Trong một ngôi nhà nhỏ giữa lòng thành phố, Minh và Hoàng đang ngồi đối diện nhau, ánh đèn mờ ảo chỉ đủ sáng để họ nhìn thấy nét mặt căng thẳng của nhau. Hạ đã ra ngoài để kiểm tra thông tin thêm về Dũng, nhưng sự chờ đợi khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
“Chúng ta không thể cứ ngồi đây mãi được,” Hoàng nói, tay anh gõ nhẹ lên bàn. “Càng chậm trễ, chúng ta càng dễ bị lộ.”
Minh gật đầu, nhưng cô vẫn không thể thoát khỏi nỗi lo lắng. “Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn. Dũng không phải là kẻ dễ dàng để bị đánh bại.”
“Đúng vậy, nhưng chúng ta không thể lùi bước. Nếu không, sẽ chẳng bao giờ tìm ra sự thật,” Hoàng khẳng định.
Cánh cửa mở ra, Hạ bước vào, gương mặt cô đầy vẻ lo âu. “Tôi vừa gặp một người quen cũ của anh trai. Anh ta nói Dũng đang hoạt động bí mật. Có vẻ như hắn ta đã biết chúng ta đang điều tra.”
“Chúng ta phải nhanh chóng hành động,” Minh nói, ánh mắt cô bừng sáng. “Nếu hắn ta đã biết, chúng ta cần tìm ra kế hoạch của hắn trước khi quá muộn.”
Hạ nhìn Minh, trong ánh mắt cô hiện rõ sự lo lắng. “Nhưng làm thế nào chúng ta có thể làm được điều đó mà không bị phát hiện?”
“Có thể… chúng ta nên cài đặt một thiết bị theo dõi,” Hoàng đề xuất. “Nếu chúng ta có thể theo dõi những cuộc gọi hoặc tin nhắn của hắn, có thể tìm ra thông tin quan trọng.”
“Nhưng điều đó rất nguy hiểm,” Hạ phản đối. “Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu Dũng đã biết, hắn sẽ không để chúng ta yên,” Minh nói, sự quyết tâm trong giọng nói của cô khiến cả hai phải im lặng suy nghĩ.
Sau một hồi bàn bạc, họ quyết định sẽ thực hiện kế hoạch theo dõi Dũng vào đêm hôm đó. Những cơn mưa bắt đầu rơi, từng giọt nước chảy xuống cửa sổ, tạo ra âm thanh như một bản nhạc buồn. Minh cảm thấy như cơn mưa đang nhắc nhở cô về những nỗi đau đã qua, nhưng cũng là động lực để cô tiếp tục cuộc chiến.
Khi màn đêm buông xuống, cả ba lên đường. Họ tới một quán bar nhỏ, nơi Dũng thường lui tới. Từ bên ngoài, Minh có thể nhìn thấy những người đàn ông to lớn, gương mặt lạnh lùng, đang đứng canh gác.
“Chúng ta không thể vào đó,” Hạ nói, lo lắng. “Có quá nhiều kẻ lạ.”
“Đừng lo. Chúng ta chỉ cần tìm cách vào trong mà không bị phát hiện,” Hoàng trấn an.
Minh hít một hơi sâu, cố gắng kiểm soát cảm xúc. “Hãy theo tôi.”
Họ len lỏi qua những con hẻm tối tăm, tận dụng sự che khuất của bóng đêm. Cuối cùng, họ tìm được một lối vào nhỏ, dẫn thẳng vào phía sau quán bar. Minh nháy mắt với Hoàng và Hạ, họ gật đầu và tiến vào.
Bên trong, không khí ngột ngạt, tiếng nhạc ồn ào hòa cùng tiếng cười nói của những kẻ say xỉn. Minh đưa mắt tìm kiếm Dũng, nhưng không thấy. Họ quyết định chia nhau ra để tìm kiếm thông tin.
“Cẩn thận nhé,” Hoàng dặn dò. “Nếu có gì bất thường, hãy lập tức rút lui.”Minh gật đầu, lòng hồi hộp nhưng cũng đầy quyết tâm. Cô tiến về phía quầy bar, nơi một người đàn ông trung niên đang pha chế đồ uống. “Cho tôi một ly nước,” Minh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Người đàn ông nhìn cô, rồi đưa ly nước cho cô. Minh lén lút quan sát xung quanh, bỗng thấy một nhóm đàn ông ngồi ở góc phòng, trong đó có Dũng. Hắn đang nói chuyện với một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, chắc chắn là Trần Bảo Ngọc.
“Đúng là hắn,” Minh thì thầm với mình. “Phải tìm cách nghe lén.”
Cô lẻn gần hơn, cố gắng nghe cuộc trò chuyện của họ. Dũng nói gì đó về một kế hoạch lớn sắp diễn ra, nhưng tiếng nhạc lớn khiến cô không nghe rõ. Minh lấy điện thoại ra, bật chế độ ghi âm và hướng về phía họ.
“Chúng ta cần phải xử lý chuyện này nhanh chóng,” Dũng nói, giọng điệu đầy quyết đoán. “Nếu không, mọi chuyện sẽ đổ bể.”
“Chúng ta không thể để bất kỳ ai biết. Những kẻ đã điều tra sẽ phải trả giá,” Ngọc đáp, ánh mắt sắc lạnh.
Minh cảm thấy như những gì cô đang nghe là một mảnh ghép quan trọng. Cô phải lấy thông tin này, nhưng vừa lúc đó, một người đàn ông to lớn xuất hiện, chắn trước mặt cô.
“Cô đang làm gì ở đây?” Hắn hỏi, ánh mắt nghi ngờ.
Tim Minh đập mạnh, cô cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi chỉ đến uống nước thôi.”
Hắn không tin, ánh mắt sắc như dao. “Đi ra ngoài, không có chỗ cho cô ở đây.”
“Chúng ta phải đi,” Minh thì thầm với Hoàng và Hạ, nhưng khi họ định rút lui, thì đột nhiên đèn trong quán bar nhấp nháy, và tiếng nhạc ngừng lại.
Một giọng nói vang lên từ loa phát thanh: “Tất cả mọi người, vui lòng bình tĩnh. Có một cuộc kiểm tra an ninh đang diễn ra.”
Sự hoảng loạn bắt đầu lan rộng, mọi người chạy lăng xăng, và Minh cảm thấy nỗi sợ hãi tăng lên. Dũng và Ngọc cũng nhìn quanh, sự lo lắng hiện rõ trên mặt họ.
“Chạy thôi!” Hoàng gào lên, kéo Minh và Hạ ra khỏi quán bar.
Họ lao ra cửa, nhưng không may, một nhóm người đàn ông đã chặn đường. Ánh mắt lạnh lùng của họ khiến Minh cảm thấy như bầu không khí đã thay đổi hoàn toàn. Mọi thứ đang diễn ra quá nhanh, và họ phải đối mặt với những kẻ thù trong bóng tối.
“Đừng để chúng bắt được!” Minh hét lên, lòng đầy sợ hãi và quyết tâm.
Cuộc rượt đuổi bắt đầu, và Minh biết rằng kế hoạch của họ đã bị phá vỡ. Nhưng trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, cô cảm nhận được sức mạnh của sự trả thù đang dâng trào trong lòng. Cô sẽ không để mọi thứ kết thúc như thế này.


Bình luận chương