Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 9: Lưới Bẫy Quyền Thần




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 9 miễn phí!

Bóng đêm như một tấm lụa dày phủ trùm lên cung Tố Hoa, mọi thanh âm đều bị nuốt mất, chỉ còn lại tiếng gió lạnh lùa qua kẽ lá, mang theo mùi hương mai phảng phất, dịu dàng mà nguy hiểm. Trong phòng, Ngọc Dao ngồi lặng trước chiếc án thư, ánh nến nhỏ lay động trên mặt giấy, soi rõ nét trầm tư nơi đáy mắt nàng. Hai mảnh ngọc khắc hoa mai nằm gọn trong lòng bàn tay, sắc xanh và sắc trắng quyện vào nhau, như hai dòng số mệnh đan xen, không cách nào tách rời.

Tiếng bước chân khẽ vang lên ngoài sân. Không cần ngẩng đầu, nàng cũng biết người đến không phải kẻ xa lạ. Cửa khẽ mở, một bóng người cao lớn đứng khuất trong bóng tối, chỉ để lộ đôi mắt thâm trầm, lạnh lẽo như vực sâu.

— Tạ nương nương quả là người biết chọn thời điểm. — Giọng Vương Khải Minh vang lên, trầm đục như dội từ dưới đất lên, mỗi chữ như đóng đinh vào không khí.

Ngọc Dao cất mảnh ngọc vào tay áo, đứng dậy, dáng điềm tĩnh như nước lặng. Khoảng cách giữa hai người không xa, nhưng như có một vách ngăn vô hình dựng lên từ những toan tính chưa nói thành lời.

— Thân vương giữa đêm khuya lại tự mình đến hậu cung, hẳn là có chuyện trọng yếu hơn việc thưởng mai.

Vương Khải Minh nhếch môi, nụ cười nhạt vẽ lên trên gương mặt góc cạnh. Dưới ánh trăng, vết sẹo trên cổ tay y càng thêm dữ tợn.

— Nếu chỉ để thưởng hoa, ta đã không chọn đêm tối. Tạ nương nương thông tuệ, chắc hẳn đã đoán được mục đích của ta.

Ngọc Dao không đáp, ánh mắt sắc bén lướt qua từng cử động của đối phương. Nàng không động thủ, nhưng bàn tay vẫn đặt hờ trên chuôi trâm ngọc, phòng bị mọi biến cố.

— Nói thẳng đi, thân vương muốn gì ở ta?

Vương Khải Minh tiến lên một bước, bóng y kéo dài trên nền đất ẩm. Ánh trăng rọi qua rèm lá, chỉ còn lại ánh sáng lạnh lẽo nơi đáy mắt y.

— Ta cần một đồng minh trong hậu cung, một người không cam tâm làm quân cờ, lại có đủ lý do để đối đầu Triệu Tần. Nương nương, chỉ cần hợp tác, ta sẽ giúp ngài lật lại vụ án Tạ gia, vạch trần mọi bí mật, thậm chí cho ngài quyền lựa chọn vận mệnh sau này.

Ngọc Dao khẽ cười, nụ cười mỏng manh như sương đêm, song ánh mắt lạnh lẽo tựa hồ nước đóng băng.

— Thứ ta cần là công lý, không phải lời hứa trên giấy. Nếu thân vương thực sự muốn hợp tác, hãy cho ta thấy thành ý.

Vương Khải Minh không vội, rút từ tay áo ra một mảnh ngọc xanh, hoa văn giống hệt mảnh ngọc mẹ nàng để lại. Khi hai mảnh ghép lại, một ký hiệu tròn vẹn hiện ra, ẩn chứa bí mật sâu xa.

— Ta có thể cho ngài sự thật về đêm diệt môn, nhưng mọi thứ đều có giá. Nếu ngài từ chối, đừng trách ta vô tình.

Ngọc Dao nhìn xoáy vào mắt y, không che giấu sự khinh thường:

— Kẻ mang dã tâm thường dùng sự thật làm mồi nhử. Nhưng thân vương nên nhớ, lưới bẫy càng giăng rộng, càng dễ tự trói mình.

