhốt trong hầm rượu tối cả đêm vì phạm lỗi. Từ đó, ta sợ bóng tối, không có ánh đèn sẽ mất ngủ.
Thư Nguyệt mỉm cười, dịu dàng rót cho chàng một chén trà nóng:
– Từ nay, trong phòng sẽ luôn có ánh đèn nhỏ. Công tử không cần lo nữa.
Tử Hành hơi bối rối, nhưng ánh mắt đã lấp lánh ý cười. Hai người ngồi đối diện, mỗi người một chén trà, khoảng cách dường như được kéo lại gần hơn.
Tiếng bước chân vội vã vọng lên ngoài hành lang. Tiểu Quế vén rèm, cúi đầu báo:
– Phu nhân, Trình Diệp Lâm vừa đến, mời người ra sảnh trước một lát.
Thư Nguyệt chau mày. Tử Hành liếc nhìn nàng, ánh mắt trở lại lạnh lùng:
– Nếu nàng không muốn gặp, có thể từ chối.
Nàng lắc đầu:
– Không sao. Diệp Lâm đến phủ lúc này hẳn không đơn giản. Nếu công tử không ngại, xin cùng đi.
Tử Hành gật đầu, đứng dậy. Hai người sóng vai ra đại sảnh.
*
Trình Diệp Lâm đứng giữa sảnh, dáng vẻ ung dung, miệng cười nhạt. Thấy Thư Nguyệt và Tử Hành cùng đến, hắn bước tới, cúi đầu lễ phép nhưng ánh mắt liếc nhanh về phía Tử Hành.
– Tỷ tỷ, Lục công tử. Sáng sớm quấy rầy, mong hai vị thứ lỗi.
Thư Nguyệt giữ nét mặt bình thản:
– Có chuyện gì mà Diệp Lâm phải vội vã đến thế?
Diệp Lâm cười, giọng ngọt như mật:
– Phụ thân gần đây bệnh nặng, Trình gia nhiều việc. Đệ chỉ muốn hỏi thăm tỷ tỷ sống ở Lục phủ có gì không quen, cần gì thì cứ nhắn về nhà. Dù sao tỷ vẫn là người Trình gia.
Ánh mắt hắn ẩn giấu tia giảo hoạt, rõ ràng không chỉ đơn thuần là hỏi thăm.
Tử Hành đứng cạnh, vai hơi nghiêng về phía Thư Nguyệt, giọng nhàn nhạt:
– Thư Nguyệt ở đây đã quen. Nếu Trình thiếu gia có gì cần, xin cứ nói thẳng.Diệp Lâm cười càng tươi:
– Được vậy thì tốt. Hôm nay đệ mang đến một ít trà mới, nghe nói Lục phủ coi trọng trà đạo, muốn nhờ tỷ tỷ và công tử nếm thử, xem chất lượng thế nào.
Hắn vỗ tay, gia nhân bưng lên hộp trà gỗ lim, nắp khắc hoa văn tinh xảo. Mùi thơm nồng nàn tỏa ra, nhưng Thư Nguyệt vừa ngửi đã nhíu mày. Trong hương trà lẫn vị thuốc bắc, lại có gì ngai ngái khó tả.
Tử Hành ghé sát hỏi nhỏ:
– Nàng thấy thế nào?
Thư Nguyệt đáp khẽ:
– Trà này không thuần khiết. Có trộn dược liệu, nếu pha với nước giếng sẽ đắng gắt, uống lâu dễ sinh khát nước, đau đầu.
Diệp Lâm nghe vậy, mặt vẫn cười:
– Tỷ tỷ quả là tinh mắt. Trà này đúng là có phối chút thảo dược cho hậu vị ngọt. Người thường khó nhận ra, chỉ có người am hiểu trà mới biết. Lục công tử, ngài cũng thử xem?
Tử Hành không vội đưa tay. Chàng nhìn kỹ hộp trà, hỏi:
– Trà này là do Trình gia phối chế, hay từ bên ngoài?
Diệp Lâm ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh:
– Đệ đặt riêng một vị trà sư phối, làm quà ra mắt Lục phủ. Nếu Lục công tử không thích, đệ xin mang về.
