Tiếng nhạc vang lên từ sâu trong đại điện, hòa lẫn tiếng cười nói, tiếng ly chạm khẽ, tạo thành một lớp màn hoa lệ che phủ từng góc tối của hậu cung Đại Lương. Đêm yến hội dâng tràn ánh sáng, rực rỡ như dòng chảy vàng son, nhưng ẩn dưới đó là vô số ánh mắt dò xét, những tâm cơ âm thầm tựa nước ngầm dưới mặt băng. Dọc hành lang, đèn lồng đỏ treo rợp, ánh sáng lung linh hắt bóng lên từng phi tần, mỗi người mỗi vẻ, trang sức lấp lánh mà lòng dạ khó lường.
Ngọc Dao ngồi ở hàng ba, vị trí dành cho phi tần vừa không được sủng ái, vừa không đủ thấp hèn để bị lãng quên. Trên người nàng, áo tía nhạt thướt tha, trâm ngọc cài gọn, nét mặt bình thản như nước hồ thu, ánh mắt lặng lẽ quan sát từng cử chỉ, từng ánh mắt giao nhau giữa các hàng ghế. Nàng biết, giữa bữa tiệc ngập tràn hương vị này, mỗi nụ cười, mỗi lời chúc tụng đều có thể là lưỡi dao giấu dưới lớp vải mềm.
Chủ tọa yến hội, Lục Dận ngồi uy nghi trên long ỷ, lưng thẳng, ánh mắt sâu thẳm không lộ ra chút xúc cảm nào. Chỉ một cái liếc nhẹ của người, đủ khiến các phi tần cúi đầu, không dám thở mạnh. Bên trái ngài, Triệu Tần vận y phục thêu loan phượng, đầu đội mũ ngọc, ánh mắt vừa dịu dàng vừa lạnh như băng, môi điểm nụ cười mỏng, thần sắc không đổi dẫu sóng ngầm cuộn dâng quanh mình.
Tần Duệ Chi ngồi phía xa, dưới ánh nến, khuôn mặt trắng trẻo lặng lẽ như phủ một tầng sương mỏng. Y chỉ khẽ nhấp rượu, nhưng ánh nhìn không giấu nổi sự lo lắng hướng về phía Ngọc Dao. Lục Tố Linh ngồi bên phải, dáng nhu mì, cử chỉ uyển chuyển, luôn giữ nụ cười dịu dàng nhưng ánh mắt không rời khỏi từng động thái của các phi tần khác.
Tiếng đàn tỳ bà cất lên, cung nữ áo xanh nhẹ nhàng múa giữa điện, tay nâng khay rượu, từng lượt rót đầy cho các chủ vị. Mùi rượu thơm nồng, hòa cùng hương trầm, khiến mọi thứ như chìm vào cơn mê dịu ngọt, che khuất những mưu đồ đang dần thành hình. Bỗng, một làn gió nhẹ thoảng qua, Ngọc Dao cảm nhận được sự bất thường. Nàng liếc nhìn khay yến sào vừa đặt trước mặt, mùi thơm lẫn chút vị ngái, không giống bình thường. Mắt nàng thoáng tối lại, đầu ngón tay khẽ chạm vào mép bát, cảm nhận lớp hơi nóng phủ lên da thịt.
Bên cạnh, cung nữ dâng món vừa lướt qua, ánh mắt lóe lên một tia hoảng hốt, rồi nhanh chóng cúi đầu rút lui. Ngọc Dao mỉm cười nhạt, che đi nỗi cảnh giác. Nàng không vội ăn, chỉ nhấc thìa lên, khẽ khuấy nhẹ, giấu một chiếc kim bạc nhỏ vào lòng bàn tay áo.
Đúng lúc ấy, Triệu Tần cười tươi, giọng nói vang lên trong trẻo: “Tạ nương nương dạo này khí sắc thật tốt. Đêm nay là tiệc sum họp, bản cung kính mời một chén, mong mọi điều bất hòa đều trôi theo gió.”
