Trả Thù Trong Đêm Mưa

Chương 8: Nỗi Sợ Hãi và Sự Dũng Cảm




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 8 miễn phí!

Họ lao ra khỏi quán bar, nhưng những kẻ chặn đường đã không cho họ cơ hội trốn thoát. Minh cảm thấy như thời gian ngừng lại. Những gương mặt hung tợn, ánh mắt lạnh lẽo của các tay sai Dũng khiến cô rùng mình. Hoàng kéo cô và Hạ tránh sang bên, nhưng một tay sai đã kịp chặn họ lại.

“Đi đâu vậy?” Hắn gầm lên, bàn tay nắm chặt lấy cổ áo của Hoàng.

“Buông ra!” Hoàng quát, cố gắng vùng vẫy. Minh nhận ra rằng họ không thể thoát thân bằng cách chạy trốn. Mọi kế hoạch của họ đã bị phá vỡ trong chớp mắt.

“Chúng ta phải tìm Hạ!” Minh thốt lên, nhìn quanh tìm kiếm. Nhưng Hạ đã biến mất trong đám đông hỗn loạn. Cô cảm thấy nỗi lo lắng trào dâng.

“Đừng lo, tôi sẽ tìm cô ấy,” Hoàng nói, ánh mắt quyết đoán. “Cô cứ chạy đi!”

Minh gật đầu, nhưng trong lòng lại không yên. Cô không thể để Hạ lại một mình. Khi những tên tay sai bắt đầu xô đẩy mọi người, Minh cảm thấy một cơn giận dữ trỗi dậy. Cô không thể để những kẻ này tiếp tục thao túng cuộc sống của họ.

“Dừng lại!” Cô hét lên, tiến về phía những kẻ đang giam giữ Hoàng. “Để bạn tôi đi!”

“Cô có gì mà đòi?” Một tên trong số đó cười khẩy, nhưng ánh mắt của hắn đã thay đổi. Hắn nhận ra sự kiên quyết trong ánh mắt Minh.

“Cô có muốn thử không?” Hắn tiến lại gần, nhưng Minh đã chuẩn bị. Cô nhấc chân, đá mạnh vào đầu gối hắn. Hắn kêu lên, khuỵu xuống, và ngay lập tức, Minh lao về phía Hoàng.

“Chạy!” Minh kêu lên.

Họ chạy thục mạng ra khỏi quán bar, nhưng không xa, một chiếc xe đen dừng lại. Cửa xe mở ra, và từ trong đó, một người phụ nữ bước ra. Minh nhận ra ngay đó là Trần Bảo Ngọc.

“Chạy đi đâu?” Ngọc cười khẽ, ánh mắt sắc lạnh. “Tôi đã chờ các người.”

Dũng đứng bên trong xe, tay cầm một khẩu súng ngắn, nhìn họ với vẻ kiêu ngạo. “Đừng tưởng các người có thể thoát. Hạ đã nằm trong tay tôi rồi.”

“Không!” Minh hét lên, cảm giác tuyệt vọng trào dâng. “Trả Hạ lại cho chúng tôi!”

Ngọc lắc đầu. “Cô bé đó thật đáng thương, nhưng cô ấy sẽ không được tự do cho đến khi các người từ bỏ cuộc chơi này.”“Không bao giờ!” Hoàng đáp, nắm chặt tay. “Chúng tôi sẽ không từ bỏ.”

Dũng nhướng mày, dường như thích thú với sự quyết tâm của họ. “Thế thì hãy xem các người sẽ làm gì. Đêm nay, mọi thứ sẽ thay đổi.”

Minh cảm thấy không còn đường lui. Họ phải hành động ngay bây giờ. “Chúng ta không thể để Hạ bị tổn thương,” cô nói với Hoàng. “Chúng ta phải tìm cách cứu cô ấy.”

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Hoàng đồng ý, nhưng trong mắt anh, Minh thấy nỗi lo lắng. “Nếu không, mọi thứ sẽ rất tồi tệ.”

Minh nhìn quanh, không còn thời gian để suy nghĩ. Cô nhớ lại những gì đã nghe thấy trong quán bar. Một kế hoạch lớn sắp diễn ra. “Có thể chúng ta có thể lợi dụng điều đó,” cô nói, ánh mắt sáng lên. “Nếu chúng ta tìm ra thời điểm Dũng và Ngọc thực hiện kế hoạch của họ, chúng ta có thể cứu Hạ.”

“Làm sao để biết được?” Hoàng hỏi, vẻ mặt nghiêm túc.

“Chúng ta cần phải theo dõi họ,” Minh đáp. “Tìm cách vào nơi họ đang ẩn náu.”

Cả hai bắt đầu di chuyển, tìm kiếm thông tin từ những người xung quanh. Minh cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Họ không thể để Hạ bị tổn thương thêm nữa.

Bầu trời bên ngoài bắt đầu âm u, những cơn mưa rơi từng giọt nặng nề. Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể có điều gì đó lớn lao sắp diễn ra. Cô nhìn về phía Hoàng, thấy ánh mắt anh tràn đầy sự ủng hộ. Họ sẽ không từ bỏ.

Trong khi đó, ở một nơi nào đó tối tăm, Hạ đang bị trói chặt, lòng đầy lo lắng. Cô không biết Minh và Hoàng đang làm gì, nhưng cô cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề. Cô cần phải tìm cách thoát khỏi đây, trước khi quá muộn.

“Chúng ta sẽ tìm thấy cô ấy,” Minh thì thầm, quyết tâm không để Hạ phải chịu đựng thêm nữa. Giờ đây, họ không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho những người họ yêu thương. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là về trả thù, mà còn là về sự sống còn.

Họ dừng lại trước một ngôi nhà hoang, nơi có vẻ như là nơi Dũng và Ngọc đang ẩn náu. Minh hít một hơi thật sâu, quyết tâm bước vào. Bên trong, mọi thứ đều tối tăm, và âm thanh của những giọt mưa rơi tạo nên một không gian đầy bí ẩn. Minh cảm thấy sự hồi hộp trong lòng, nhưng cũng nhận ra rằng đây chính là lúc họ phải hành động.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Hoàng thì thầm, đưa tay ra hiệu cho Minh. Họ bắt đầu tiến vào bên trong, chuẩn bị cho cuộc đối đầu mà họ biết sẽ không hề dễ dàng.

“Chúng ta sẽ không để Hạ lại đây,” Minh khẳng định, sự quyết tâm trong giọng nói của cô khiến Hoàng cảm thấy thêm sức mạnh. Họ sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để cứu Hạ, và không gì có thể ngăn cản họ.

Khi họ bước vào sâu hơn, Minh cảm thấy như có một cái gì đó đang chờ đợi họ. Một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo sự hồi hộp và nỗi lo lắng. Họ không thể biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước, nhưng một điều chắc chắn: cuộc chiến này chưa kết thúc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.