Thư Nguyệt nhẹ nhàng đẩy hộp trà về phía hắn:
– Ý tốt của đệ, tỷ xin ghi nhận. Nhưng Lục phủ quen dùng trà thuần vị, nếu trộn dược liệu e không hợp khẩu vị người già trong phủ.
Diệp Lâm thoáng cau mày nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tươi cười:
– Tỷ tỷ quả là chu đáo. Vậy đệ xin mang về phối lại, lần sau sẽ dâng loại tốt hơn.
Ánh mắt hắn quét qua Thư Nguyệt, dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất. Hắn cúi đầu cáo từ, bước ra ngoài. Khi bóng Diệp Lâm khuất sau cổng lớn, Tử Hành mới khẽ nói:
– Hắn đến để thăm dò nàng.
Thư Nguyệt gật đầu:
– Diệp Lâm luôn như vậy. Ngoài mặt thân thiện, tâm tư sâu khó đoán.
Tử Hành hỏi nhỏ:
– Nàng có nghi ngờ gì về loại trà này?
Nàng đáp khẽ:
– Trong trà có vết bột mịn, giống loại dùng trong dược trà cung đình. Nếu đúng, rất có thể Trình gia đang có liên hệ với người trong cung. Việc này không hề đơn giản.
Tử Hành trầm ngâm:
– Ta sẽ cho người âm thầm điều tra thêm. Nàng phải cẩn thận, đừng để lộ sơ hở.
*
Trở về phòng, Thư Nguyệt ngồi xuống bên bàn trà, ánh mắt xa xăm. Bữa trà đầu tiên giữa nàng và Tử Hành tưởng như chỉ là một phép xã giao, lại ẩn chứa bao tầng ý nghĩa. Sự thận trọng của chàng, sự nhạy bén của nàng, và cả bóng dáng âm mưu từ Trình Diệp Lâm – tất cả quyện vào nhau, khiến không khí gia đình tưởng chừng yên ấm mà đầy sóng ngầm.
Nàng mở bản chép tay cổ, lật đến trang ghi chú về “Trà Hoàng Đỉnh”. Những dòng chữ nhỏ nét mực nhạt, nhắc tới một loại dược trà có thể thay đổi tâm tính người uống, làm say mê hoặc khiến trí óc mờ mịt. Ý nghĩ ấy khiến nàng lạnh sống lưng. Nàng nhớ về mẫu thân, về chén trà cuối cùng, lòng thắt lại một nỗi bất an khó tả.
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Lục Uyển Nhi xuất hiện, dáng người uyển chuyển, gương mặt tươi cười nhưng ánh mắt phượng sắc lạnh.
– Tẩu tẩu, nghe nói hôm nay ngươi cùng ca ca uống trà đầu tiên. Cho muội được nếm thử chút trà do tẩu pha được không?
Thư Nguyệt mỉm cười:
– Mời Uyển Nhi vào. Muội thích loại nào, cứ nói.
Uyển Nhi ngồi xuống, mắt liếc về phía bản chép tay trên bàn, rồi lại nhìn Thư Nguyệt:
– Tẩu thật khéo tay. Ca ca từ nhỏ đã kén chọn, nay chịu cùng tẩu dùng trà. Không biết tẩu có bí quyết gì?
Thư Nguyệt rót trà xanh lục, giọng nhẹ nhàng:
– Trà ngon nhờ nước, nhờ tâm. Nếu lòng người tĩnh, chén trà mới giữ được vị thanh thuần.
Uyển Nhi nhấp môi, ánh mắt lóe tia châm chọc:
– Nếu lòng người không tĩnh thì sao? Trà có ngon đến mấy, cũng khó giữ được người bên cạnh.
Thư Nguyệt không đổi sắc, chỉ mỉm cười:
– Muội nói không sai. Nhưng càng cố giữ, càng dễ mất. Đôi khi buông tay là khởi đầu của bình yên.
Uyển Nhi đặt chén trà xuống, môi cong lên:
– Tẩu nói hay thật. Nhưng muội nghe nói, ở Trình gia, tẩu đâu có được bình yên như vậy. Mẹ kế, em trai… đều không dễ sống chung.
