Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 8: Khúc Cung Đàn Mê Hoặc




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 8 miễn phí!

Tiếng động khẽ vang lên trong bóng tối khiến Ngọc Dao lập tức quay người, lưng áp sát tường đá lạnh. Mũi dao găm lóe sáng trong tay áo, sẵn sàng. Một bàn tay mảnh khảnh vươn ra, hai ngón kẹp lấy lưỡi dao, động tác dứt khoát mà không mang sát khí.

“Đừng kinh động, là ta.” Giọng nữ nhẹ như hơi thở đêm, quen thuộc mà bình thản.

Ánh trăng lướt qua vạt áo lụa màu khói. Lục Tố Linh hiện ra từ bóng tối, dáng vẻ đoan trang, đôi mắt nhu hòa như mặt nước. Mùi hương hoa mai vương trên tay áo nàng, phảng phất lạ lùng giữa ngõ nhỏ chật hẹp.

Ngọc Dao buông lỏng chuôi dao, ánh mắt vẫn lạnh lùng, từng đường nét trên mặt Tố Linh không lọt khỏi tầm mắt nàng. “Quý phi nửa đêm xuất hiện ở nơi này, thực khiến người ta kinh ngạc.”

Tố Linh mỉm cười, ánh mắt dừng trên áo choàng đen của Ngọc Dao, chậm rãi đáp: “Ta vốn không thích tranh chấp, nhưng đêm nay, lại muốn gặp Tạ phi một lần. Có điều, nơi này không tiện. Nếu được, mời cùng về cung Tố Hoa. Ta có khúc đàn muốn tặng, cũng là để trò chuyện đôi lời.”

Ngọc Dao không giấu cảnh giác. Tố Linh xưa nay nổi tiếng nhu mì, tránh xa thị phi, nay lại chủ động xuất hiện vào thời khắc nhạy cảm, không khỏi khiến nàng đề phòng. Nhưng nàng vẫn gật đầu, ánh mắt sâu như đáy giếng: “Nếu là khúc đàn, mong quý phi đừng gieo thêm sóng gió.”

Tố Linh nhẹ giọng: “Ta cũng chỉ mong yên ổn.” Nàng quay người, tà áo lụa nhẹ lướt trên nền đá, dẫn đường về phía cung Tố Hoa nằm sâu trong vườn ngự.

*

Cung Tố Hoa về đêm càng tĩnh mịch, đèn lồng treo thưa thớt dọc hành lang, hương trà thanh khiết quyện cùng hơi sương. Trong thư phòng nhỏ, một chiếc bàn tròn, hai chén trà bốc khói nhè nhẹ, một cây tỳ bà đặt ngang, dây đàn sáng bóng dưới ánh nến.

Tố Linh ngồi xuống trước, động tác chậm rãi, đoan trang. Ngọc Dao vẫn đứng, ánh mắt bình thản nhưng mọi giác quan đều căng lên, nhận rõ từng chuyển động, từng hơi thở trong phòng.

“Ta từng nghe Tạ phi am hiểu y thuật, cứu người vô số,” Tố Linh mở lời, giọng nói mềm như nước. “Nhưng ngươi có nghĩ, vết thương lòng mới là thứ khó chữa nhất?”

Ngọc Dao nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch, giọng điềm đạm: “Thương tích trên thân thể chỉ cần thuốc tốt sẽ lành. Nhưng vết thương trong lòng, trừ chủ nhân ra, chẳng ai chữa nổi.”

Tố Linh khẽ gảy một dây đàn, âm thanh vang lên trong trẻo, lan tỏa như sương mỏng. “Đôi khi, một người ngoài cuộc lại nhìn rõ nỗi đau mà bản thân không dám đối diện.”

Ngọc Dao lặng im. Nàng cảm thấy bầu không khí trong phòng như đặc quánh lại, mỗi lời nói của Tố Linh đều ẩn chứa ý tứ sâu xa. Trên mặt bàn, ánh nến lay động, bóng hai người in dài trên nền gạch lạnh.

Tố Linh đặt mười ngón tay lên dây đàn, ngước mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng rọi xuống vạt mai trắng ngoài sân. “Đây là khúc ‘Mê Hoặc’. Đêm nay, chỉ đàn cho một mình Tạ phi.”

Tiếng đàn vừa cất lên, như làn gió thoảng qua rặng mai, mềm mại mà mê hoặc. Từng nốt nhạc chậm rãi len lỏi vào tâm khảm, vẽ nên những hình ảnh mơ hồ, chồng chất bóng tối và ánh sáng. Ngọc Dao nhắm mắt lại, để mặc tiếng đàn dẫn lối, tâm tư lặng lẽ trôi về những miền ký ức xa xăm: tiếng mẹ khóc đêm đông, hơi thở yếu ớt của cha, ánh mắt tuyệt vọng của những người thân trong đêm diệt môn.