Ánh mắt Vương Khải Minh lóe lên tia nguy hiểm, rồi nhanh chóng chìm vào vẻ điềm nhiên.

— Nương nương muốn thử, ta sẵn lòng đáp ứng. Đêm mai, đình Thủy Minh, ta sẽ đợi câu trả lời.

Bóng y tan vào màn đêm, để lại mùi hương trầm quyện với mùi đất ẩm, như dấu hiệu của một cơn bão ngầm sắp sửa ập đến. Ngọc Dao đứng lặng, lòng cuộn trào sóng dữ. Quyền lực, tự do, hay sự thật—mỗi lựa chọn đều là một lưỡi dao.

*

Trời vừa hửng sáng, khắp hậu cung đã râm ran tin dữ: một cung nữ bị sát hại, cổ tay in dấu hoa mai. Triệu Tần đích thân chỉ huy lục soát, sắc mặt âm trầm, ánh mắt quét qua từng bóng người như soi thấu mọi bí mật. Ngọc Dao ngồi trước gương, bàn tay mân mê mảnh giấy cảnh báo đêm trước, lòng dậy lên một cảm giác lạnh buốt.

Cửa phòng bật mở, Tố Linh bước vào, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy cảnh giác:

— Nương nương, hoàng hậu truyền gọi toàn bộ phi tần tới điện Thừa Ân để tra hỏi.

Ngọc Dao gật đầu, bình thản đứng dậy, chỉnh lại y phục, cài trâm ngọc thật chắc. Khi hai người bước ra hành lang, ánh nắng sớm chiếu qua khóm hoa mai, in bóng xuống nền gạch, như những vết máu loang lổ.

Trên đường đến điện Thừa Ân, các phi tần tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ai nấy đều mang trong mình vẻ bất an. Những ánh mắt dò xét, nghi kỵ, lời thì thầm nửa kín nửa hở, tất cả hòa vào nhau tạo thành một màn sương đặc quánh, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

Triệu Tần ngồi uy nghi trên ghế chủ vị, khoác áo gấm thêu rồng phượng, thần sắc điềm nhiên mà lạnh lùng. Đôi mắt bà ta đảo qua từng người, dừng lại lâu hơn ở Ngọc Dao, như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ bình thản.

— Đêm qua có kẻ dám sát hại cung nữ dưới trướng bản cung, để lại dấu hiệu của “Tịnh Mai hội”. Các vị đều là nữ tử danh giá, bản cung không muốn nghi oan ai, nhưng nếu có kẻ che giấu, hậu quả tự gánh.

Không khí trong điện đặc lại như sắp đông cứng. Lục Tố Linh nhẹ nhàng lên tiếng:

— Thưa hoàng hậu, thần thiếp nghe tiếng động lạ bên cung Tố Hoa, song khi kiểm tra không phát hiện gì.

Triệu Tần liếc nhìn Tố Linh, nụ cười nhạt ẩn sâu ý vị khó đoán.

— Quý phi cẩn trọng, bản cung yên tâm. Còn các vị khác?

Ngọc Dao tiến lên một bước, ánh mắt trầm tĩnh như mặt hồ yên ả:

— Thần thiếp suốt đêm không rời điện, có thể hỏi cung nữ bên cạnh để xác nhận.

Triệu Tần mỉm cười, nhưng trong đáy mắt không có lấy một tia ấm áp:

— Gần đây Tạ nương nương thường lui tới điện Tố Hoa, lại nhận được nhiều vật lạ. Không biết là tình cờ, hay còn ẩn ý gì?

Ngọc Dao đáp, giọng đều:

— Thần thiếp yêu hương mai, nên thường tới thưởng hoa. Nếu có ai cố tình gieo tiếng xấu, xin hoàng hậu minh xét.

Triệu Tần nhướn mày, nụ cười càng thêm lạnh giá:

— Ngươi thông minh, biết cách giữ mình. Nhưng nhớ lấy, không ai có thể qua mặt bản cung mãi.