Lời nói vừa như ban phát, vừa như thử thách. Ngọc Dao khẽ nhún người, nâng chén rượu, mỉm cười nhã nhặn: “Đa tạ nương nương. Thần thiếp kính ngài, cầu cho Đại Lương thái bình, hậu cung an hòa.”
Nàng chỉ chạm môi vào mép chén, không để rượu trôi qua cổ họng, động tác kín đáo đến mức không ai phát giác. Trong ánh nến, sắc môi nàng càng tái hơn, nét mặt vẫn bình thản không đổi.
Lục Tố Linh nghiêng mình rót rượu, cử chỉ mềm mại, ánh mắt liếc nhìn Ngọc Dao, như thể muốn dò xét thái độ. Mọi người trong điện đều giữ vẻ dè dặt, chỉ có Tiêu Viễn, thị vệ đứng khuất sau cột, ánh mắt sắc như dao lia về phía bàn tiệc của Ngọc Dao, bàn tay đặt sẵn lên chuôi kiếm giấu trong tay áo.
Chưa đầy một tuần trà, Ngọc Dao cảm thấy cổ họng bỏng rát, bụng quặn lên từng cơn đau ngầm. Đầu óc nàng như mây phủ, tim đập nhanh, từng giọt mồ hôi lạnh rịn trên trán. Nàng nghiến răng, cố giữ dáng ngồi thẳng, ánh mắt nhìn xuống bát yến sào, trong lòng thầm đếm nhịp phát tác của độc dược. Đó là độc tàn hoa ngọc miên—một loại độc dược cổ, khiến nhiệt độc bốc lên, tim loạn nhịp, nếu không có thuốc giải sẽ nguy hiểm đến tính mạng chỉ trong vài khắc.
Tiêu Viễn tiến lại gần, khom mình thấp giọng: “Nương nương, người có cần thuộc hạ...?”
Ngọc Dao lắc đầu, ánh mắt ra hiệu: không được manh động. Nếu nàng rời tiệc lúc này, chẳng khác nào nhận tội. Đã vào bẫy, chỉ có thể lấy trí mà hóa giải, không thể lùi.
Tần Duệ Chi ngồi phía xa, để ý sắc mặt nàng trắng bệch, bèn đặt chén rượu xuống, nhã nhặn hỏi: “Tạ nương nương, hình như thân thể không khỏe? Hay để ta xin Hoàng thượng cho người lui về nghỉ?”
Ngọc Dao gắng gượng mỉm cười, giọng nói vẫn bình hòa: “Đa tạ ý tốt của đại nhân. Thần thiếp chỉ hơi mệt, không đáng ngại.”
Triệu Tần nhướng mày, ánh nhìn như lưỡi dao lướt qua Ngọc Dao rồi hướng về Đế vương, giọng ngọt lịm: “Hoàng thượng, thần thiếp thấy Tạ nương nương không được ổn. Hay là cho phép nàng lui về, tránh làm phiền không khí yến hội?”
Lục Dận liếc qua, ánh mắt tối như đáy vực, lạnh lùng nói: “Trẫm thấy Tạ nương nương xưa nay vẫn mạnh mẽ, nếu không chịu nổi thì cứ nói thẳng, không cần giả bộ. Ở đây, chẳng ai qua nổi mắt trẫm.”
Cả điện lặng đi, mọi ánh mắt dồn về Ngọc Dao, như chờ xem nàng sẽ gục ngã hay phản kháng. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực, giọng nói trong trẻo vang lên: “Thần thiếp cảm ơn Hoàng thượng quan tâm. Chỉ là vừa rồi, thần thiếp thấy trong yến sào có vị lạ, lo sẽ ảnh hưởng sức khỏe các nương nương nên không dám dùng tiếp. Xin Hoàng thượng minh xét.”
Tiếng xì xào lan khắp đại điện, các phi tần, quý nhân đều nhìn nhau e ngại. Triệu Tần khẽ nhếch môi, giọng nhàn nhạt: “Thức ăn trong cung đều qua kiểm nghiệm. Tạ nương nương nói vậy, chẳng lẽ nghi ngờ bản cung động tay động chân?”
Lục Tố Linh nhẹ nhàng tiếp lời: “Hay là cho mời ngự y, tránh để lời đồn đãi không hay.”
