Ánh sáng mờ nhạt buổi sớm len lỏi qua tán lá quế, vẽ lên khung cửa sổ những vệt sáng nhạt nhòa. Thư Nguyệt ngồi bên bàn, tay miết nhẹ lên bản chép tay cổ, lòng đầy ưu tư. Đêm qua, từng lời của Uyển Nhi vẫn vang vọng trong tâm trí, như những đợt sóng ngầm mãi chưa chịu lắng. Nỗi lo về phong thư lạ, về trận chiến ngấm ngầm trong phủ, khiến nàng không thể nào chợp mắt. Mỗi hơi thở, mỗi tiếng động ngoài hành lang, đều như nhắc nhở nàng rằng, nơi đây chưa từng có hai chữ “bình yên”.
Tiếng bước chân vội vã cắt ngang dòng suy nghĩ. Tiểu Quế, hầu gái thân tín, hớt hải chạy vào, khuôn mặt thấp thỏm:
– Phu nhân, tiểu thư Uyển Nhi vừa cho người truyền lời, mời người đến đại sảnh. Nói là có việc quan trọng muốn bàn.
Thư Nguyệt gật đầu, chỉnh lại xiêm y. Nàng chọn một bộ y phục màu xanh nhạt, giản dị mà trang nhã, tựa như muốn hòa mình vào sắc trời an lành, che lấp bao sóng gió nổi lên từ đáy lòng. Đôi mắt nàng, dù mệt mỏi, vẫn trong sáng, ánh lên sự kiên định khó lay chuyển.
Bước qua hành lang dài lát đá xanh, nàng nghe rõ tiếng thì thầm của đám nha hoàn dọc đường. Ánh mắt họ lấp lánh hiếu kỳ, xen lẫn chút hả hê. Tin tức tiệc trà hôm trước, cùng sự đối đầu giữa nàng và Uyển Nhi, đã lan khắp phủ. Chỉ qua một đêm, nàng từ người ngoài trở thành tâm điểm chú ý, là mục tiêu ngầm của bao ánh nhìn soi xét.
Cửa đại sảnh vừa mở, một luồng không khí ngột ngạt ập tới. Uyển Nhi ngồi ở vị trí chủ khách, vận áo lụa đỏ rực, tóc vấn cao cài trâm vàng, dung nhan như đóa mẫu đơn nở rộ giữa vườn xuân. Chung quanh, các phu nhân thế gia, thiếu nữ quý tộc đều đã tề tựu, tiếng cười nói rì rầm, nhưng ánh mắt lại đồng loạt dồn về phía Thư Nguyệt.
Uyển Nhi mỉm cười, môi cong lên một nét kiêu kỳ:
– Tẩu đến rồi, mọi người đều đang chờ tẩu. Hôm nay, ngoài tiệc trà thường kỳ, còn có chút việc nhỏ, mong tẩu chớ từ chối.
Thư Nguyệt bình thản ngồi xuống, ánh mắt đảo nhẹ quanh phòng, nhận ra không ít vị khách lạ mặt, đều là tiểu thư danh giá từ các gia tộc liên minh với Lục gia. Không khí trong sảnh đặc quánh sự chờ mong, như một bữa tiệc đã bày ra chỉ đợi người lên đài diễn xuất.
Uyển Nhi lên tiếng, giọng vang rõ:
– Trà đạo là truyền thống lâu đời của Lục gia. Hôm nay có nhiều khách quý, ta muốn cùng tẩu, mỗi người pha một ấm trà, để các phu nhân thưởng thức và nhận xét. Người pha được ấm trà hợp lòng người nhất, từ nay sẽ chủ trì mọi tiệc trà trong phủ.
Lời nói tưởng chừng nhẹ nhàng, nhưng lại như nhát dao ngầm, đưa Thư Nguyệt lên giữa vòng vây. Các phu nhân rộ lên, người thì cười khẽ, người thì nhìn nhau đầy ẩn ý.
Thư Nguyệt không chút do dự, nhẹ nhàng đáp:
– Nếu đã là ý của Uyển Nhi, ta xin chiều theo.
