Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 7: Bức Màn Gia Tộc




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 7 miễn phí!

Gió canh ba len lỏi qua những khe cửa chạm khắc, mang theo mùi trầm hương mỏng manh. Trong căn phòng tĩnh lặng, ánh nến lay động in bóng Ngọc Dao lên vách, mảnh mai mà kiên cường. Trước mặt nàng là một chiếc hộp gỗ cũ, phủ bụi thời gian, trên nắp khắc hoa mai rụng, từng đường vân như ôm trọn nỗi đau của một dòng tộc đã chìm trong máu. Đó là vật Tiêu Viễn vừa bí mật mang tới, nét mặt không giấu nổi vẻ lo lắng khi đặt vào tay nàng.

Ngọc Dao run nhẹ khi mở nắp. Bên trong chỉ có một phong thư niêm sáp đỏ và một mảnh ngọc vỡ. Đôi bàn tay nàng dừng lại một thoáng trước nét chữ thân quen: nét bút của cha, vừa mạnh mẽ vừa dứt khoát, dù mực đã nhòe theo năm tháng. Nàng chậm rãi trải thư, hít sâu, đọc từng chữ như nuốt vào lòng lưỡi dao sắc lạnh.

“Ngọc nhi, khi con đọc được những dòng này, phụ thân e rằng đã không còn khả năng bảo vệ con nữa… Tạ gia không phạm tội. Độc dược trong cung, là do kẻ lòng lang dạ thú hãm hại. Phụ thân tra được manh mối: có người trong tộc, thân cận, từng là người thân thiết nhất của ta, đã bán đứng cả nhà. Con hãy tìm dấu trong y thư cũ, sẽ rõ chân tướng. Nếu có ngày con đủ mạnh, hãy nhớ: ‘Người đó mang dấu hoa mai trên cổ tay trái’. Ngọc nhi, đừng tin ai, kể cả người thân cận nhất. Hãy sống vì chính mình, đừng để thù hận che mờ tâm trí…”

Nước mắt rơi lặng lẽ xuống giấy. Ngọc Dao ôm chặt bức thư, cảm giác nỗi đau, hoài nghi, căm phẫn cuộn trào trong lồng ngực. Người thân thiết nhất với cha—ngoài mẹ, chỉ còn lại Tạ Thục Nghi, cô cô đã cưu mang nàng những ngày lưu lạc, dìu dắt nàng học dược, từng là chốn nương tựa duy nhất của nàng khi Tạ gia bị vu oan diệt môn.

Một ý nghĩ rợn lạnh trườn vào tim. Ngọc Dao lao đến giá sách, lật tìm từng cuốn y thư cũ. Cuốn “Bách Thảo Tâm Kinh”—thứ cha từng dặn không cho ai động tới—nằm yên trên kệ. Giữa những trang giấy ố vàng, nàng phát hiện một mảnh giấy nhỏ, ghi chú bằng nét bút vội vã: “Hoa mai—dấu vết tội nghiệt, thuốc độc Nam Sơn, đêm mùng tám, bóng người lẩn khuất sau rèm ngọc.”

Bàn tay nàng cứng lại, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Những ký ức về Thục Nghi ùa về—ánh mắt dịu dàng, giọng nói nghiêm khắc, những lần cùng nàng sắc thuốc trong đêm đông. Phải chăng, chính vì khát vọng phục hưng gia tộc, vì nỗi hận bị triều đình chèn ép, mà bà đã nhúng tay vào vụ án máu lạnh ấy?

Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên. Tiêu Viễn bước vào, ánh mắt kín đáo dừng ở mặt nàng. Ngọc Dao vội lau nước mắt, giọng khàn hẳn:

“Ngươi từng chú ý vết gì đặc biệt trên cổ tay trái của Tạ Thục Nghi chưa?”

Tiêu Viễn suy nghĩ một lát, rồi đáp nhỏ: “Có một vết sẹo mờ, từng bị bỏng, nhưng hình như có đường nét giống hoa mai.”

Ngọc Dao nhắm mắt, ngực thắt lại, từng mảnh ghép đau đớn hiện rõ: đêm mùng tám năm ấy, Thục Nghi là người cuối cùng rời dược phòng, cũng là người duy nhất biết cha sẽ đến đó.

Nàng lẩm bẩm: “Cô cô… vì sao?”

Tiêu Viễn nhận ra sắc mặt nàng khác thường, khẽ hỏi: “Nương nương, người không cần tự mình gánh lấy tất cả. Nếu cần, ta sẽ điều thêm người theo dõi động tĩnh của Thục Nghi.”