Ngọc Dao mỉm cười, lấy trong tay áo ra chiếc kim bạc nhỏ, nhẹ nhàng chọc vào bát yến sào. Đầu kim lập tức chuyển màu đen sẫm, nàng giơ cao chiếc kim, giọng dõng dạc: “Đây là độc tàn hoa ngọc miên. Nếu không tin, xin ngự y kiểm chứng.”
Ngự y được gọi vào, cúi rạp người kiểm tra, mặt tái nhợt, run rẩy bẩm: “Khởi bẩm Hoàng thượng, đúng là trong yến sào có độc. Nếu dùng phải, sẽ nguy hiểm tính mạng.”
Đại điện rúng động, mọi ánh mắt dồn về phía Ngọc Dao. Triệu Tần vẫn giữ vẻ bình thản, chỉ liếc nhẹ về phía cung nữ dâng món. Cung nữ run lẩy bẩy, quỳ sụp xuống, nước mắt chảy dài.
Lục Dận lạnh lùng ra lệnh: “Người đâu, bắt cung nữ kia lại. Khai thật, ai sai ngươi bỏ độc?”
Cung nữ run rẩy đáp: “Nô tì chỉ làm theo lệnh Trương quý nhân… Quý nhân dặn nếu không nghe sẽ giết cả nhà nô tì…”
Trương quý nhân ở cuối hàng tái mặt, vội quỳ xuống khóc lóc: “Hoàng thượng minh giám, thần thiếp bị vu oan! Nô tì kia trước từng bị phạt, chắc vì oán hận mà vu vạ…”
Ngọc Dao nhìn thẳng Trương quý nhân, giọng sắc lạnh: “Khi yến sào được dâng lên, Trương quý nhân đã ra hiệu bằng tay áo. Hơn nữa, món này chỉ đặt trước phần thần thiếp, không ai khác dùng. Nếu không có âm mưu, sao lại trùng hợp như vậy?”
Lục Dận sầm mặt: “Người đâu, lục soát cung của Trương quý nhân. Nếu tìm ra độc dược, lập tức xử theo cung luật!”
Tiếng khóc lóc vang lên, Trương quý nhân bị dẫn đi. Triệu Tần chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt lấp lánh ý lạnh lùng. Yến hội rơi vào lặng lẽ, không ai dám lên tiếng.
Tiêu Viễn kín đáo tiến lại, đặt khăn tay lên bàn Ngọc Dao, trong giấu viên thuốc nhỏ. Nàng nhẹ nhàng lấy thuốc, nuốt xuống, cảm giác khí huyết lưu thông trở lại, cơn đau dịu dần. Nàng khẽ gật đầu cảm tạ.
Lục Dận nhìn nàng chăm chú, ánh mắt tối lại, không rõ là giận dữ hay tán thưởng. Ngài trầm giọng: “Tạ nương nương, ngươi dám tự cứu mình giữa vòng vây, gan lớn đấy. Nhưng phải nhớ, hậu cung không dung kẻ quá thông minh.”
Ngọc Dao cúi đầu, giọng chắc nịch: “Thần thiếp chỉ mong sống yên ổn, không muốn tranh đoạt với ai.”
Triệu Tần cười nhạt: “Nói là không tranh đoạt, nhưng người đã là phi tần, sao tránh được sóng gió? Lòng người hiểm ác, đứng giữa dễ thành tiêu điểm của mọi âm mưu.”
Tần Duệ Chi lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt chất chứa điều không thể nói thành lời, chỉ lặng lẽ uống cạn chén rượu.
Đúng lúc ấy, thái giám vội vã chạy vào, quỳ xuống bẩm: “Khởi bẩm Hoàng thượng, trong cung Trương quý nhân tìm được túi tàn hoa ngọc miên, giống loại phát hiện trong yến sào.”
Lục Dận lạnh mặt: “Giải Trương quý nhân cùng cung nữ vào ngục, tra rõ từng kẻ liên quan. Nếu phát hiện có ai đứng sau, quyết không dung tha!”