Buổi nghị kết thúc, các phi tần lục tục rời đi, riêng Ngọc Dao bị giữ lại. Triệu Tần ngồi trong thư phòng nhỏ, tay mân mê chuỗi hạt bồ đề, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén.

— Ngươi dạo này lớn gan, dám điều tra những thứ không nên biết. Ta hỏi thật, ngươi đang tìm kiếm điều gì?

Ngọc Dao đối diện ánh mắt ấy, không hề nao núng:

— Thần thiếp chỉ muốn sống bình yên, không tranh đoạt cùng ai. Nếu có ai cố tình đặt điều, xin hoàng hậu minh xét.

Triệu Tần cười nhạt, chậm rãi nói:

— Đừng tưởng che giấu được mãi. Trong hậu cung này, kẻ động vào bản cung đều không có kết cục tốt.

Ngọc Dao cúi đầu, lòng lạnh lẽo như băng. Bà ta đã nhận ra nàng đang điều tra, thậm chí còn không ngần ngại cảnh cáo. Ra khỏi thư phòng, nàng bắt gặp ánh mắt Tố Linh, như một cái gật đầu thầm lặng, nhắc nhở nàng cẩn trọng từng bước.

*

Buổi chiều, mây kéo thành từng dải xám, bầu trời thấp nặng. Ngọc Dao ngồi trước án thư, lấy hai mảnh ngọc ra, đặt cạnh nhau. Ký hiệu hoa mai lồng trong vòng tròn hiện rõ, dưới ánh sáng nhợt nhạt càng thêm huyền bí. Nàng chép lại ký hiệu ấy lên giấy, đối chiếu với những dòng mẹ để lại: “Kẻ mang khế ước mai, nắm giữ bí mật hai dòng họ. Chỉ khi hai mảnh ngọc hợp nhất, sự thật mới lộ diện.”

Bàn tay nàng siết chặt. Nếu mảnh ngọc ấy là chìa khóa mở ra mọi bí mật, thì cũng là sợi dây trói buộc nàng vào ván cờ quyền thần, không còn đường thoát.

Tiếng gõ cửa vang lên. Tố Linh bước vào, sắc mặt lo lắng:

— Nương nương, có người của thân vương Vương Khải Minh gửi tin: “Người mang mảnh ngọc, hãy quyết định trước khi quá muộn.”

Tố Linh nhìn nàng, giọng khẽ run:

— Nương nương thật sự muốn hợp tác với thân vương sao? Người ấy… không đáng để tin cậy.

Ngọc Dao lắc đầu, ánh mắt kiên định:

— Ta biết, nhưng muốn biết sự thật, phải tự đặt mình vào lưới bẫy. Không ai có thể bảo vệ ta ngoài chính bản thân mình.

Tố Linh cúi đầu, thì thào:

— Nếu cần, thần thiếp nguyện đi trước dò đường. Chỉ xin nương nương bảo trọng.

Ngọc Dao đặt tay lên mu bàn tay Tố Linh, dịu dàng:

— Ta sẽ không để ai bị cuốn vào nguy hiểm vô ích. Muốn sống sót, phải nắm chắc nhược điểm của từng người.

*

Đêm xuống, mưa nặng hạt, tiếng nước rơi dồn dập trên mái ngói. Ngọc Dao khoác áo choàng, đi dọc hành lang vắng, tâm trí căng như dây đàn. Một bóng trắng đứng dưới mái hiên—Tần Duệ Chi, áo dính nước mưa, ánh mắt u sầu.— Đêm mưa, nương nương không ngủ được sao?

Ngọc Dao khẽ đáp:

— Đêm nay lòng người khó yên, đại nhân cũng vậy chăng?

Tần Duệ Chi nhìn nàng, giọng trầm buồn:

— Ta biết có kẻ muốn kéo nương nương vào ván cờ quyền lực. Người ấy vừa gặp ngài đêm qua.

Ngọc Dao không ngạc nhiên, hỏi thẳng:

— Nếu là ngài, sẽ làm gì? Hợp tác với quyền thần, hay giữ mình ngoài vòng xoáy?

