Trả Thù Trong Đêm Mưa

Chương 6: Kẻ Thù Ẩn Mình




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

Minh ngồi trong căn phòng tối, ánh đèn vàng nhạt hắt lên những tài liệu cũ kỹ. Cô cảm thấy từng trang giấy như một phần của quá khứ đang sống dậy. Hoàng và Hạ ngồi bên cạnh, mỗi người đều mang một tâm trạng nặng trĩu.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu về Nguyễn Văn Dũng,” Minh nói, giọng cô kiên quyết. “Hắn ta là kẻ đứng sau vụ tai nạn. Nếu không có thông tin chính xác về hắn, chúng ta sẽ không thể tiến xa.”

Hạ gật đầu, ánh mắt cô ánh lên sự đồng tình. “Em đã tìm kiếm trên mạng và thấy một số thông tin. Hắn ta từng có liên quan đến nhiều vụ việc mờ ám, đặc biệt là trong các vụ buôn bán m* t** và rửa tiền.”

“Chúng ta cần một cách tiếp cận khác,” Hoàng nói, ánh mắt nghiêm túc. “Dũng không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn có nhiều tay sai và mạng lưới bảo vệ chặt chẽ.”

“Nhưng nếu chúng ta chỉ ngồi đây, mọi thứ sẽ không thay đổi,” Minh thở dài, rồi đứng dậy, quyết tâm trong đôi mắt. “Chúng ta cần phải hành động. Hãy bắt đầu từ những người đã từng làm việc với cha mẹ em. Họ có thể biết điều gì đó.”

Hoàng đứng dậy, đồng tình. “Được, vậy hãy lên danh sách những người mà chúng ta có thể gặp. Chúng ta cần thông tin càng sớm càng tốt.”

Trong khi họ bàn bạc, cơn mưa bên ngoài bắt đầu rơi nặng hạt. Tiếng nước đập vào cửa sổ như nhắc nhở về những nỗi đau không nguôi của Minh. Cô nhìn ra ngoài, những giọt mưa dường như mang theo cả ký ức về cha mẹ cô, về những ngày tháng hạnh phúc mà giờ đây chỉ còn là dĩ vãng.

“Em không biết liệu họ có còn nhớ cha mẹ em không,” Minh nói, giọng cô trầm xuống. “Có thể họ đã quên hoặc sợ hãi không dám nói.”

“Đừng lo lắng quá,” Hạ vỗ nhẹ vào vai Minh. “Chúng ta sẽ tìm ra cách. Chỉ cần chúng ta kiên trì.”

Cuộc họp kết thúc với một danh sách gồm vài cái tên mà họ có thể liên hệ. Đó là những người từng làm việc với cha mẹ Minh, những người có thể đã chứng kiến hoặc biết điều gì đó về tổ chức mà cha mẹ cô đã chống lại.

“Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu từ ông Trần, người đã làm việc cùng cha mẹ em. Ông ấy sống gần đây,” Hoàng đề xuất.

“Được,” Minh đồng ý, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.”

***

Sáng hôm sau, trời vẫn mưa. Cả ba người quyết định đi tìm ông Trần. Họ tìm đến một ngôi nhà nhỏ nằm trong một con hẻm sâu. Trước khi gõ cửa, Minh cảm thấy hồi hộp. Cô không biết ông Trần sẽ phản ứng ra sao khi thấy họ.

“Cứ bình tĩnh,” Hoàng nói, như đọc được suy nghĩ của cô. “Chúng ta chỉ hỏi thông tin thôi.”

Minh gật đầu, tay nắm chặt lấy tài liệu trong túi. Cánh cửa mở ra, ông Trần xuất hiện, gương mặt hốc hác, ánh mắt hoang mang.

“Ông Trần,” Minh lên tiếng, “chúng tôi là bạn của con gái ông Nguyễn Văn Minh và bà Nguyễn Thị Lan. Chúng tôi muốn hỏi ông về một số chuyện.”Ông Trần nhìn họ, sự ngạc nhiên lướt qua gương mặt. “Các cháu… muốn biết gì?”

“Chúng tôi nghi ngờ rằng vụ tai nạn của cha mẹ chúng tôi không chỉ là một tai nạn bình thường,” Hoàng nói, giọng anh chắc chắn. “Chúng tôi muốn biết những gì ông biết về Nguyễn Văn Dũng.”

Ông Trần lộ vẻ lo lắng, ánh mắt ông đảo quanh như tìm kiếm điều gì đó. “Tôi không muốn liên quan đến chuyện này… Dũng là một kẻ nguy hiểm.”

“Chúng tôi chỉ cần thông tin,” Minh khẩn cầu. “Ông có thể giúp chúng tôi không?”

Một lúc im lặng, ông Trần cuối cùng cũng thở dài. “Tôi đã thấy nhiều điều… Dũng không chỉ là một tay trùm tội phạm. Hắn ta có những mối quan hệ rất sâu. Nếu các cháu điều tra, sẽ rất nguy hiểm.”

“Chúng tôi không sợ,” Hạ nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng tôi muốn tìm ra sự thật.”

Ông Trần nhìn họ một cách nghiêm túc. “Được. Tôi sẽ kể cho các cháu nghe. Nhưng trước hết, hãy đảm bảo rằng các cháu sẽ cẩn thận.”

Khi ông Trần bắt đầu kể về những ngày tháng làm việc với cha mẹ Minh, từng câu chuyện lôi cuốn và gây rúng động. Những thông tin ông tiết lộ khiến Minh cảm thấy như một mảnh ghép trong bức tranh lớn đang dần hiện rõ.

“Dũng đã thao túng nhiều người, không chỉ ở đây mà còn ở các nơi khác. Hắn ta có thể làm mọi thứ để bảo vệ quyền lực của mình,” ông Trần nói, giọng ông run rẩy.

Minh và Hoàng trao đổi ánh mắt, cảm giác như bức màn bí mật đã được vén lên. Họ cần phải tìm hiểu sâu hơn về Dũng và những âm mưu của hắn.

“Cảm ơn ông,” Minh nói, lòng cô dâng trào sự biết ơn. “Chúng tôi sẽ cẩn thận.”

Khi rời khỏi nhà ông Trần, những giọt mưa vẫn tiếp tục rơi. Minh cảm thấy như mình đã bước vào một cuộc chiến không thể quay đầu. Những gì họ đã biết chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Cô biết rằng mình cần phải chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo.

“Chúng ta phải tìm hiểu thêm về các mối quan hệ của Dũng,” Hoàng nói. “Có thể hắn ta có những người đồng minh trong chính quyền.”

“Đúng,” Hạ đồng tình. “Nếu chúng ta có thể tìm ra ai đứng sau hắn, có thể sẽ dễ dàng hơn trong việc đối phó.”

Cuộc điều tra của họ chỉ mới bắt đầu, và Minh cảm thấy hơi lạnh từ cơn mưa thấm vào da thịt. Nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. Cô sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật, cho đến khi trả thù cho cha mẹ mình.

Cơn mưa dường như không chỉ mang theo nỗi buồn, mà còn là nguồn sức mạnh, nhắc nhở cô về những kỷ niệm và sự quyết tâm. Cuộc chiến này không chỉ là vì cha mẹ cô, mà còn là vì tất cả những nạn nhân khác trong xã hội này.

Và cô biết rằng, bóng tối đang chờ đợi họ ở phía trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.