Uyển Nhi vẫy tay, nha hoàn bưng lên hai bộ trà cụ tinh xảo, cùng hai loại trà quý: nàng chọn Phượng Vũ, loại trà nổi danh với hương thơm quyến rũ, đòi hỏi kỹ thuật tuyệt hảo; còn Thư Nguyệt chọn Long Tĩnh, loại trà thanh nhã, chỉ bậc thầy mới giữ trọn vị tinh khiết.
Không khí trong sảnh như ngưng đọng. Uyển Nhi bắt đầu, động tác nhanh nhẹn, điêu luyện, từng cử chỉ đều toát lên vẻ duyên dáng. Nàng vừa pha trà, vừa khéo léo trò chuyện, tiếng nói ngọt ngào thu hút mọi ánh nhìn:
– Pha trà cũng như giữ gìn gia đình, cần khéo léo, biết dung hòa. Tẩu nghĩ sao?
Thư Nguyệt không đáp, chỉ chú tâm vào ấm trà trước mặt. Đôi bàn tay nàng mềm mại nhưng cứng cỏi, từng động tác tỉ mỉ, nước đổ đúng độ, lửa giữ vừa phải, hương trà bốc lên nhè nhẹ. Nàng không phô diễn, không trò chuyện, chỉ lặng lẽ làm tròn bổn phận, để trà và lòng mình hòa làm một.
Một lát sau, hai chén trà được dâng lên. Uyển Nhi mời trước, giọng tự tin:
– Trà Phượng Vũ, hương nồng hậu vị sâu, uống một lần khó quên.
Các phu nhân nhấp môi, ai cũng tấm tắc khen ngon, có người còn liếc nhìn Thư Nguyệt, như chờ xem nàng ứng đối thế nào.
Đến lượt Thư Nguyệt, nàng nhẹ nhàng đưa trà Long Tĩnh, mắt sáng dịu dàng:
– Trà này thanh nhẹ, thích hợp dùng buổi sáng, giúp an thần, khai mở tâm trí.
Các phu nhân thử trà, vẻ mặt đều dịu lại. Một vị phu nhân lớn tuổi lên tiếng:
– Trà nhẹ mà sâu, uống vào thấy tâm tĩnh như mặt nước hồ thu.
Không khí trong phòng trầm xuống. Một vị khách khác nhận xét:
– Trà của thiếu phu nhân khiến người ta muốn ngồi lâu thêm bên chén trà, không chỉ là vị mà là lòng người gửi gắm trong đó.
Uyển Nhi nở nụ cười, nhưng đáy mắt ánh lên tia không cam lòng. Người chủ trì chốt lại:
– Hai vị đều xuất sắc, nhưng trà của thiếu phu nhân hợp lòng người hơn. Từ nay, mọi tiệc trà trong phủ xin giao cho thiếu phu nhân chủ trì.
Lời vừa dứt, sảnh rộ lên tiếng vỗ tay nhè nhẹ, nhưng xen lẫn đó là tiếng thì thầm, ánh mắt đố kỵ. Uyển Nhi siết chặt chén trà, môi mím lại, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Thư Nguyệt.
Sau tiệc trà, các khách khứa lần lượt rời đi. Uyển Nhi tiến lại gần, giọng nhỏ nhưng sắc như dao cạo:
– Tẩu nghĩ thắng một lần là đủ rồi sao? Trà chỉ là trò chơi nhỏ. Gia tộc, quyền lực, trái tim người đàn ông kia… tẩu giữ nổi mấy thứ?
Thư Nguyệt nhìn thẳng vào mắt nàng, không né tránh:
– Ta chưa từng muốn tranh giành bất cứ điều gì không thuộc về mình. Nhưng nếu có người muốn cướp đi những thứ ta trân quý, ta cũng sẽ không dễ dàng buông tay.
Uyển Nhi cười nhạt, ánh mắt lấp lánh tia lệ:
– Tẩu không hiểu, từ nhỏ ta đã được dạy, vị trí ấy là của ta. Ta học đủ mọi thứ chỉ để xứng đáng bên cạnh Tử Hành. Đến khi tất cả bị lấy đi, tẩu bảo ta phải cam tâm sao?