Tần Duệ Chi im lặng một lúc rồi nói:

— Ta không tin lời hứa của kẻ tham vọng. Nhưng muốn sống sót, đôi khi phải bước vào bẫy. Chỉ khác nhau ở chỗ, ai là thợ săn, ai là con mồi.

Y nhìn nàng sâu lắng:

— Nếu có chuyện gì, xin hãy nhớ, ta vẫn luôn ở đây. Dù ván cờ máu lạnh, ta cũng nguyện cùng ngài gánh chịu.

Ngọc Dao khẽ run. Nàng cười nhạt, giọng nhẹ như gió:

— Ta không muốn ai vì ta mà bị cuốn vào hiểm nguy. Nhưng nếu đã bước vào ván cờ, ta sẽ không để mình thành quân cờ của kẻ khác.

Tần Duệ Chi cúi đầu, đôi mắt càng thêm u uất. Y lặng lẽ rời đi, bóng áo trắng khuất trong màn mưa.

*

Nửa đêm, Ngọc Dao ngồi trước án thư, ghép hai mảnh ngọc lại với nhau. Một dòng chữ nhỏ hiện ra sau mặt ngọc: “Đêm hoa mai rụng, máu hai họ hòa làm một.” Nàng chợt hiểu: mọi oán hận, mọi bí mật đều bắt nguồn từ hai mảnh ngọc này—khế ước định mệnh giữa Tạ gia và Triệu gia, cũng là dây xích không thể tháo rời.

Tiếng mưa gõ nhịp ngoài cửa, gió rít qua khe cửa sổ, mang theo cảm giác lạnh thấu xương. Ngọc Dao siết chặt hai mảnh ngọc, tự nhủ: nếu không muốn làm quân cờ, phải trở thành người bày trận.

*

Bình minh chưa lên, hậu cung đã rúng động: một thị vệ thân tín của Vương Khải Minh chết trong hồ sen, cổ tay in dấu hoa mai. Triệu Tần lập tức lệnh phong tỏa toàn bộ cung điện, các cung nhân bị thẩm vấn, không khí căng như dây đàn sắp đứt.

Ngọc Dao nhận được một mảnh giấy nhỏ giấu trong bát cháo sáng: “Kẻ mang mảnh ngọc, đêm nay gặp tại đình Thủy Minh. Không đến, hậu quả khó lường.”

Nàng siết chặt mảnh giấy, hiểu rõ: Vương Khải Minh đã bắt đầu hành động. Nếu không xuất hiện, rất có thể sẽ có thêm người chết, thậm chí chính nàng cũng khó giữ mình an toàn.

Tố Linh bước vào, sắc mặt đầy lo lắng:

— Nương nương, có cần thần thiếp đi thay không?

Ngọc Dao lắc đầu:

— Việc này chỉ ta mới đối mặt được. Nếu ta không trở lại trước giờ Tý, lập tức báo cho Tiêu Viễn.

Tố Linh gật đầu, ánh mắt rưng rưng, song không nói thêm lời nào.

*

Đêm buông, trời quang mây tạnh. Ngọc Dao khoác áo choàng, lặng lẽ rời cung, men theo lối nhỏ ra đình Thủy Minh. Mặt hồ sáng lên dưới ánh trăng nhợt nhạt, gió lạnh thổi qua, mặt nước phản chiếu hình ảnh mờ ảo.

Vương Khải Minh đã chờ sẵn, dáng người sừng sững, ánh mắt sáng rực. Y không che mặt, nụ cười pha lẫn hiểm độc.

— Tạ nương nương quả không khiến ta thất vọng.

Ngọc Dao dừng lại, giữ khoảng cách:

— Ngài đã có mảnh ngọc của ta, còn muốn gì nữa?

Vương Khải Minh bật cười:

— Mảnh ngọc chỉ là khởi đầu. Ta cần ngài, trí tuệ và danh tiếng của Tạ gia, làm cánh tay trong hậu cung, phối hợp với ta diệt trừ Triệu Tần, mở đường cho đại nghiệp.

