Minh ngồi trên ghế, tay lướt qua màn hình laptop, ánh đèn hắt lên gương mặt trầm tư của cô. Hoàng đứng bên cạnh, mắt dán chặt vào bản đồ với những ghi chú chi chít. Hạ ngồi ở góc phòng, tay gõ gõ vào bàn, thể hiện sự hồi hộp lẫn lo lắng.
“Chúng ta cần một kế hoạch chi tiết,” Minh nói, ngẩng lên nhìn Hoàng. “Dũng không phải kẻ dễ đối phó. Hắn có rất nhiều tay sai.”
“Đúng vậy,” Hoàng đồng tình. “Nhưng nếu chúng ta chỉ ngồi đây mà không hành động, chúng ta sẽ mãi mãi là nạn nhân.”
Hạ cắt ngang, “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về nơi ẩn náu của hắn. Nếu không biết rõ địa hình, chúng ta sẽ gặp rắc rối.”
Minh gật đầu. “Đúng. Hắn thường lui về một khu vực gần bờ sông, nơi có nhiều ngõ ngách. Đó có thể là cơ hội để chúng ta tiếp cận.”
“Chúng ta có thể phân chia nhiệm vụ,” Hoàng đề xuất. “Một nhóm sẽ đi khảo sát địa điểm, nhóm còn lại sẽ tìm hiểu thông tin từ những người có liên quan.”
“Để tôi đi với Hạ,” Minh nói nhanh. “Cô ấy có khả năng thu thập thông tin tốt hơn tôi.”
Hạ lắc đầu, “Không, tôi muốn ở lại đây với Hoàng. Tôi có thể giúp phân tích dữ liệu và điều tra từ xa.”
Minh nhìn Hạ, cảm nhận sự quyết tâm trong ánh mắt cô. “Được rồi, vậy tôi và Hoàng sẽ đi. Hạ, hãy tìm mọi thông tin có thể về Dũng và những hoạt động gần đây của hắn.”
“Chúng ta sẽ cần một chiếc xe,” Hoàng nói, “để di chuyển nhanh chóng.”
“Để tôi lo,” Hạ đáp, “tôi có một người bạn có thể cho chúng ta mượn xe mà không ai nghi ngờ.”
Minh đứng dậy, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể chần chừ thêm. Hãy chuẩn bị ngay bây giờ.”
***
Khi trời tối, những giọt mưa bắt đầu rơi, tạo nên âm thanh lộp độp trên mái nhà. Minh và Hoàng đã có mặt ở khu vực Dũng thường lui tới. Họ đứng ở một góc tối, quan sát những kẻ lảng vảng bên ngoài. Ánh đèn từ những chiếc xe hơi rọi sáng những gương mặt lạ lẫm.
“Đó là một trong những tay sai của Dũng,” Hoàng chỉ vào một người đàn ông có vẻ ngoài hung dữ. “Hắn đang làm gì ở đây vào giờ này?”
“Có thể đang chờ đợi thông tin từ một giao dịch,” Minh suy đoán. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”Khi họ tiến lại gần, tiếng cười nói vọng lại từ phía trong. Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như có điều gì đó sắp xảy ra. “Chúng ta phải tìm cách vào trong,” cô nói, giọng thì thầm.
“Để tôi thử,” Hoàng đáp, đưa mắt nhìn quanh. “Nếu tôi có thể tạo ra một phân tán, chúng ta có thể vào mà không ai để ý.”
“Cẩn thận,” Minh nhắc nhở, khi Hoàng lén lút di chuyển về phía cửa chính.
Hoàng tiến tới gần, bỗng dưng một tiếng động vang lên. Minh quay lại, thấy một bóng người xuất hiện từ phía sau. “Chạy!” cô hối hả.
Họ lao về phía cổng, nhưng bóng đen ấy đã chặn đường họ. “Đứng lại!” giọng nói lạnh lùng vang lên. Minh nhận ra đó là Sơn, tay sai của Dũng.
“Chúng tôi không phải là kẻ thù,” Minh cố gắng thuyết phục, nhưng ánh mắt của Sơn đầy thách thức.
“Các cô đã bước vào lãnh địa của Dũng, và bây giờ sẽ phải trả giá,” hắn nói, tiến gần hơn.
Hoàng không chần chừ, nhanh chóng lao tới, nhưng Sơn đã sẵn sàng. Hai người đụng độ, tạo ra những âm thanh va chạm mạnh mẽ. Minh cảm nhận sự căng thẳng trong từng giây phút.
“Phải tìm cách thoát khỏi đây!” Minh hét lên, nhìn quanh tìm lối thoát.
Hạ từ xa theo dõi qua camera, cảm thấy hồi hộp. “Các bạn phải cẩn thận! Có thêm người đang tới!”
Minh và Hoàng nhanh chóng nhận ra tình hình ngày càng nghiêm trọng. Họ cần phải thoát ra trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Minh hít một hơi thật sâu, “Chúng ta không thể để Dũng thắng!”
Cơn mưa bên ngoài ngày càng lớn, như một lời cảnh báo cho những gì sắp xảy ra. Cuộc đối đầu này không chỉ đơn thuần là một trận chiến, mà còn là cuộc chiến của những linh hồn chưa được yên nghỉ. Minh quyết tâm, không cho phép quá khứ chi phối tương lai.
“Chạy!” Minh hô lên, và họ lao ra ngoài, nơi mưa rơi như trút nước. Những giọt nước lạnh lẽo mang theo nỗi uất hận và sự quyết tâm, tạo ra một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Khi họ chạy, Minh cảm thấy có một điều gì đó khác thường. Dường như có ai đó đang theo dõi họ từ xa. Ánh đèn loé lên, và bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm nhìn. “Đứng lại!” một giọng nói vang lên, và trái tim Minh như ngừng đập.
Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.


Bình luận chương