Ngọc Dao lắc đầu, giọng lạnh đi: “Không. Chuyện này, ta phải tự mình làm rõ. Nếu là sự thật… ta không cho phép ai nhúng tay, kể cả ngươi.”

Tiêu Viễn khẽ cúi đầu, lặng lẽ rút lui, để lại nàng một mình với nỗi ngổn ngang. Ngoài hiên, trăng lặng lẽ soi bóng nàng, khuôn mặt tái nhợt cứng lại trong quyết tâm.

*

Sáng hôm sau, cung nữ thân cận vào báo: “Tạ đại phu vừa vào cung, xin yết kiến nương nương.” Tim Ngọc Dao thắt lại. Nàng sửa sang dung nhan, giấu đi dấu vết mất ngủ, rồi dặn dò chuẩn bị trà bánh như thường lệ.

Tạ Thục Nghi bước vào, dáng điệu đường hoàng, ánh mắt sắc sảo quét khắp phòng. Bà cười nhạt: “Ngọc Dao, gần đây con gặp chuyện phiền lòng, sao không nhắn cho cô cô?”

Ngọc Dao ngồi thẳng lưng, tay nâng chén trà, mắt không rời cổ tay trái của Thục Nghi. Trên làn da trắng xanh là một vết sẹo mờ, lấm tấm như cánh hoa mai.

Nàng giữ giọng bình thản: “Có những chuyện… muốn nói cũng không biết bắt đầu thế nào.”

Thục Nghi nhếch môi: “Tạ gia bao năm chịu oan khuất, đến giờ vẫn chưa rửa được hận xưa. Cô cô chỉ mong con đủ mạnh, đừng để người ta dẫm lên đầu mà không biết phản kháng.”

Ngọc Dao đặt chén trà xuống, hỏi thẳng: “Nếu trong nhà có kẻ phản bội, người nghĩ nên xử trí thế nào?”

Thục Nghi thoáng sững, rồi cười lớn: “Người Tạ gia, kẻ phản bội thì không xứng làm người họ Tạ. Nhưng con nên nhớ: ở chốn này, chẳng ai hoàn toàn vô tội.”

Ánh mắt bà dừng lại trên mặt Ngọc Dao, như muốn dò xét từng biểu cảm. Ngọc Dao nén cảm xúc, mỉm cười nhàn nhạt: “Cô cô dạy chí phải.”

Thục Nghi im lặng, rồi chuyển chủ đề: “Gần đây cung biến, con càng phải cẩn trọng. Đừng để lòng tin biến thành gông xiềng. Nhớ lời cô cô dặn, đừng đặt hết niềm tin vào ai.”

Ngọc Dao gật đầu, trong lòng sóng ngầm cuộn trào. Cuộc trò chuyện kết thúc trong không khí dè chừng, lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

*

Buổi trưa, nàng vào thư phòng, tự mình tra xét cuốn y thư cha để lại. Những ký hiệu nhỏ, những ghi chú tưởng chừng vô nghĩa, giờ đây xâu chuỗi lại dẫn về một cái tên: Thục Nghi. Dưới bìa sách, nàng phát hiện một mảnh giấy giấu kỹ, ghi bằng mật mã quen thuộc: “Người cũ, mối hận cũ, dược phòng cháy – chứng cứ trong tay kẻ có dấu hoa mai. Ngọc nhi, hãy tự mình quyết định.”

Nỗi đau nhức nhối lan khắp thân thể. Ký ức về tiếng khóc của mẹ, ánh mắt tuyệt vọng của cha, bàn tay ấm áp của cô cô giữa đêm đông—tất cả hóa thành một vực thẳm không đáy.

*

Chiều hôm đó, Lục Dận cho gọi Ngọc Dao vào ngự thư phòng. Ngài ngồi sau bàn lớn, ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng. Khi nàng bước vào, ngài không nhìn lên, chỉ lật tấu chương, giọng thản nhiên:

“Trẫm nghe nói ngươi cho người điều tra động tĩnh của Tạ Thục Nghi. Ngươi nghi chính người thân của mình sao?”

Ngọc Dao không đáp ngay. Nàng nhìn vào mắt Lục Dận, thấy trong đó bóng tối dày đặc của nỗi cô độc.

“Nếu là bệ hạ, khi phát hiện người thân cận nhất có thể là hung thủ diệt môn, ngài sẽ làm gì?”