– Đôi khi, mọi nỗ lực cũng không thể đổi lấy điều mình muốn. Nhưng đau khổ, hận thù chỉ làm lòng người thêm nặng nề – Thư Nguyệt khẽ đáp, giọng trầm tĩnh. – Nếu muội thật lòng với Tử Hành, hãy để chàng tự lựa chọn.
Uyển Nhi nở nụ cười chua chát, xoay người bỏ đi, tà váy đỏ quét qua nền đá lạnh, để lại vệt màu rực rỡ giữa sắc xám u tịch.
*
Buổi chiều, mây xám kéo về, gió nổi lên ào ạt. Thư Nguyệt ngồi bên cửa sổ, tay mân mê bản chép tay cổ, lòng càng thêm bất an. Tiểu Quế lặng lẽ vào phòng, đặt lên bàn một phong thư không đề tên.
– Phu nhân, có người lạ gửi cho người. Em thấy khả nghi…
Thư Nguyệt gật đầu, chờ Tiểu Quế ra ngoài mới mở thư. Bên trong chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Cẩn thận người bên cạnh.”Nàng siết chặt phong thư, tim đập thình thịch. Những lời cảnh báo, ánh mắt lạ lẫm, những tiếng xì xào quanh mình – tất cả như vây chặt lấy nàng, khiến mỗi bước đi, mỗi quyết định đều trở nên ngàn cân treo sợi tóc.
Cùng lúc ấy, ngoài sân, tiếng bước chân vội vã vang lên. Tử Hành xuất hiện ở cửa, trên vai còn vương bụi mưa. Chàng nhìn nàng, ánh mắt dịu lại:
– Nguyệt, nàng ổn chứ?
– Ta ổn, chỉ là mấy chuyện nhỏ – Thư Nguyệt gượng cười.
Tử Hành ngồi xuống đối diện, vẻ mặt lúng túng:
– Nếu có ai làm khó nàng, đừng ngại nói với ta.
Thư Nguyệt nhìn chàng, trong mắt ấm áp pha chút ngậm ngùi:
– Ta không yếu đuối như mọi người tưởng đâu. Nhưng cảm ơn chàng.
Tử Hành gãi đầu, môi mấp máy định nói gì lại thôi. Cuối cùng chỉ thở dài:
– Nếu nàng thấy mệt, cứ để mọi chuyện ta lo.
Nàng mỉm cười, lòng dịu lại đôi chút. Nhưng sâu trong tâm trí, một nỗi bất an vẫn cuộn trào, như sóng ngầm giữa biển lớn.
*
Đêm xuống nhanh, mưa lất phất ngoài hiên. Thư Nguyệt ngồi bên bàn, tay ôm chặt bản chép tay cổ, mắt không rời dòng chữ “Trà Hoàng Đỉnh”. Nỗi nghi ngờ ngày một lớn dần: ai là người gửi thư? Ai đang giăng lưới quanh nàng? Và Uyển Nhi, nàng ta thực sự chỉ là kẻ đối đầu, hay còn ẩn giấu điều gì sâu hơn thế?
Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên. Thư Nguyệt giật mình, vội đứng dậy. Cửa mở, Uyển Nhi hiện ra, mái tóc dài ướt mưa, áo choàng đỏ đậm càng làm gương mặt nàng thêm nhợt nhạt.
– Tẩu còn thức?
– Muội đến đây giờ này, có chuyện gì?
Uyển Nhi bước vào, động tác dứt khoát nhưng ánh mắt lại mơ hồ. Nàng ngồi xuống, rót một chén trà, môi khẽ nhếch:
– Nếu tẩu không ở đây, mọi chuyện đã khác. Đừng tưởng chỉ cần an phận là sẽ yên ổn. Ở phủ này, ngay cả người thân cũng có thể trở mặt. Ta đến không chỉ để tuyên chiến, mà còn để cảnh báo. Đừng tin ai hoàn toàn, nhất là ở đây.
Thư Nguyệt sững người, hỏi khẽ:
– Ý muội là sao?