Triệu Tần khẽ cúi đầu, giọng ngọt ngào: “Hoàng thượng, chuyện trong cung ngày càng rối ren. Thần thiếp e rằng không nghiêm trị, lòng người khó yên.”Lục Dận gật đầu, ánh mắt quét qua Ngọc Dao, giọng chậm rãi: “Tạ nương nương, việc này chưa kết thúc. Ngươi là người bị hại, nhưng cũng liên quan. Tạm thời không được rời cung.”
Ngọc Dao cúi đầu: “Thần thiếp tuân chỉ.”
Bầu không khí trở nên nặng nề, tiếng nhạc tắt hẳn. Các phi tần, quý nhân đều cúi đầu, ánh mắt thận trọng như sợ chạm phải lưỡi dao vô hình. Khi yến tiệc tan, Tiêu Viễn lặng lẽ dìu Ngọc Dao rời điện. Trên đường về, nàng hỏi nhỏ: “Ngươi có phát hiện gì thêm?”
Tiêu Viễn đáp: “Trương quý nhân vốn chỉ là quân cờ, phía sau có người thao túng. Người của Hoàng hậu từng tiếp xúc với nàng ta.”
Ngọc Dao gật đầu, ánh mắt lóe lên: “Triệu Tần dùng Trương quý nhân làm lá chắn, nếu ta chết, mọi tội đổ lên đầu kẻ thấp kém, nàng ta vẫn an toàn. Nếu ta sống, chỉ thêm một quân cờ bị loại bỏ, chẳng ảnh hưởng đại cục.”
Tiêu Viễn khẽ siết chuôi kiếm, giọng trầm: “Chỉ e sau này bọn chúng càng ra tay tàn độc hơn.”
Nàng khẽ nhếch môi: “Ta đã cho người bí mật báo Tần đại nhân. Chỉ cần điều tra kỹ, sẽ lộ ra dấu vết.”
Tiêu Viễn gật đầu, lặng lẽ khuất vào bóng tối. Ngọc Dao trở về phòng, tự mình bắt mạch, xác nhận độc đã hóa giải. Nàng ngồi lặng bên bàn, ánh mắt xa xăm, lòng dậy sóng. Đêm nay, nàng thoát một kiếp, nhưng sóng gió phía trước chưa biết sẽ dồn tới đâu.
*
Ở một góc điện khác, Triệu Tần ngồi trước gương, nhẹ nhàng lau phấn, ánh mắt soi sâu vào mặt gương đồng. Cung nữ bước vào, cúi đầu: “Nương nương, Trương quý nhân đã bị tra ra. Tạ Ngọc Dao chưa chết.”
Triệu Tần nhếch môi cười nhạt: “Một quân cờ nhỏ chết cũng không sao. Ta chỉ cần nàng ta bị giữ chân, không động tới bí mật của ta là đủ.”
Cung nữ dè dặt: “Nhưng nếu Tạ Ngọc Dao tiếp tục điều tra…”
Triệu Tần cắt ngang, ánh mắt lóe lên: “Ta đã bố trí người trong ngục. Chỉ cần Trương quý nhân hé răng, sẽ không còn cơ hội nhìn thấy mặt trời.”
Ngoài hiên, gió nổi lên, lùa qua tấm rèm mỏng, khiến căn phòng càng lạnh giá hơn.
*
Sáng hôm sau, tin Tạ Ngọc Dao suýt chết vì độc mà tự cứu mình lan khắp hậu cung. Các phi tần bàn tán rì rầm, ánh mắt dè chừng, không ai dám công khai đối đầu. Ngọc Dao ngồi trong phòng, xem lại những mảnh giấy ghi chú các đầu mối. Tiếng gõ cửa vang lên, Tiêu Viễn bước vào, đặt lên bàn một mảnh vải lụa thêu ký hiệu nhỏ.
“Nương nương, người của Tần đại nhân đã điều tra. Trương quý nhân từng nhận đồ từ tay cung nữ thân cận của Hoàng hậu. Trên túi độc có dấu ấn Triệu gia.”
Ngọc Dao nhíu mày: “Thế là đủ. Đêm nay, ta sẽ dâng chứng cứ lên Hoàng thượng. Nhưng Triệu Tần chưa từng để mình bị động, phải thận trọng.”