Lục Dận ngẩng đầu, nét cười biến mất. Ngài trầm giọng: “Trẫm không tin vào tình thân. Trẫm chỉ tin vào chứng cứ.”

Nàng cúi đầu, giọng run nhẹ: “Thần thiếp cũng chỉ mong tìm ra chân tướng. Chỉ sợ sự thật còn tàn nhẫn hơn mình tưởng.”

Lục Dận đứng dậy, đi vòng ra sau lưng nàng, tay lạnh lẽo đặt lên vai. Ngọc Dao rùng mình, cảm nhận cơn đau nhói trong ngực—Khế Ước Tâm Ấn âm thầm phát tác, như thể nỗi đau của nàng cũng dội vào tim ngài.

“Ngươi biết không, khi oán hận đủ lớn, người ta sẵn sàng phản bội tất cả, kể cả máu mủ ruột rà,” Lục Dận thì thầm, hơi thở lạnh lẽo lướt qua vành tai nàng.

Ngọc Dao ngước lên, ánh mắt sáng rực: “Nếu bệ hạ muốn dùng ta làm mồi dụ hung thủ, xin cứ nói thẳng.”

Lục Dận bật cười, giọng trầm thấp: “Trẫm không thích dùng người thông minh làm quân cờ. Nhưng nếu ngươi tự bước vào ván cờ, trẫm cũng sẽ không ngăn.”

Ngọc Dao siết chặt tay áo, hít một hơi sâu: “Thần thiếp sẽ tự mình tìm ra sự thật. Nếu người đó thực sự phản bội, ta sẽ đích thân kết thúc.”

Lục Dận gật đầu, ánh mắt ánh lên tia tán thưởng lẫn cảm thông. Ngài phất tay cho nàng lui. Khi nàng vừa ra đến cửa, giọng lạnh băng lại vang lên:

“Đừng để thù hận làm mờ mắt. Nếu ngươi ngã xuống, sẽ không ai cứu nổi ngươi.”

Ngọc Dao dừng bước, không ngoái lại: “Thần thiếp không cho phép mình ngã.”

*

Đêm ấy, Ngọc Dao khoác áo choàng, lặng lẽ tới Tĩnh Viên—nơi Thục Nghi ở tạm trong cung. Bóng tối phủ lên mái ngói, gió rít qua tán cây như tiếng oán than. Thục Nghi ngồi bên lư đồng, mắt nhìn xa xăm. Khi Ngọc Dao xuất hiện, bà không tỏ vẻ bất ngờ, chỉ hỏi khẽ: “Đêm khuya thế này, con đến tìm cô cô có việc gì?”

Ngọc Dao quỳ xuống, dập đầu ba cái, giọng run run: “Nếu ngày ấy… người thực sự là người đứng sau, xin hãy nói cho con biết. Con không muốn đi tìm sự thật trong bóng tối nữa.”

Thục Nghi lặng im, vai khẽ run. Một lúc lâu, bà mới lên tiếng, giọng khàn hẳn: “Ngọc Dao, có những điều càng biết càng đau. Con dám nghe không?”

Ngọc Dao ngẩng đầu, nước mắt tràn ra: “Con muốn biết. Dù đau đến mấy, con cũng phải biết.”

Thục Nghi nhắm mắt, tay che lên vết sẹo hoa mai: “Năm ấy, ta đã sai. Nhưng ta không phải kẻ giết cả nhà. Ta chỉ là người trao nhầm chìa khóa cho kẻ khác, vì quá tin tưởng… Ta hận triều đình, hận cha con quá mềm yếu. Khi nhận ra mình bị lợi dụng, mọi chuyện đã không thể cứu vãn.”

Ngọc Dao thét lên: “Vì sao lại là người? Vì sao lại là Tạ gia?”

Thục Nghi cười cay đắng: “Vì danh dự, vì nỗi nhục bị chèn ép, vì muốn Tạ gia phục hưng. Ta tưởng chỉ cần một lần nhắm mắt làm ngơ sẽ đổi lấy bình an, cuối cùng chỉ còn máu và nước mắt.”Bà cúi đầu, hai bàn tay siết chặt.

“Vậy ai là kẻ ra tay cuối cùng?” Ngọc Dao hỏi, giọng khàn đặc.

Thục Nghi lắc đầu, mắt ánh lên tuyệt vọng: “Kẻ đó vẫn còn trong bóng tối. Ta không biết mặt, chỉ biết người ấy mang dấu hiệu của Triệu gia, từng tiếp xúc với ta dưới danh nghĩa giúp Tạ gia rửa oan. Ta… đã quá ngu muội.”