Ngọc Dao nhìn y không chớp mắt:

— Nếu ta từ chối?

Y tiến lên, giọng lạnh như băng:

— Không đồng ý, ngài sẽ phải chứng kiến từng người thân lần lượt biến mất. Trong hậu cung này, chẳng ai bảo vệ được ngài ngoài chính mình.

Nàng cảm nhận rõ sát khí trong giọng nói ấy. Nhưng Ngọc Dao không lùi bước, ánh mắt sáng lên ý chí bất khuất:

— Ta sẽ hợp tác, nhưng điều kiện là: sự thật vụ diệt môn năm xưa, ta phải biết đầu tiên. Nếu ngài dám giở trò, đừng trách ta trở mặt.

Vương Khải Minh mỉm cười, rút ra một tờ giấy nhỏ:

— Đây là bằng chứng đầu tiên. Kẻ thực sự ra tay năm ấy, không chỉ Triệu Tần, mà còn một người khác—người ngài không ngờ tới.

Nàng nhận lấy, đọc lướt qua. Trên giấy là đoạn đối thoại giữa Tạ Thục Nghi và một người họ Triệu, nhắc đến “Khế ước Mai” cùng cái giá phải trả để bảo toàn dòng họ.

Ngọc Dao ngước lên, ánh mắt tối lại:

— Ngài muốn ta làm gì?

— Trước hết, hãy tiếp tục điều tra trong hậu cung, thu thập chứng cứ về Triệu Tần và tay chân của bà ta. Khi thời cơ đến, ta sẽ báo cho ngài hành động. Nhưng nhớ kỹ, phản bội sẽ phải trả giá đắt.

Vương Khải Minh lùi vào bóng tối, tiếng cười lạnh còn vọng lại. Ngọc Dao đứng lặng, tờ giấy như thiêu đốt bàn tay.

*

Trở về phòng, nàng ngồi trước gương, nhìn chính mình. Ánh mắt trong gương không còn vẻ ngây thơ, mà là sự lạnh lùng, quyết liệt. Ngoài cửa sổ, mưa lại rơi, báo hiệu một cơn bão mới.

Tiêu Viễn xuất hiện ngoài cửa, ánh mắt sắc lạnh:

— Nương nương, có cần ta ra tay?

Ngọc Dao lắc đầu:

— Chưa phải lúc. Nhưng hãy sẵn sàng. Nếu có biến, ta sẽ báo hiệu.

Tiêu Viễn gật đầu, bóng dáng nhanh chóng chìm vào bóng tối.

Nàng đặt hai mảnh ngọc và tờ giấy mật lên bàn, ánh mắt kiên định. Bão tố đã đến trước cửa, những quân cờ lần lượt lộ diện.

Đêm ấy, trong cơn mê, nàng mơ thấy hoa mai rụng trắng sân, máu loang mặt đất, tiếng đàn tỳ bà u uất vang vọng. Một bóng người áo đen tiến đến, chìa tay về phía nàng, thì thầm:

— Ai là kẻ bày trận, ai là quân cờ cuối cùng?

*

Sáng hôm sau, điện Thừa Ân truyền lệnh triệu tập toàn bộ phi tần. Tin tức về một bản danh sách mật ghi tên những kẻ liên quan đến “Tịnh Mai hội” vừa được phát hiện trong cung Tố Hoa. Không khí trong cung đặc quánh, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Ngọc Dao.

Triệu Tần xuất hiện, ánh mắt như lưỡi dao lướt qua từng người. Bên ngoài, mưa rơi đều, tiếng gió rít qua mái ngói, báo hiệu một ngày chẳng yên bình.

Ngọc Dao nắm chặt tờ giấy trong tay áo, ánh mắt sáng lên ý chí không thể lay chuyển. Trước mắt, chỉ còn một con đường: hoặc trở thành người bày trận, hoặc bị nghiền nát trong ván cờ máu lạnh.

Cơn bão đã bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.