Bàn tay nàng siết chặt vạt áo, đầu ngón tay lạnh buốt. Nỗi đau đã chôn sâu lại trỗi dậy, từng nhịp đàn như cứa vào tim. Ngọc Dao mở mắt, nhìn thẳng vào Tố Linh. “Khúc đàn rất hay. Nhưng quý phi muốn nói gì, xin cứ thẳng thắn.”

Tố Linh dừng đàn, ánh mắt trở nên sâu thẳm, giọng nói dịu đi: “Ngươi có từng nghĩ, ở nơi này, tất cả chúng ta đều là quân cờ? Người bày mưu, kẻ bị lợi dụng, cuối cùng ai cũng đeo xiềng xích.”

Ngọc Dao mỉm cười, ánh mắt sáng rực: “Nếu đã biết là quân cờ, sao không tìm cách trở thành người bày trận?”

Tố Linh nhìn nàng rất lâu, rồi khẽ thở ra: “Có những ván cờ, dù giỏi đến đâu cũng không thắng nổi. Chỉ có thể chọn: bị ăn, hoặc tự tay lật bàn.”

“Quý phi muốn lật bàn?” Ngọc Dao hỏi.

Tố Linh gật đầu, ánh mắt lóe sáng: “Ta không muốn làm con rối cho bất cứ ai, kể cả Hoàng thượng, Hoàng hậu hay những thế lực trong bóng tối. Ta biết ngươi cũng vậy.”

Không gian giữa hai người trở nên đặc quánh. Bên ngoài, gió nhẹ thổi qua rặng mai, cánh hoa rơi lả tả trên bậc thềm.

Tố Linh rót trà, động tác ung dung. “Ta chọn khúc ‘Mê Hoặc’ vì nó khiến người nghe quên đi hận thù, chỉ còn lại khát vọng sống sót. Đó là điều ta muốn hỏi ngươi: Nếu có một con đường sống, ngươi có dám đồng hành cùng ta không?”

Ngọc Dao không vội đáp. Ánh mắt nàng chuyển động, cân nhắc từng lời, từng ý niệm phía sau khúc đàn kia.

“Ý quý phi là liên minh?”

Tố Linh lắc đầu: “Không chỉ là liên minh. Ta muốn đồng mệnh tương liên. Trong hậu cung này, người ta nghĩ ta yếu đuối, dễ sai khiến. Nhưng ta biết, chỉ có ngươi mới đủ bản lĩnh đối đầu với Hoàng hậu. Ta có đường dây riêng, có thể đưa tin tức, bảo vệ ngươi khi cần thiết. Đổi lại, ta muốn một lời hứa: khi ván cờ cuối cùng mở ra, đừng quay lưng với ta.”

Ngọc Dao lặng lẽ quan sát. Tố Linh lấy từ tay áo ra một mảnh giấy nhỏ, đặt lên bàn. Trên giấy là đóa mai nở rộ, ở giữa khắc một ký hiệu lạ. “Đây là tín vật của người đứng sau Triệu gia. Nếu từng nghe đến ‘Tịnh Mai hội’, hẳn ngươi sẽ hiểu sức mạnh của nó.”

Ngọc Dao cầm mảnh giấy, lòng trầm xuống. “Tịnh Mai hội” là tổ chức thương nhân ngầm quyền lực nhất kinh thành, thao túng giá cả, vận chuyển bạc vàng và thông tin. Nếu Tố Linh thực sự có liên hệ, nàng không đơn giản như vẻ ngoài.“Tại sao lại chọn ta?” Ngọc Dao hỏi, giọng thấp.

Tố Linh đáp nhẹ nhàng: “Vì ngươi không cam tâm làm quân cờ, lại đủ tỉnh táo không bị cảm xúc chi phối. Ta không muốn chết, càng không muốn bị vùi lấp trong sóng gió này.”

Một trận gió lớn thổi qua, ánh nến chao đảo. Ngọc Dao ngồi im, đầu óc xoay chuyển hàng trăm ý nghĩ. “Ta không hứa điều gì khi chưa biết rõ kẻ thù thực sự là ai. Nhưng nếu quý phi thật lòng, ta sẽ cân nhắc.”

Tố Linh khẽ mỉm cười, không lộ vẻ thất vọng. “Ta sẽ chờ câu trả lời.”

Ngoài hành lang, tiếng bước chân ai đó vọng lại. Tố Linh đặt tỳ bà xuống, ánh mắt trầm tĩnh: “Có người theo dõi. Đêm nay, không nên nấn ná.”

Ngọc Dao đứng dậy, áo choàng phủ kín vai, giọng nói sắc lạnh: “Trong hậu cung này, không ai là bạn mãi mãi.”

Tố Linh nhấc chén trà, ánh mắt lấp lánh: “Đôi khi, kẻ thù còn đáng tin hơn người thân.”

*

Trở về điện Thanh Đường, Ngọc Dao đi qua hành lang vắng, ánh trăng lạnh trải dài trên nền đá. Gió nhẹ thổi qua rặng mai, mùi hương phảng phất trong không khí. Một bóng người thoáng qua góc vườn, rồi biến mất. Nàng dừng lại, tay đặt lên dao găm, mắt đảo quanh, nhưng chỉ còn lại tiếng gió và mùi hương mai nhè nhẹ.