Thư Nguyệt nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nhỏ nhẹ mà vững vàng:
– Ai trong phủ lớn cũng có nỗi khổ riêng. Người ngoài thấy sóng yên biển lặng, nhưng dưới đáy nước là bao đá ngầm.
Uyển Nhi cười khẽ, ánh mắt dịu lại:
– Muội chỉ hỏi vậy thôi. Tẩu nhớ giữ sức, đừng để ai làm khó mình.
Nói rồi, nàng đứng dậy rời đi, cánh cửa khép lại khẽ khàng. Thư Nguyệt ngồi lặng, lòng hiểu rõ, bữa trà hôm nay không đơn giản là lễ nghi, mà là ván cờ giữa những người sống chung dưới một mái nhà.
*
Chiều buông, ánh nắng nhạt dần trên mái ngói. Tử Hành trở về phòng, thấy Thư Nguyệt vẫn ngồi bên bàn trà, bản chép tay mở dang dở. Chàng tiến lại, nhẹ giọng:
– Nàng đọc gì mà chăm chú vậy?
Thư Nguyệt khép bản chép tay, mỉm cười:
– Chỉ là mấy bài cổ thi về trà, đọc để tĩnh tâm thôi.
Tử Hành ngồi xuống cạnh nàng. Lần đầu tiên, chàng chủ động rót cho nàng một chén trà. Động tác chàng hơi vụng về, nước trà sánh ra ngoài một chút.
– Ta vẫn chưa quen pha trà cho người khác. Nàng uống thử xem có hợp khẩu vị không.
Thư Nguyệt nhận chén, nhấp môi. Trà nhạt nhưng ấm. Nàng nhìn chàng, giọng dịu dàng:
– Chỉ cần là công tử pha, thế nào cũng ngon.
Tử Hành đỏ mặt, ho nhẹ:
– Nàng không cần an ủi ta. Lần sau ta sẽ học pha cho đúng.
Thư Nguyệt bật cười, tiếng cười trong trẻo vang trong phòng. Ánh mắt hai người giao nhau, lần đầu không còn ngại ngùng hay phòng bị.
Tiếng gõ cửa vang lên. Tiểu Quế bước vào, khẽ nói:
– Phu nhân, ngoài cổng có người đưa thư, bảo là gửi cho người từ Trình gia.
Thư Nguyệt nhận phong thư, nhìn dấu niêm lạ. Nàng mở ra, chỉ thấy một mảnh giấy nhỏ, trên đó viết duy nhất một dòng: “Nếu muốn biết chân tướng về cái chết của mẫu thân, tối nay đến chùa Trúc Ẩn, đừng để ai biết.”
Tay nàng run lên, mắt bỗng tối lại. Tử Hành nhận ra, hỏi nhỏ:
– Có chuyện gì sao?
Thư Nguyệt giấu thư vào tay áo, lắc đầu:
– Không có gì quan trọng. Chỉ là thư hỏi thăm sức khỏe từ nhà cũ.
Tử Hành không hỏi nữa, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa nghi hoặc.
*
Đêm xuống, Thư Nguyệt ngồi bên cửa sổ, lòng ngổn ngang. Bữa trà đầu tiên giữa hai vợ chồng đã trở thành cuộc đấu trí tinh tế, mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều chất chứa bao ý nghĩa. Nàng nhận ra, sự phòng bị trong Tử Hành không phải không có nguyên cớ; còn bản thân nàng, cũng không dễ dàng mở lòng giữa bao sóng gió.
Ngoài sân, bóng người lướt qua dưới ánh trăng mờ, tiếng động khẽ vang lên giữa hàng quế. Bóng đêm như nuốt chửng mọi bí mật. Thư Nguyệt siết chặt bản chép tay cổ, lòng trĩu nặng nỗi bất an. Nàng hiểu, từ bữa trà này, mọi thứ đã đổi khác. Sóng ngầm trong phủ Lục không chỉ từ bên ngoài, mà còn từ chính những người gần gũi nhất.
Gió đêm thổi qua, cuốn theo bao bí mật chưa kịp hé lộ. Bữa trà đầu tiên khép lại, nhưng ván cờ giữa tình thân, quyền lực và bí mật mới chỉ vừa bắt đầu.


Bình luận chương