Uyển Nhi cười nhạt, mắt ánh lên tia sắc lạnh:
– Tẩu nghĩ, trong phủ này, ai cũng đơn giản sao? Ta không để tẩu dễ dàng yên ổn, nhưng cũng không muốn kẻ khác hãm hại tẩu. Nếu một ngày tẩu phát hiện, người bên cạnh mình không như tưởng tượng, tẩu sẽ làm gì?
Thư Nguyệt trầm ngâm, ánh mắt kiên định:
– Nếu có ngày đó, ta sẽ tự đối diện. Không ai có thể lấy đi lòng tin của ta, trừ khi chính ta đánh mất nó.
Uyển Nhi đứng dậy, khoác lại áo choàng, mắt dừng thật lâu trên khuôn mặt Thư Nguyệt:
– Tẩu nhớ lấy. Đây mới chỉ là khởi đầu.
Bóng áo đỏ khuất dần sau cánh cửa, để lại hương trà phảng phất cùng nỗi băn khoăn chưa lời giải.
*
Sáng hôm sau, Thư Nguyệt bước ra hiên, bắt gặp Uyển Nhi đang đứng dưới tán cây trà cổ thụ, tay cầm một bông hoa trà đỏ thắm. Uyển Nhi quay lại, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm:
– Tẩu có biết, hoa trà này khi nở đẹp nhất cũng là lúc gần tàn không?
Thư Nguyệt lặng im, ánh mắt chạm vào cánh hoa đỏ rực như máu.
Uyển Nhi ngắt một cánh hoa, buông tay để rơi xuống đất, giọng nhẹ tênh:
– Đôi khi, để giữ được vẻ đẹp, người ta phải chấp nhận đánh đổi. Tẩu nhớ lấy.
Nàng quay lưng, bóng áo đỏ khuất dần sau rặng cây, chỉ còn lại một cánh hoa đỏ trên nền đất ướt mưa.
Thư Nguyệt cúi xuống, nhặt cánh hoa lên, lòng bỗng dấy lên dự cảm chẳng lành. Bên ngoài, trời vẫn u ám, mây trĩu nặng, như báo hiệu một cơn bão lớn đang kéo đến.
*
Chiều cùng ngày, khi Thư Nguyệt đang ngồi kiểm lại bản chép tay, một phong thư lạ được lặng lẽ đặt trước cửa phòng. Phong thư không đề tên, chỉ ghi vỏn vẹn mấy chữ: “Cẩn thận người bên cạnh.”
Nàng siết chặt bức thư, lòng tràn ngập nỗi lo âu. Mỗi lời Uyển Nhi nói, mỗi dấu hiệu bất thường trong phủ, như từng mũi kim nhọn châm vào lòng nàng, nhắc nhở rằng nơi đây không có chỗ cho sự lơ là.
Ngoài sân, mưa lại bắt đầu rơi, từng giọt nặng trĩu gõ lên mái ngói cũ. Gió lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh len lỏi vào tận đáy tâm can. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ lướt qua hành lang, đôi mắt sáng quắc dõi về phía phòng nàng.
Thư Nguyệt ngồi lặng bên bàn, tay vẫn ôm chặt bản chép tay cổ, lòng như dòng nước xoáy cuộn trào. Ngoài kia, sóng ngầm trong phủ Lục ngày càng dữ dội. Trận chiến giành vị trí thiếu phu nhân không còn là chuyện của riêng nàng và Uyển Nhi, mà đã trở thành ván cờ sinh tử, nơi mỗi nước đi đều có thể quyết định số phận.
Bóng tối dần buông, tiếng mưa rơi nặng hạt như nhấn chìm mọi bí mật xuống tận đáy phủ Lục. Ở một góc xa, Uyển Nhi đứng tựa cửa sổ, ánh mắt kiên quyết pha chút mơ hồ, nhìn về phía phòng Thư Nguyệt.
Một ván cờ mới đã lặng lẽ khai cuộc. Và ngoài kia, có kẻ đang chờ thời cơ để ra tay.


Bình luận chương