Nàng bước nhanh về phòng, lòng dấy lên linh cảm bất an. Vừa ngồi xuống, Tiêu Viễn xuất hiện ngoài cửa sổ, giọng thấp: “Có người để lại vật này dưới gối nương nương.”

Ngọc Dao mở mảnh giấy nhỏ, trên đó chỉ vỏn vẹn một câu: “Kẻ phản bội không bao giờ có kết cục tốt.”

Nàng siết mảnh giấy, mắt tối lại. Kẻ nào đó đã biết nàng điều tra, thậm chí biết cả cuộc gặp Tố Linh đêm nay.

*

Sáng hôm sau, tin một cung nữ bị sát hại lan khắp hậu cung. Trên cổ tay nạn nhân có dấu hoa mai. Triệu Tần ra lệnh phong tỏa phía Tây cung, thị vệ lục soát từng ngóc ngách. Ngọc Dao ngồi trước gương, sắc mặt bình tĩnh, nhưng lòng như mặt hồ nổi sóng. Người chết không phải cung nữ nàng gặp đêm qua, mà là kẻ khác, cũng mang dấu hoa mai. Rõ ràng có người muốn diệt khẩu hoặc gửi lời cảnh báo.

Chưa kịp suy nghĩ, cung nữ của Tố Linh đã chuyển đến một hộp gỗ nhỏ. Bên trong là một đóa mai trắng và một sợi dây đàn đứt. Không lời nhắn, không dấu hiệu gì khác. Nhưng với Ngọc Dao, đây là lời cảnh báo rõ ràng: Ai đó biết về cuộc trò chuyện đêm qua và không muốn nó tái diễn.

*

Buổi chiều, gió lặng, ánh nắng xiên qua mái ngói, phủ lên sân cung một màu vàng nhạt. Ngọc Dao ngồi bên bàn, chậm rãi mở lại bức thư máu của mẹ. Những chữ cuối cùng ám ảnh nàng: “Người mang hương mai, kẻ đội lốt bạn hữu, đã đến...”

Ngoài sân, tiếng đàn tỳ bà vang lên, réo rắt như tiếng khóc. Nàng đứng dậy, vén rèm nhìn ra: bóng Tố Linh lặng lẽ dưới gốc mai, tóc xõa ngang vai, tay ôm đàn, dáng ngồi cô độc. Mỗi nốt đàn như vết cứa vào tâm can, mang theo nỗi bi thương sâu kín. Một người như vậy, nếu bị dồn đến đường cùng, sẽ đáng sợ nhường nào?

Nàng khép cửa, ánh mắt lạnh lùng. Đêm nay, mọi thứ đã đổi thay.

*

Giữa khuya, khi mọi ánh đèn đã tắt, Ngọc Dao lặng lẽ mở hộp ngọc hoa mai, lấy ra mảnh ngọc vỡ. Nàng đặt nó cạnh mảnh giấy Tố Linh đưa, phát hiện hai mảnh ghép khớp hoàn hảo, tạo thành ký hiệu tròn vẹn của “Tịnh Mai hội”. Trong khoảnh khắc, nàng hiểu: bí mật của Tạ gia, của vụ diệt môn năm xưa, có lẽ đều xuất phát từ tổ chức ngầm này. Và Tố Linh, có thể là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa sự thật.

Tiếng động nhẹ vang lên ngoài cửa sổ. Ngọc Dao đến bên, nhặt lên một mảnh giấy nhỏ nhét dưới khe cửa: “Kẻ mang hương mai, đã vào cung. Đêm nay, hãy cẩn trọng.”

Trái tim nàng thắt lại. Sóng ngầm trong hậu cung đã bắt đầu cuộn trào, mọi mưu mô đều tiến đến hồi quyết liệt. Lời mẹ trong thư máu lại vang lên: “Kẻ đó không chỉ là người thân, mà còn là bóng ma của hai dòng họ.”

Nàng nắm chặt mảnh ngọc, ánh mắt hướng về phía tiếng đàn xa xăm. Đêm nay, không ai ngủ yên.

*

Ở góc khuất cuối cùng của cung Tố Hoa, Tố Linh ngồi lặng lẽ, ngón tay vuốt nhẹ dây đàn đã đứt. Ánh mắt nàng dõi về phía điện Thanh Đường, nơi ánh nến lập lòe như sao rơi. Đáy mắt nàng, một tia sáng lạnh lóe lên giữa đêm tối.

Tiếng đàn và mùi hương mai quyện vào nhau, thấm sâu vào lòng người, khơi dậy bao toan tính, nghi kỵ. Gió lớn nổi lên, báo hiệu một cơn bão mới đang đến rất gần.

Liên minh, lời hứa, tất cả đều mong manh. Trong đêm dài bất tận, ai sẽ là kẻ bày trận, ai là quân cờ cuối cùng?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.