Lòng Ngọc Dao dậy sóng. Dấu hiệu của Triệu gia? Vậy là, ngoài Thục Nghi, còn một bàn tay khác thao túng tất cả—phải chăng là Triệu Tần?

Nàng đứng dậy, nước mắt vẫn lăn dài: “Cô cô, nếu người thực sự hối hận, hãy giúp con tìm ra kẻ đó. Nếu không, tội nghiệt này sẽ mãi không hóa giải.”

Thục Nghi nhìn nàng, ánh mắt rối loạn giữa đau khổ và hy vọng. “Ta chỉ có thể nói: kẻ đó từng nhiều lần vào kho dược, luôn dùng hương mai làm ám hiệu. Còn lại, tự con phải tìm.”

Ngọc Dao gật đầu, quay đi, bóng lưng nhỏ bé mà kiên cường.

*

Trở về tẩm điện, Ngọc Dao vừa đặt chân tới cửa đã thấy Tần Duệ Chi đứng dưới hiên. Áo trắng dính sương, ánh mắt u buồn, nhẫn nại dõi theo nàng.

“Ngọc Dao, ta nghe nói nàng gặp Thục Nghi. Có chuyện gì sao?”

Nàng lắc đầu, giấu đi vẻ mỏi mệt: “Chỉ là chuyện nhà, không liên quan đến chàng.”

Tần Duệ Chi tiến lại, giọng trầm ấm: “Nàng không cần giấu ta. Nếu đau khổ, hãy để ta gánh cùng.”

Ngọc Dao bật cười, nụ cười chua xót: “Có những nỗi đau, chỉ mình ta hiểu. Duệ Chi, chàng hãy giữ mình, đừng để bị cuốn vào vòng xoáy này.”

Y lặng lẽ nắm tay nàng, dịu dàng mà kiên định: “Ta nguyện cùng nàng đối mặt. Dù là tội nghiệt lớn đến đâu, cũng không buông tay.”

Hơi ấm từ tay y truyền sang nàng chút sức mạnh. Ngọc Dao nhìn vào mắt y, thấy trong đó sự dịu dàng sâu thẳm, lòng chợt mềm lại một thoáng. Nhưng nàng lại ép mình đứng vững.

“Được, nếu có ngày cần, ta sẽ nói cho chàng biết tất cả.” Nàng khẽ nói, rồi rút tay, bước vào phòng.

*

Sáng hôm sau, tin dữ truyền đến: kho dược hậu cung bị đột nhập, một số thảo dược quý biến mất, trong đó có hương mai và độc Nam Sơn. Ngọc Dao lập tức cho người điều tra, phát hiện dấu chân nhỏ dẫn về phía hậu viện của Triệu Tần.

Lục Tố Linh—Quý phi—cũng đến, thì thào: “Ta nghe nói gần đây có người trong Triệu gia bí mật gặp một nữ y quen thuộc trong cung. Ngươi cẩn thận, kẻ đứng sau vụ này chưa lộ mặt đâu.”

Ngọc Dao cảm ơn, trong lòng càng thêm rối bời. Những mối dây liên kết giữa Thục Nghi, Triệu gia và vụ án diệt môn ngày càng rõ, nhưng chủ mưu vẫn ẩn sau lớp mặt nạ hoàn hảo.

*

Đêm hôm ấy, Lục Dận triệu Ngọc Dao tới ngự thư phòng. Ngài đứng bên cửa sổ, lưng thẳng, tóc đen buộc cao, ánh mắt tối như vực sâu.

“Trẫm nghe kho dược xảy ra chuyện. Ngươi đoán là ai?”

Ngọc Dao đáp khẽ: “Người lấy đi hương mai và độc Nam Sơn không chỉ để hãm hại hậu cung. E rằng, đó là dấu hiệu chuẩn bị cho một biến cố lớn.”

Lục Dận nheo mắt, giọng lạnh: “Ngươi nghĩ Triệu Tần có liên quan?”

“Triệu Tần chỉ là một mắt xích. Có kẻ khác lợi dụng cả Triệu gia lẫn Tạ gia để che giấu mục đích thật sự. Người đó am hiểu y dược, có thể trà trộn giữa hai nhà.”

Ngài trầm ngâm: “Ngươi có dám đối mặt, nếu kẻ đó thực sự là người thân của ngươi?”

Ngọc Dao ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: “Nếu đúng là cô cô, ta sẽ tự tay kết thúc. Nếu là người khác, thần thiếp cũng không tha.”

