Minh và Hoàng lao ra khỏi khu vực tối tăm, ánh đèn đường lờ mờ chiếu sáng từng giọt mưa rơi. Mưa như trút nước, cuốn theo những nỗi uất hận và quyết tâm trong lòng họ. Hơi lạnh từ những giọt nước thấm vào da, nhưng không gì có thể làm giảm đi sức nóng của cuộc chiến trong lòng Minh.
“Đi đâu bây giờ?” Hoàng hỏi, vừa thở hổn hển.
“Chúng ta không thể dừng lại,” Minh đáp, ánh mắt tìm kiếm những con phố quen thuộc. “Phải đến chỗ Hạ. Cô ấy có thông tin cần thiết.”
“Nhưng Sơn và đám tay sai của Dũng sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng ta,” Hoàng nhấn mạnh, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
“Đúng, nhưng chúng ta không thể để họ cản bước,” Minh nói, quyết tâm trong giọng nói. “Hãy nhớ lý do chúng ta làm tất cả điều này.”
Họ men theo những con phố vắng vẻ, mưa rơi như một bức màn che giấu những âm thanh từ phía sau. Minh cảm nhận được sự hiện diện của ai đó, nhưng không thể xác định rõ. Cô quay lại, chỉ thấy màn đêm và những bóng dáng mờ ảo.
“Chúng ta sắp đến nơi rồi,” Hoàng nói, chạy nhanh hơn, vẫn không quên nhìn xung quanh.
Khi đến chỗ Hạ, Minh nhận thấy cô đang đứng bên một chiếc xe, vẻ mặt đầy lo lắng. “Các bạn sao rồi?” Hạ hỏi, mắt mở to. “Tôi thấy có người đang theo dõi.”
“Chúng ta không có thời gian để lùi bước,” Minh đáp, nhanh chóng nhảy vào xe. “Đi thôi!”
Hạ nhấn ga, chiếc xe lao đi như một mũi tên giữa cơn mưa. Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trí tràn ngập những hình ảnh về cha mẹ và nỗi đau mất mát. Cô thầm hứa sẽ không để những kẻ đã gây ra nỗi thống khổ này thoát khỏi vòng tay của công lý.
“Chúng ta cần lập kế hoạch,” Hoàng nói, cắt đứt dòng suy nghĩ của Minh. “Tôi nghĩ chúng ta nên tấn công vào sào huyệt của Dũng ngay tối nay.”
“Nhưng làm thế nào?” Hạ hỏi, đôi mắt lo lắng. “Đám tay sai của hắn rất đông.”
“Chúng ta có thể lợi dụng yếu tố bất ngờ,” Minh đề xuất, lòng đầy quyết tâm. “Hãy tạo ra một phân tán, khiến họ không kịp trở tay.”
Hạ gật đầu, ánh mắt dần sáng lên. “Tôi có thể sử dụng một số kỹ năng công nghệ của mình để hack vào hệ thống an ninh của hắn.”
“Đúng, Hạ, làm thế!” Hoàng khuyến khích, “Chúng ta sẽ cần mọi thông tin có thể.”
Khi Hạ bắt đầu làm việc, Minh và Hoàng bàn bạc các bước tiếp theo. Thời gian trôi qua, mưa vẫn rơi, nhưng tâm trí họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới.“Được rồi, tôi đã vào được hệ thống,” Hạ thông báo, giọng hào hứng. “Tôi có thể thấy camera và vị trí của bọn chúng.”
“Chúng ta phải đến đó ngay bây giờ,” Minh nói, lòng tràn đầy khát khao trả thù. “Đừng để cơ hội này trôi qua.”
***
Khi họ tiếp cận sào huyệt của Dũng, Minh cảm nhận được không khí căng thẳng bao trùm. Những tiếng cười nói vọng ra từ bên trong, nhưng điều đó không làm cô chùn bước. “Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Minh thì thầm, “Đừng để họ phát hiện ra.”
“Để tôi,” Hoàng nói, tiến lên trước, sẵn sàng cho mọi tình huống.
“Cẩn thận, Hoàng!” Minh nhắc nhở, nhưng Hoàng đã lén lút di chuyển về phía cửa chính.
Họ nghe thấy tiếng động từ bên trong, Minh nín thở, lòng đầy hồi hộp. Bất ngờ, một bóng người xuất hiện ở góc tối. Minh thốt lên: “Chạy!”
Cả ba lao về phía cửa, nhưng Sơn đã xuất hiện, chặn lối thoát. “Các cô không thể rời khỏi đây,” hắn nói, ánh mắt đầy thách thức.
Hoàng không chần chừ, lao vào tấn công. Hai người đụng độ, tạo ra những âm thanh va chạm mạnh mẽ. Minh cảm thấy sự căng thẳng trong từng giây phút.
“Phải tìm cách thoát khỏi đây!” Minh hét lên, ánh mắt tìm kiếm lối ra.
“Tôi thấy có người đang đến!” Hạ từ xa thông báo qua bộ đàm, giọng đầy lo lắng.
“Chúng ta không thể để họ bắt được!” Minh quát, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chạy!”
Trong cơn mưa, họ chạy như thể cuộc sống của mình phụ thuộc vào từng bước chân. Minh cảm nhận được một điều gì đó kỳ lạ, như có ai đó đang theo dõi từ xa. Một ánh đèn lóe lên, và bóng dáng quen thuộc xuất hiện.
“Đứng lại!” giọng nói lạnh lùng vang lên, trái tim Minh như ngừng đập. Họ đã rơi vào một cái bẫy.
“Đi nhanh!” Hoàng hối thúc, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Những bóng người từ trong bóng tối xông ra, bao vây họ.
Minh nhìn quanh, cảm giác tuyệt vọng tràn ngập. Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.


Bình luận chương