Tiêu Viễn cúi đầu: “Nếu người cần, ta sẽ luôn ở gần.”
Ánh mắt Ngọc Dao dịu lại: “Đa tạ.”
*
Buổi thiết triều đặc biệt được mở ngay trong hậu cung, dưới sự chủ trì của Lục Dận. Các quan lớn nhỏ, phi tần chủ chốt đều có mặt. Không khí căng như dây đàn, từng ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, chờ đợi kết cục.
Ngọc Dao được dẫn lên, trình bày chứng cứ: chiếc kim bạc chuyển màu, túi đựng độc mang dấu Triệu gia, lời khai cung nữ. Tần Duệ Chi dâng sớ xác nhận lời cung nữ, các manh mối quy về một nguồn.
Triệu Tần điềm tĩnh lắng nghe, khóe môi nhếch nhẹ, ánh mắt không một gợn sóng. Khi Lục Dận hỏi: “Hoàng hậu có gì muốn nói?”, nàng mỉm cười, ánh nhìn dịu dàng hướng về Ngọc Dao: “Tạ nương nương, bản cung không oán trách. Nhưng hậu cung này, ai cũng có nỗi sợ riêng. Nếu ngươi đã có chứng cứ, bản cung xin giao Hoàng thượng định đoạt. Chỉ mong không tổn hại lòng trung nghĩa của Triệu gia.”
Lục Dận trầm ngâm, ánh mắt quét qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Ngọc Dao. Giữa họ, sợi dây vô hình kéo căng, vừa là thử thách, vừa là lời cảnh báo.
Ngọc Dao không cúi đầu, ánh mắt sáng rực, giọng kiên định: “Thần thiếp không muốn làm oan ai. Nhưng nếu có kẻ lợi dụng uy danh Hoàng hậu để hãm hại người vô tội, chẳng lẽ Hoàng thượng lại dung túng?”
Lục Dận giọng lạnh như sương: “Việc này trẫm sẽ đích thân điều tra. Nếu đúng là người của Hoàng hậu, trẫm không nương tay. Nếu kẻ khác giả mạo, cũng không tha.”
Triệu Tần cúi đầu, khóe môi khẽ cong, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh ẩn sau vẻ dịu dàng.
Buổi thiết triều kết thúc trong im lặng nặng nề. Mỗi người rời điện mang theo toan tính riêng.
*
Tối ấy, Ngọc Dao vừa trở về phòng, Tiêu Viễn đã chờ sẵn. Hắn hạ giọng: “Có tin từ trong ngục. Trương quý nhân bị đầu độc chết, không kịp để lại lời khai.”
Ngọc Dao thở dài, ánh mắt tối lại: “Triệu Tần ra tay quá nhanh. Nhưng cái chết này càng khiến nàng ta lộ sơ hở. Chỉ cần kiên nhẫn, ta sẽ tìm ra mấu chốt.”
Tiêu Viễn gật đầu, lặng lẽ khuất vào bóng tối. Ngoài sân, đêm sâu đặc, tiếng côn trùng rền rĩ như thúc giục một cơn cuồng phong mới.
Ngọc Dao ngồi bên bàn, ánh mắt xa xăm, lòng dậy sóng. Lời dặn của cha năm xưa chợt vang lên: “Người thông minh càng phải nhẫn nhịn, giữ mình, chờ thời.”
Nàng siết chặt miếng ngọc hoa mai, ánh mắt rực lên quyết tâm. Đêm yến tiệc đã khép lại, nhưng cuộc chiến ngầm giữa nàng và Triệu Tần mới chỉ vừa bắt đầu.
Ngoài hiên, bóng người thấp thoáng. Một cánh tay vén rèm, lộ gương mặt lạnh lùng của Lục Dận. Ánh mắt ngài dừng lại nơi Ngọc Dao, sâu thẳm khó đoán, như sóng ngầm dưới đáy vực.
Đêm càng về khuya, gió lạnh cuốn qua song cửa, mang theo những âm mưu chưa thành hình, mở ra một trận đối đầu còn dài phía trước.


Bình luận chương