Lục Dận nhìn nàng, mắt lóe lên tia cảm xúc phức tạp. Ngài chỉ phất tay: “Từ nay, mọi động tĩnh ở kho dược, trẫm giao cho ngươi.”

Nàng cúi đầu rời đi, bóng Lục Dận đổ dài trong ánh nến.

*

Đêm xuống, Ngọc Dao trằn trọc không ngủ. Lời cha trong thư, lời thú nhận của Thục Nghi, những dấu vết ở kho dược—tất cả rối như tơ vò. Nàng giở lại cuốn y thư, chợt phát hiện giữa trang có dòng nhỏ: “Chìa khóa nằm trong hộp ngọc hoa mai—nơi bắt đầu cũng là nơi kết thúc.”

Nàng tìm hộp ngọc, phát hiện ngăn bí mật. Ngoài mảnh ngọc vỡ, còn một bức thư—thư của mẹ, viết bằng máu: “Người mang hương mai, kẻ đội lốt bạn hữu, đã đến. Ngọc nhi, nếu còn sống, con nhất định phải sống vì mình. Kẻ đó không chỉ là người thân, mà còn là bóng ma của hai dòng họ.”

Tay nàng run lên, cảm giác linh cảm về một âm mưu còn lớn hơn những gì mình biết.

*

Tiêu Viễn xuất hiện ngoài cửa, báo tin: “Có người phát hiện dấu vết khả nghi ở ngõ nhỏ phía Tây cung. Một bóng nữ nhân, mang theo túi hương mai, vừa lẻn vào phủ Triệu gia.”

Ngọc Dao siết chặt mảnh ngọc, ánh mắt rực lên: “Đêm nay, ta phải tới đó.”

Tiêu Viễn chần chừ: “Nguy hiểm lắm, nương nương. Hoàng thượng đã dặn không để người đi một mình.”

Nàng lắc đầu: “Nếu không làm rõ đêm nay, sẽ không còn cơ hội nữa. Ngươi chờ ở ngoài, nếu ta không ra trong một canh giờ, hãy báo cho Lục Dận.”

*

Trời đêm dày đặc, Ngọc Dao khoác áo choàng đen, lặng lẽ men theo tường cung, tránh mọi ánh mắt. Trong ngõ nhỏ phía Tây, mùi hương mai phảng phất giữa gió lạnh. Nàng ẩn mình sau bóng cây, quan sát: một nữ nhân vận áo choàng xám, dáng gầy, cúi thấp, lặng lẽ mở cửa nhỏ dẫn vào phủ Triệu gia.

Ngọc Dao bám sát, không gây tiếng động. Người kia đi sâu vào khu nhà vắng, dừng trước căn phòng khóa kín. Khi cửa vừa khép lại, nàng áp tai nghe, bên trong vang lên tiếng nói khàn đặc của Thục Nghi:

“Các người đã có đủ dược liệu. Đổi lấy sự im lặng, ta muốn Triệu gia giúp ta một việc cuối cùng—rửa oan cho Tạ gia.”

Một giọng nữ khác lạnh lẽo đáp: “Tạ đại phu, bà còn tư cách gì ra điều kiện? Nếu không có sự hợp tác của bà năm xưa, Tạ gia đã không diệt vong.”

Thục Nghi cười khổ: “Ta hối hận, nhưng không thể quay đầu. Chỉ mong các người giữ lời, đừng đụng đến Ngọc Dao.”

“Ngọc Dao? Con cờ ấy đã sắp hết giá trị. Nếu bà còn muốn sống, hãy làm nốt việc này.”

Ngọc Dao nắm chặt dao găm trong tay áo, đầu óc quay cuồng. Thục Nghi—dù phản bội, vẫn cố bảo vệ nàng? Vậy ai là chủ mưu thật sự?

Cánh cửa phòng bất ngờ bật mở. Một bóng người lao ra, phát hiện bóng Ngọc Dao sau cây. Nàng lập tức rút dao, thủ thế.

Trong ánh sáng lờ mờ, nàng nhận ra người kia—chính là cung nữ thân tín của Triệu Tần, trên cổ tay lấp ló dấu hoa mai.

Đôi mắt Ngọc Dao tối lại. Nàng hiểu, vòng vây đã khép. Câu trả lời cuối cùng—chỉ còn cách một bước chân.

Tiếng gió rít qua ngõ nhỏ, thổi tung tà áo đen, cuốn theo mùi hương mai ngọt ngào mà chết chóc. Trong bóng tối, một trận đối đầu sinh tử sắp sửa bùng nổ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.